Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 1761: CHƯƠNG 1761: THĂM DÒ 1

Sau khi "Đường Nhất" nói như vậy, ba tên Đường Hạo Phi lập tức biến mất không còn tăm tích, ngay sau đó liền trở lại chỗ cũ, khác biệt là lúc này ba tên Đường Hạo Phi này lại đang mang theo ba tên Đường Hạo Phi khác quần áo rách rưới đi vào…

Tổng cộng có mười tám tên Đường Hạo Phi giống nhau như đúc đứng cùng một chỗ, hình ảnh này muốn có bao nhiêu quỷ dị liền có bấy nhiêu, nhưng khác biệt là mười lăm người trong số bọn họ đều mặc quần áo sạch sẽ, trong khi ba người còn lại thì toàn thân xộc xệch, toát ra mùi thối khó chịu.

"Khụ khụ khụ… Làm gì… Các ngươi định làm gì…"

Một tên Đường Hạo Phi rách rưới khá là chật vật nói ra - nếu Văn Vũ có mặt ở đây, cậu có thể nhận ra anh ta chính là Đường Nhị.

Đường Hạo Phi cầm đầu không lên tiếng, chỉ nhìn người đang đứng cúi đầu không nói gì bên cạnh Đường Nhị, chậm rãi tiến đến, năng cằm của anh ta lên.

"Anh nói với tôi, hãy để Văn Vũ gặp Đường Tam ‘thế chỗ’, sau đó mở miệng đưa ra yêu cầu, Văn Vũ sẽ biết gì nói đấy, xem ra, giống như là anh đang giở trò với tôi vậy…"

Anh ta nói như thế này, và Đường Nhất chính là cũng không có phản ứng gì, và không nói gì cả.

Sau khi trải qua tất cả những điều này, anh và bọn họ thực sự đã không còn gì để nói với nhau nữa rồi…

Thông tin đã được truyền đi, Đường Hạo Phi cũng không còn hy vọng rằng Văn Vũ sẽ cứu mình, nhưng ít nhất, sẽ không để cho lũ quái vật ghê tởm này muốn làm gì thì làm… chỉ không biết Văn Vũ có hiểu được nỗi cực khổ của anh ta hay không.

Nhìn thấy bộ dạng của Đường Nhất như vậy, tất cả những kẻ mà Đường Hạo Phi gọi là đại ca đều buông Đường Nhất ra, đứng dậy lắc đầu, đúng lúc này, một tiếng gầm giần giữ truyền đến, một người Đường Hạo Phi khác đang chật vật cười ngoác mồm, nhe răng, gào lên với những người xung quanh, nước miếng tanh tưởi trào ra khỏi miệng, đôi mắt đỏ rực như muốn nuốt chửng mọi thứ… nhưng lại bị một Đường Hạo Phi ở phía sau lưng lại bóp chặt cằm “rắc” một tiếng bẻ gẫy.

"Thật ghê tởm, tên này ghê tởm nhất…"

Lão đại nói như thế, dường như là đã làm mất đi hứng thú của bọn họ, anh ta rút lui khỏi thế giới tâm tương, mở mắt ra, trước mặt vãn là căn phòng nhỏ quen thuộc…

Và Văn Vũ vẫn đang đứng trong căn phòng nhỏ này!

"Tại sao câu lại trở về?"

Đường Hạo Phi cười nói, nụ cười này có chút cứng nhắc…

"À, tôi đã quên mất một chuyện, là về phần thưởng mà anh nhận được trong trận chiến xếp hạng thứ hai… Là Hồ lô xui xẻo, phải không?"

Đường Hạo Phi hất hàm, biểu thị vật này vẫn nằm trong tay anh ta.

"Tôi vừa nghĩ tới, nếu anh cần máu của tôi, vậy không bằng anh dùng cái hồ lô xui xẻo ấy để trao đổi, anh nghĩ gì về đề nghị này thế nào?"

"Không hay lắm…"

Bên ngoài Đường Hạo Phi giả bộ như đang suy nghĩ nghiêm túc về đề nghị này, một lúc lâu, anh ta kiên quyết từ chối yêu cầu của Văn Vũ.

Chỉ với một ít máu, lại muốn đổi lấy giấy thông hành vượt qua cấp 11, thực sự không biết Văn Vũ đã tự đánh giá mình quá cao hay sao…

"Như thế… vậy thì quên đi…"

Văn Vũ thở dài, tỏ vẻ thất vọng, cậu quay đầu bước thẳng ra cửa.

"Để cậu ta sống… Giết cậu ta đi!"

"Đại ca, giết cậu ta đi…"

Giọng nói ồn ào trong đầu lại lần nữa vang lên, đối mặt với những giọng nói này, hiện giờ Đường Hạo Phi chỉ trầm mặc không nói gì - anh ta đang suy nghĩ, nếu bây giờ mà động thủ thì lợi và hại như thế nào.

Nhưng mà, một giọng nói đột nhiên xuyên vào màng nhĩ.

"Đúng rồi, mấy năm nay anh có gặp Vô Diện không?"

"Hả? Cậu nói cái gì?"

Đối mặt với câu hỏi bất ngờ của Văn Vũ, Đường Hạo Phi rõ ràng đã bị mất cảnh giác, anh ta sững sờ nhìn Văn Vũ, không biết Văn Vũ nói những lời này có ý gì.

"Tôi nhớ là mấy năm trước tôi đã nhờ Vô Diện quay lại đây một lần, cậu ấy đã tới thăm anh một lần. Tình huống lúc đó là cậu ấy nhìn anh từ đằng xa, theo những gì mà Vô Diện nói lại, chắc là anh đã không phát hiện ra sự tồn tại của cậu ấy, nhưng bây giờ tôi nghĩ lại, dường như đã xảy ra một chút vấn đề trong việc này… "

Văn Vũ cũng không giải thích cặn kẽ là đã xảy ra vấn đề gì, cậu chỉ quay đầu nhìn Đường Hạo Phi lần nữa, lúc này linh hồn nhận biết quét thẳng đến không thèm che dấu, nhanh chóng quấn quanh thân thể của Đường Hạo Phi.

Thể lực vẫn là bộ dạng giống như lần đầu tiên gặp, nhưng Văn Vũ vẫn nghiêm túc nghĩ lại, luôn luôn cảm thấy Đường Hạo Phi hiện tại có chút vấn đề.

Vấn đề nằm ở biểu hiện vừa rồi của Đường Nhất và Đường Tam - thoạt nhìn, cũng không có điểm nào đáng ngờ, nhưng bây giờ Văn Vũ lại loại bỏ vấn đề này ra khỏi đầu, vẫn luôn cảm thấy mình đã bỏ qua một điều gì đó…

"Cậu thực sự muốn biết những năm gần đây tôi đã làm những gì sao?"

"Dù sao thì anh cũng cần có bí mật của riêng mình, nếu anh đã không chủ động nhắc tới, tôi cũng không cần hỏi quá nhiều."

"Hừ, vậy anh không muốn giải quyết cái giá của sức mạnh hay sao? Tôi nhớ tới mấy năm trước anh muốn nhờ tôi giải quyết Đường Tam. Tôi nghĩ hiện tại có thể thử một chút."

Văn Vũ nói xong, liền bước chậm về phía Đường Hạo Phi.

Chương 1761 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!