Điều duy nhất mà Đường Hạo Phi có thể chèn ép được Văn Vũ, chỉ còn có nền tảng của thể lực, anh ta muốn dùng sức mạnh của kỹ năng để nâng cao thực lực, sau đó sẽ lật ngược lại Văn Vũ? Xin lỗi, anh ta thực sự đã nghĩ quá nhiều!
Ngay khi Văn Vũ và Đường Hạo Phi giao thủ, ngay lập tức đã nhận ra rằng nền tảng của thể lực cả hai người cũng chỉ sàn sàn như nhau, kết quả của trận chiến này dĩ nhiên là đã định trước – Văn Vũ sẽ không bao giờ có khả năng để lật ngược tình thế!
"Nói cho ta biết, Đường Nhất đang ở đâu?"
Sắc mặt Văn Vũ rât bình tĩnh, giọng điệu ôn nhu hỏi lại, nhưng đáp lại cậu, chỉ có Đường Hạo Phi không cam lòng đánh trả.
"Bùm!"
Đối mặt với bộ dạng của Đường Hạo Phi như thế này, Văn Vũ thực sự không muốn nhiều lời với anh ta, chỉ đơn giản đánh ra một quyền vào thẳng đầu của Đường Hạo Phi, nhân cơ hội Đường Hạo Phi vì bị “chết mà phải phục sinh” Văn Vũ lập tức mở rộng linh hồn nhận biết.
Năng lượng linh hồn mạnh mẽ lập tức quét qua bốn phương, năng lực cảm giác này lan tràn đi khắp nơi, chúng theo khe hở giữa khe đá và cát quét qua toàn bộ, trong một khoảng thời gian ngắn đã nắm rõ được mọi ngóc ngách của thế giới tâm tương.
Cho đến tận nơi sâu trong lòng đất, Văn Vũ mới tìm thất được ba hơi thở yếu ớt.
"Đã thấy rồi!"
Đôi mắt Văn Vũ đột nhiên sáng lên, nhưng tiếng gầm giận dữ đột ngột từ bên cạnh vang lên, đã cắt ngang động tác của Văn Vũ.
"Văn Vũ! Văn Vũ!!!"
Tiếng gầm vang lên như dã thú từ cách đó không xa truyền đến, Văn Vũ quay đầu lại, chỉ thấy Đường Hạo Phi "tái sinh" đang vội vàng lao tới, sấm sét ở toàn bộ cơ thể lóe lên, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm trên mặt Văn Vũ không chớp, như là có thù gì vậy giết cha giết mẹ vậy.
Văn Vũ trầm ngâm trong tích tắc, rồi mỉm cười với Đường Hạo Phi.
"Rất tốt, lần này cũng còn có cả nghi thức lễ phép như vậy…"
…
“Ô ô ông”
“Ô ô ông”
Âm thanh vang lên giống như tiếng chuông lớn từ đỉnh đầu truyền đến, âm thanh như có sức xuyên thấu mạnh mẽ, cho dù là ở trong mật thất sâu không biết bao nhiêu dưới lòng đất, Đường Hạo Phi cũng thật sự có thể cảm giác được đất trên đầu đang phát ra từng đợt tiếng vang không chịu nổi.
Bụi cát từ trên đỉnh đầu rơi xuống, đối với điều này Đường Nhất cũng không có biểu hiện khác lạ gì cả, Đường Tam liền phát ra một tiếng gầm thét - nhìn cái bộ dáng tức giận của anh ta, dường như vẫn chưa nhận được được mình đang ở trong hoàn cảnh như thế nào.
"Đây là Văn Vũ đã tới?"
Đường Nhị nói trước, còn Đường Nhất thì chỉ hơi hất nhẹ hàm.
Ngoại trừ Văn Vũ, anh ta cũng không thể nghĩ tới người nào có bản lĩnh để xâm nhập được vào trong thế giới tâm tương của mình, đồng thời có thể chiến đấu với lũ quái vật phía trên một cách sống động như thế.
"Có thể thắng không?"
Đường Nhị lại hỏi, nhưng đối mặt với câu hỏi này, Đường Nhất chỉ im lặng.
Ai thắng ai thua… Đường Nhất thật sự không đưa ra được câu trả lời…
Sức mạnh của kỹ năng quyết chiến sinh tử trong lòng Đường Hạo Phi biết rõ, trên thực tế, thân thể của anh ta hiện tại mạnh đến mức nào, hai mắt Đường Nhất đều tối lại, nhưng mà rốt cuộc cọng rơm cứu mạng chính mình chỉ còn có Văn Vũ, bây giờ ba người Đường Hạo Phi ở trong phòng giam cũng chỉ có thể cầu nguyện, để Văn Vũ giành được chiến thắng cuối cùng.
Cho đến khi tiếng gầm rú phía trên từ từ ngừng lại, sau đó mọi thứ yên ắng trở lại, Đường Nhất lúc này mới thấp thỏm trong lòng mong chờ chuyện kế tiếp.
Văn Vũ là thắng hay thua, điều này quyết định vận mệnh kế tiếp của ba Đường Hạo Phi…thậm chí hướng đi của toàn bộ thế giới!
May mà, Văn Vũ cũng không làm cho Đường Hạo Phi chờ đợi quá lâu, theo một làn sóng năng lượng màu đen xuyên qua mặt đất, lập tức chui vào bên trong nhà tù, giây tiếp theo, bóng tối lơ lửng ra ngoài, mà bóng dáng của Văn Vũ cũng dần dần hiện rõ trong bóng tối.
Anh ta nhìn thấy toàn thân Đường Hạo Phi quần áo tả tơi, tỏa ra một mùi tanh hôi, khẽ nhíu mày.
“Các người thật đúng là chẳng ra làm sao…”
Đáp lại Văn Vũ, là tiếng gào “Gầm gầm” của Đường Tam – chưa kể, tiếng gầm của Đường Tam lúc này, không phải xâm nhập vào quá khứ, ngược lại có một loại cảm giác vui sướng đón mừng… Được thôi, anh ta trên thực tế là gầm thét vô thức, nếu phía sau người tên này không còn treo mấy dây xích sắt lớn, Văn Vũ cảm thấy chắc chắn anh ta sẽ xông lên cắn mình một trận.
Ngược lại Đường Nhất và Văn Vũ nhìn nhau cười, sau đó bả vai sụp xuống, cả người đều thả lỏng.
“Thật may…thật may…”
…
“Anh thực sự đã thắng? Anh làm sao đánh thắng?”
Đường Nhất hoàn toàn thả lỏng, dường như đã giải quyết xong việc hệ trọng gì, ngược lại Đường Nhị vẻ mặt khó tin – anh ta mạnh hơn Đường Nhất, đương nhiên, khi quái vật kia xuất hiện, anh ta đứng ở trước mặt, cho nên không ai so với anh ta có thể lý giải sự mạnh mẽ của quái vật kia.
“Đánh một trận thì đã thắng.”
Văn Vũ đáp lại như không có gì đáng kể, thành thật mà nói, có thể khoe khoang trước Đường Hạo Phi kia ở Văn Vũ xem ra cũng không phải là chuyện gì đáng khoe khoang – Lão Đường kia, nói về thực lực chân chính có thể thua kém Ma nơ canh thăm dò ở trong Ma điện, bộ đôi quái vật hiểm độc, càng không bàn tới Rose, loại chồng chất thể chất cơ thể nguyên chất để trao đổi sức mạnh, ở Văn Vũ xem ra ngược lại là đối thủ tốt nhất để giải quyết.
Chương 1767 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]