“Thế này đi, Yến Kinh chúng tôi muốn làm đồng minh với đội quân con rối linh hồn. Không chỉ ở Yến Kinh, mà là trên tất cả các mặt trận, thậm chí cả khi đối phó với Thiên Thần.”
Văn Vũ suy nghĩ một chút, sau đó đồng ý.
Con rối linh hồn phát triển lớn mạnh như thế này thực sự là chuyện ngoài ý muốn. Trên thực tế, con rối linh hồn phát triển đến trình độ này cũng chẳng có mấy tác dụng đối với Văn Vũ, dù sao thì chúng vẫn nhàn rỗi như vậy. Thế thì chẳng thà cho bọn chúng làm chút việc, cũng coi như cho Văn Vũ thêm chút lợi ích.
Hai người thỏa thuận xong, sau đó lại nói chuyện phiếm một lát, đến khi Văn Vũ muốn đứng dậy rời đi thì Lâm Hải Phong lại gọi lại.
“Đúng rồi, nếu như cậu cảm thấy Thiên Thần rất phiền toái thì tôi có thể giúp cậu giải quyết cậu ta.”
Yến Kinh gặp phải những đối thủ mạnh mẽ như vậy, vừa rồi Văn Vũ còn thấy kỳ quái, tại sao lão già này không nhân cơ hội này sử dụng chiến thuật chém đầu gì đó, nhưng Lâm Hải Phong chỉ cười khổ một tiếng.
“Cậu có biết Thiên Thần đang ở đâu không?”
Văn Vũ sửng sốt, sau đó hỏi lại.
“Ở đâu?”
Lâm Hải Phong nghe Văn Vũ hỏi thì thở dài, chỉ xuống dưới chân.
“Hầu hết thời gian đều ở trong trái tim thế giới, thời gian còn lại ra ngoài đi dạo. Hơn nữa, thời gian đó cậu ta cũng ít xuất hiện ở chiến trường phân tầng mà chỉ ở bản thổ trái đất. Chúng tôi không bắt được cậu ta, nếu cậu muốn giết cậu ta thì chính là chuyện chúng tôi cầu mà không được, nhưng cậu phải làm mọi chuyện dưới con mắt của Ý chí trái đất. Nếu cậu tin tưởng tôi thì có thể làm, nếu làm được thì coi như tôi thiếu cậu một ân tình.”
Văn Vũ nhất thời không nói nên lời.
Cảnh tượng Lindsay bị Sơ Hào tinh lọc vẫn như mới xảy ra trước mắt, đây cũng là nguyên nhân sau khi Văn Vũ trở về trái đất thì vẫn luôn ở trong chiến trường phân tầng.
Cấp mười hai… Đó không phải tàn dư của cấp mười hai, mà là một Ý chí thế giới hoàn chỉnh.
Văn Vũ cũng sợ…
Cuộc sống chính là những lựa chọn chồng chất, con người nếu đã lựa chọn thì đều phải chịu trách nhiệm về kết quả của nó.
Lựa chọn rất quan trọng. Ở ngã ba đường, chọn rẽ bên trái hay rẽ bên phải sẽ mang đến hai con đường hoàn toàn khác nhau. Camille không hiểu rõ tại sao mọi chuyện lại phát triển thành cái dạng này, nhưng khi nhớ lại mọi chuyện thì cô trở nên bình tĩnh hơn.
Giống như trước đó mình đã đi theo linh cảm kia để thực hiện kế hoạch lớn “Đào đến trái tim thế giới”, vậy thì kết quả này cũng đã được định sẵn rồi…
Camille đang suy nghĩ thì một cơn gió nhẹ thổi qua gương mặt cô, bên trong ngọn gió có một âm thanh nhỏ nhẹ, giống như có người đang thì thầm vào tai cô.
“Camille, đang nghĩ gì thế?”
Giọng nói của Linh từ xa xa truyền đến, Camille lập tức giật mình. Cô ngẩng đầu lên, đập vào tầm mắt là một khu rừng rậm nguyên sinh tươi tốt - Đây là thân thể của Linh.
Vẫn là bản thổ trái đất, vẫn ở bên cạnh Linh như cũ, Camille giống như mười mấy năm trước, không có gì khác biệt.
Nhưng chỉ là “giống như” thôi…
Thế nên, cô nhanh chóng trả lời: “Không có gì, em chỉ đang suy nghĩ một chút chuyện…”
“Đừng phân tâm như thế, lát nữa Thiên thần đại nhân sẽ đi từ con đường này của chúng ta đến trái tim thế giới. Kia chính là Thiên thần đại nhân, đúng rồi, trước kia em đã từng gặp Thiên thần đại nhân chưa?”
Giọng nói của Linh không che giấu được sự kích động, giống như sắp gặp được vị thần mà mình tôn thờ.
Trạng thái của Linh khiến Camille đột nhiên cảm thấy ớn lạnh, thế nên, cô tiếp tục nghĩ đến chuyện thay đổi mọi thứ…
…
Kế hoạch khai quật của hai người nhìn qua có vẻ vô cùng viển vông, nhưng khi thực lực của Camille và Linh càng lúc càng mạnh thì kế hoạch này thực sự đã sắp đi tới điểm cuối.
Hai người vượt qua tầng dung nham, đi thẳng một đường đến nơi sâu nhất trong lòng đất. Lá chắn cuối cùng ngăn cách trái tim thế giới đã bị Camille đẩy ra, Ý chí to lớn xuất hiện trước mặt hai người.
“Các ngươi… Là ai?”
Giọng nói vang lên theo những hơi thở dao động, Linh không khống chế được bản thân, lập tức cúi đầu khẽ lẩm bẩm tiếng “Mẹ”, đồng thời quay sang Camille đang sửng sốt, khẽ nhắc cô chào một tiếng “Chủ nhân”.
Nhưng Camille không tiếp thu lời nhắc nhở của Linh, cô chỉ đứng yên ở đó, lẳng lặng nhìn bóng người đang đứng bên cạnh quả cầu ánh sáng khổng lồ.
Người này mặc đồ trắng, đeo một chiếc mặt nạ có hoa văn rất phức tạp, đôi mắt dưới chiếc mặt nạ như một lỗ đen, thu thút toàn bộ ánh nhìn của Camille.
Sau đó, người đàn ông đeo mặt nạ lên tiếng: “Tôi biết người phụ nữ này, cô ở trong bảng xếp hạng trình tự, tên là Camille đúng không?”
Giọng nói của Thiên Thần nhẹ nhàng mà có lực, âm thanh đó khiến Camille giật mình, cô cảm giác như mình vừa phá vỡ một giao dịch không chính đáng nào đó. Tuy nhiên, trong phạm vi ảnh hưởng của Ý chí trái đất, Camille muốn chạy trốn cũng khó.
Cũng may là Ý chí trái đất không để ý đến Camille mà chỉ nhìn về phía Linh, sau đó tiếng tục vang lên tiếng nói: “Thì ra là con, thể ý thức quần tộc…”
“Thưa mẹ, là con!”
Giọng nói của Linh không giấu được sự kích động, thế nên mọi chuyện phát sinh tiếp theo có vẻ như rất logic…
Chương 1777 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]