Giọng Bạch vọng ra từ dưới núi, có chút âm u và yếu ớt, nhưng không có đau đớn. Nghe được câu nói này, Văn Vũ xoay người lập tức rời đi.
Đối với sự an toàn của Bạch, Văn Vũ không hề lo lắng nơi này chỉ có vệ binh, đặc tính của bọn chúng cũng đủ để giết chết mọi kẻ thù. Cộng thêm Bạch có cơ thể bất tử, không thể nào bị chúng giết chết được. Nói cách khác, dù Văn Vũ có tìm mười tám năm, thì Bạch chỉ có thể đói chết khát chết, chứ không thể bị giết chết.
Nhưng điều quan trọng bây giờ không phải ở chỗ vệ binh… tuy bọn chúng có thể gọi là hổ cản đường, nhưng là chỉ là hổ không có móng vuốt. Thậm chí Văn Vũ còn đang suy nghĩ về bảo vật roi hổ và xương hổ. Từ lúc bắt đầu khi bọn vệ binh tấn công, Văn Vũ đã hiểu được thuộc tính của chúng, Bạch nuốt đi ý niệm cơ thể bất tử củ Diệp Nam. Từ đó trở đi, hai người họ đã không bỏ bọn vệ binh vào trong mắt rồi, bây giờ người Văn Vũ kiêng dè, ngược lại chính là Bạch!
Làm như vậy không phải để thấy rằng Bạch có suy nghĩ gì xấu mà chỉ là bản năng tự bảo vệ bản thân, để không có chuyện bị người khác lợi dụng bị người khác hại mà thôi. Văn Vũ thực sự đã trải qua quá nhiều, mặc dù không hề có tâm tư hại người khác, nhưng khi đối mặt với những tỷ lệ âm dương cũ này, Văn Vũ đã hình thành thói quen giữ một tay rồi.
Anh chỉ tự mình đi đến vực sâu của vòng xoáy, cố gắng tìm kiếm nòng cốt điều khiển của tên vệ binh, mà Vô Diện lại ở nguyên tại chỗ, theo dõi mọi hành tung của Bạch.
Trước khi sự việc kết thúc, Văn Vũ nghĩ rằng cần phải để Vô Diện nhìn chằm chằm Bạch, đỡ phải để Bạch nảy ra những suy nghĩ xấu.
….
Cho đến khi bay đến gần, Văn Vũ mới cảm nhận sâu sắc sự tráng lệ và rộng lớn của hồ nguyên căn trước mặt, vòng xoáy căn nguyên khổng lồ kia nhất thời khuấy động tình hình, căn nguyên chi lực khủng lồ đang bốc lên ầm ầm như mưa xối xả, cho dù đang ở trong hư không, Văn Vũ cũng cảm giác được áp lực thực sự trên người.
Căn nguyên chi lực, là cấp cao nhất của hệ thống phân cấp năng lượng, chúng có thể tiêu diệt toàn bộ năng lượng, năng lượng không gian đương nhiên cũng ở trong danh sách này. Cùng với sự kích động của một lượng lớn căn nguyên chi lực, Văn Vũ đột nhiên cảm thấy bước đi trong khoảng không đều cảm thấy bị cưỡng bức rửa sạch.
May mắn thay, tình huống xấu nhất đã không xảy ra, những sức mạnh ban đầu này vốn đã rất hỗn loạn, sau khi Văn Vũ sử dụng sức mạnh của sự hỗ loạn này để duy trì Hư Không hành tẩu, sự việc liền lập tức được giải quyết. Mặc dù lượng tiêu thụ đã tăng lên một phần, nhưng nó vẫn nằm trong khả năng chịu đựng của Văn Vũ.
Anh tiếp tục đi về phía trước theo hướng của những vệ binh đang không ngừng di chuyển, không bao lâu liền bay tớimột cái công - ten - nơ trong hồ nguyên căn.
Xung quanh hồ nguyên căn phát ra một lượng ánh sáng cực nhỏ, ảnh sáng này có nhiều màu sắc sặc sỡ, tạo thành một dải ánh sáng nhiều màu, nhưng dưới vẻ ngoài có vẻ đẹp đẽ lại ẩn chứa những cạm bẫy nguy hiểm, có thể gây ra sát thương chết người cho cường giả cấp mười một.
Sức mạnh bên ngoài của căn nguyên chi lực không ảnh hưởng đến Văn Vũ, nhưng với sự gia tăng nồng độ của căn nguyên chi lực trong công - ten - nơ , trật tự của cá căn nguyên chi lực này vậy mà lại trộn lẫn với nhau, tạo ra những phản ứng chưa hề biết. Chúng nhốn nháo xung quanh, và một khi có cơ thể sống bước vào vùng đất tồn tại của chúng, chúng sẽ lập tức bắn ra như một mũi tên sắc nhọn, xé nát kẻ thù ra thành từng mảnh!
Hồ nguyên căn, hình như chỉ có một đường phòng ngự là đám vệ binh này. Nhưng mà môi trường bên ngoài của bể nguồn chính là hệ thống phòng ngự tốt nhất, không có điểm yếu, và năng lượng là vô hạn, thần chặn thì giết thần, phật chặn thì giết phật, nếu không có bản lĩnh thì căn bản không thể chạm vào bờ vực của hồ căn nguyên!
Mà Văn Vũ không muốn kiểm tra sức mạnh phản công tự trị của những căn nguyên chi lực, anh chỉ là không ngừng thúc giục năng lượng hỗn độn, nhanh chóng lấp đầy mất đi bước chân trong hư không để duy trì kĩ năng Hư Không hành tẩu.
Nhưng vào lúc này, nội tâm Văn Vũ không biết Bạch làm sao xông vào hồ căn nguyên đây?
Đây quả thực là vấn đề… Nhưng sự nghi ngờ kéo dài không được bao lâu, rất nhanh, Văn Vũ đã tìm thấy thứ gì đó bên trong chiếc công - ten - nơ.
…
Đó là một thiết bị cơ giới nhỏ chỉ cao nửa người, bề ngoài giống như một bệ đá thô, nếu không phải thỉnh thoảng có ánh sáng trắng mờ ảo phát ra từ nó, Văn Vũ cũng không có khả năng tìm được cái tên không hề nổi bật ở trong môi trường này.
Xung quanh nó có hàng chục vệ binh với những tia sáng sặc sỡ bay qua. Màu sắc giống hệt như sóng ánh sáng thoát ra từ căn nguyên chi lực xung quanh. Hình dạng của những vệ binh này không khác mấy so với Vệ binh III, nhưng quỹ đạo bay thì rõ ràng là linh hoạt hơn rất nhiều.
Nhìn thấy cảnh này, Văn Vũ lập tức hiểu được mình đã tìm được chủ nhân chân chính rồi, gia tăng tốc độ, trong chốc lát liền bay tới biên giới của trang bị cơ giới.
Những tên vệ binh có hình thù kỳ dị đó không phản ứng lại được hành động của Văn Vũ, điều này chứng tỏ rằng chúng vẫn không thoát khỏi những hạn chế bẩm sinh của vệ binh.
Bên cạnh trang bị cơ giới, những tên vệ binh vẫn không ngừng đi lang thang.
Nhưng mà, một khoảnh khắc nào đó, một bàn tay to đột nhiên xuất hiện bên cạnh trang bị cơ giới, giây tiếp theo, cùng với sự biến mất của bàn tay to, trang bị cơ giới mà chúng bảo vệ đã biến mất không dấu vết!
Chương 1742 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]