“Trái tim thế giới mới được sinh ra cực kỳ yếu ớt, nó có thể bị phá hủy bởi những thứ kỳ quái như thiên thạch và bức xạ ngoài không gian, nên cần phải bao bọc nó bằng một lớp vỏ vững chắc, trong kế hoạch ban đầu của Đại thế giới Tiên Hiệp, vạn cổ thần cung là một sự lựa chọn tuyệt vời, tuy nhiên, do vấn đề về chất liệu của vạn cổ thần cung, nó không thể đươc lấp đầy bằng một số loại vật phẩm không gian, cũng không thể ra vào ma giới bằng trang bị liệt giới, nó chỉ có thể ở trong một thế giới cố định, Tiên Đế là một linh vật nên đã tìm ra được giải pháp.”
“Biện pháp rất đơn giản, chỉ cần tạo ra một cái vỏ bọc là được rồi.”
Bạch nói xong liền vẫy tay với Văn Vũ ra hiệu cho Văn Vũ đi theo, sau đó, Bạch tới phía trước “cung điện”.
Trong cung điện có một cánh cổng khác đối diện với hai người họ, Bạch đi phía trước, tiện tay ấn hai nút bấm, sau đó cánh cổng mở ra, bên trong tối đen như mực, Văn Vũ ở bên ngoài không nhìn rõ gì cả, rồi Bạch bước tới, từ từ biến mất vào cung điện, Văn Vũ có chút do dự, cũng théo sát phía sau, khi Văn Vũ bước vào cửa, một chút cảm giác chóng mặt ập tới, cảnh vật trước mắt lập tức thay đổi.
Đây chỉ là một bãi đất trống với lớp bùn trên mặt đất, nhưng theo thông tin của cảm giác truyền tới thì lớp đất này không dày, chỉ hơn ba mét, ngoài ra, dễ thấy nhất trong toàn bộ không gian là một bệ đá được đặt giữa không gian thoáng đãng.
Bệ đá không cao, chỉ hơn nửa mét, phía trên có một cái rãnh đặc biệt, Văn Vũ nhìn Bái đưa hồ lô trong tay đặt vào rãnh, giây tiếp theo, Văn Vũ đột nhiên cảm thấy toàn bộ không gian có một sự thay đổi kỳ lạ… Điều đó thể hiện hơi thở của sự sống.
“Kể từ bây giờ, đây là trái tim thế giới mới của Đại thế giới Tiên Hiệp… Chỉ cần chúng ta thả nó vào ma giới, để nó tự do bay vào vũ trụ, sớm muộn gì một Đại thế giới Tiên Hiệp mới sẽ được tái sinh và định hình lại!”
Giọng điệu của Bạch đầy khí thế, ông ta nhìn bệ đá, vẻ mặt toát lên sự cảm thán và hy vọng, xong việc, Bạch lại lấy ra một chiếc gương từ trong nhẫn không gian.
“Các bạn, đây chính là sinh mệnh đầu tiên của Đại thế giới Tiên Hiệp mới!”
Ông ta đặt kính yêu bên cạnh bệ đá, linh hồn bên trong kính yêu dưới tác động của sức mạnh căn nguyên sẽ tiếp tục tồn tại trong một thời gian dài, chỉ cần Đại thế giới Tiên Hiệp mới phát triển hoàn chỉnh, họ sẽ tái sinh vào Đại thế giới Tiên Hiệp mới và tiếp nối huyết thống của Đại thế giới Tiên Hiệp… Đây giống như là sự kế thừa, tuy rằng Bạch không thờ thần tế phật, nhưng tất cả việc này vẫn mang tính đầy đủ nghi thức.
Văn Vũ chỉ im lặng quan sát, cho đến khi Bạch đứng trước bệ đá bái chín lần thì toàn bộ quá trình mới kết thúc.
“Chỉ còn lại bước cuối cùng!”
Bạch nói vậy.
… Bước cuối cùng của Bạch chính là cất cánh phi thuyền vũ trụ chở đầy hy vọng.
“Thứ này…”
Bạch chỉ vào phi thuyền.
“Không thể phá vỡ lá chắn của trái đất.”
Đương nhiên, phi thuyền này chỉ là phiên bản mô phỏng của vạn cổ thần cung, điều mà vạn cổ thần cung không làm được thì nó làm thế nào nó có thể làm được?
“Nó không thể phá vỡ lá chắn che chở thế giới ở bên kia của ma giới, vậy nên nếu chúng ta muốn nó bay vào vũ trụ, chúng ta chỉ có thể chọn vị trí ở mặt cắt của ma giới.”
Ở bên kia của trái đất và ma giới đều có những kết giới mạnh mẽ nhưng ở mặt cắt của ma giới lại không có, đây cũng là điều kiện tiên quyết để phi thuyền có thể bay vào vũ trụ.
Hấp thụ sức mạnh căn nguyên và cất cánh phi thuyền, toàn bộ quá trình được kết nối thành một tuyến, nhìn bộ dạng của Bạch, ông ta chắc hẳn chuẩn bị hoàn thành tất cả quá trình trong Hồ căn nguyên.
“Mức độ tập trung của sức mạnh căn nguyên ở đây rất cao, vỗn dĩ không phải là địa điểm tốt nhất để cất cánh nhưng mọi thứ cũng có ưu và nhược điểm riêng.”
“Sức mạnh căn nguyên có thể được dùng làm nguyên liệu để thúc đẩy phi thuyền bay lên nhanh chóng, tăng tốc độ phi thuyền lên cực hạn trong thời gian rất ngắn, lại đáp ứng điều kiện tiên quyết cho phi thuyền, chỉ cần phi thuyền bay khỏi ma giới, không cần phải lo lắng về vấn đề an toàn nữa, nhìn chung, ưu điểm nhiều hơn nhược điểm.”
Bạch hăng say giải thích, tay không ngừng hoạt động, ông ta thỉnh thoảng lấy một quyển trục xé ra, rồi lại lấy ra một số vật phẩm cổ quái, nhờ có sự bảo vệ của tấm chắn năng lượng bên ngoài, động tác của Bạch không bị làm phiền một chút nào.
Lúc này, Văn Vũ cũng không thể làm phiền Bạch, cậu ta chỉ lẳng lặng nhìn, một hồi lâu mới thở dài một hơi cảm thán.
“Thật sự vất vả cho ông…”
Mọi việc mà Bạch đã làm, nói không phải vất vả thì là giả, Văn Vũ không rõ bao nhiêu sự tính toán, bao nhiêu sự nỗ lực trong đó, nhưng chắc chắn người ngoài không thể thấu hết được sự vất vả bên trong đó, Bạch nghe được lời cảm thán của Văn Vũ, động tác trên tay có chút ngập ngừng, ông ta chỉ cười rồi lắc đầu, kể ra cũng không phải vất vả gì.
Mùi vị bên trong có lẽ chỉ người trong cuộc mới có thể nếm trải hết được…
…
Chương 1748 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]