Thiên Thần rất lịch sự, sau khi cảm ơn xong thì quay người chuẩn bị rời đi, nhưng lại bị một giọng nói ngăn lại.
“À… Thiên Thần đại nhân, con đường này tôi và Camille đào rất phức tạp, bên trong còn có nhiều ngã rẽ, không những thế còn có rất nhiều ngõ cụt… Hay là để Camille dẫn anh đi?”
Linh nói xong thì cười tươi như bà mối, dùng sức đấy Camille một cái rồi bóng dáng lập tức tan biến. Xung quanh chỉ còn cây cối khẽ ma sát, nghe như những tiếng cười.
Trong lúc nhất thời, một nam một nữ đứng bên cạnh miệng hố, bốn mắt nhìn nhau vô cùng xấu hổ.
Một lát sau, Thiên Thần chủ động lên tiếng.
“Vậy làm phiền cô.”
Xét từ góc độ nào đó mà nói thì Thiên Thần cũng không có lý do gì để từ chối lời đề nghị này.
…
Hai người đi xuống hố sâu, ánh sáng mặt trời dần mờ đi.
Nhưng không bao lâu, xung quanh bỗng có những ánh sáng lấp lánh. Thiên Thần ngẩng đầu, thì ra là những viên đá phát sáng được gắn xung quanh.
Những ánh sáng này vừa đủ để xua tan bóng tối, xung quanh trông không hề thô ráp mà vô cùng tinh xảo.
“Trang trí không tồi, các cô tự tay làm à?”
Thiên Thần chủ động hỏi, Camille nhẹ nhàng gật đầu: “Tự tôi thiết kế, tôi cảm thấy nhàm chán nên mới tìm chút việc để làm.”
Hai người nói chuyện một lúc thì bắt đầu mở lời, nói những chuyện trời nam đất bắc. Đang nói, Thiên Thần bỗng nhiên nhớ tới hai con thần thú trước đây luôn đi theo Camille.
“Đúng rồi, hai con thần thú đại tinh tinh và kỳ lân hay đi cùng cô đâu rồi?”
“Chúng ở bên ngoài rừng rậm, tôi sợ chúng ở đây lâu ngày sẽ nhàm chán. Dù sao thì bây giờ có rất nhiều thú biến dị đã chạy đến chiến trường phân tầng, thế giới rộng lớn nhưng sinh vật lại không còn nhiều nữa, ở ngoài cũng không có gì nguy hiểm nên tôi để bọn chúng đi dạo bên ngoài.”
Thiên Thần nghe thế thì giống như nhớ đến chuyện gì, một lúc lâu sau mới lên tiếng: “Vậy cô thì sao?”
“Hả?”
Camille không hiểu câu hỏi này là như thế nào.
“Ý tôi là, cô luôn ở nơi này, không cảm thấy buồn sao?”
Camille nghe Thiên Thần hỏi thể thì nhất thời yên lặng, sau đó lẩm bẩm: “Tôi quen rồi.”
Mỗi ngày mỗi tháng mỗi năm, lúc nào cũng lặp đi lặp lại một việc làm như thế: Đào đường, vẽ tranh, nói chuyện phiếm với Linh, chơi đùa cùng đại tinh tinh và kỳ lân…
Có buồn không?
Buồn chứ, nhưng nếu ra ngoài thì sẽ đi đâu? Làm gì?
Thế giới rộng lớn, nhưng ra ngoài không có nghĩa là đến với cuộc sống tươi đẹp mà là nguy hiểm và nhiều ẩn số. Nếu so sánh thì Camille cảm thấy cuộc sống bây giờ của mình cũng không tệ.
Đúng vậy, chỉ là không tệ mà thôi.
Cuộc nói chuyện của hai người lại lâm vào bế tắc, đến tận khi cảm nhận được hơi thở căn nguyên càng lúc càng trở nên nồng đậm thì Thiên Thần mới nói tiếp.
“Ở lối ra chờ tôi.”
“Hả?”
Phản ứng của Camille hơi chậm chạp, đến tận khi Thiên Thần quay đầu, trong mắt mang theo ánh sáng giống như những vì sao trời.
Dưới ánh mắt như vậy, Camille lập tức cảm thấy da đầu tê dại, toàn thân mềm nhũn.
“Chờ khi tôi ra ngoài sẽ đưa cô đi dạo.”
Chỉ một câu nói đơn giản như vậy, Thiên Thần cũng không đợi Camille đáp lại đã nhanh chóng biến mất ở cuối con đường. Camille đứng yên tại chỗ, biểu cảm dở khóc dở cười.
Cô cẩn thận suy nghĩ lại cuộc trò chuyện vừa rồi của mình và Thiên Thần, một lát sau, khóe miệng Camille khẽ nhếch lên.
“Hình như… Cũng không tệ…”
…
Yêu, và được yêu.
Đây luôn là một đề tài muôn thuở, Camille không biết tình yêu có mùi vị như thế nào, Thiên Thần cũng hoàn toàn không biết gì về nó.
Từ khi sinh ra đến khi trưởng thành, Thiên Thần luôn đắm chìm trong sự tiến bộ. Mặc dù anh ta có một đứa con trai, nhưng nói khó nghe một chút thì anh ta chẳng có chút niềm vui khi được làm cha nào cả. Nhìn tổng thể thì điều kiện của Camille cũng không tồi, lớn lên xinh đẹp, thực lực cũng nằm trong bảng xếp hạng trình tự, bên cạnh còn có hai thần thú không tồi, còn cả hợp thể ý chí.
Ngoài những yếu tố này ra thì… Ừm, nếu như xét trên toàn thế giới xem còn người phụ nữ nào có điều kiện như thế này nữa không, Thiên Thần nghĩ nửa ngày mới thấy chắc chỉ còn mỗi em gái mình…
Đúng vậy, cô em gái đã bị cha anh ta nhốt ở ngục tối.
“Có lẽ thật sự nên nếm thử mùi vị của tình yêu…”
Thiên Thần nghĩ thế, sau đó gõ một cái vào đầu mình.
Cảm xúc của anh ta hôm nay đúng là hơi kích động.
Càng lúc càng đến gần năng lực căn nguyên của tâm trái đất, Thiên Thần áp chế những cảm xúc hỗn độn trong lòng mình, lấy lại sự bình tĩnh vốn có, đi qua lớp dung nham, bước thẳng đến cửa đá trước mặt.
“Két…”
Thiên Thần đẩy cửa ra, một quả cầu ánh sáng quen thuộc xuất hiện ngay trong tầm mắt.
“Chủ nhân!”
Phía sau cánh cửa, một nguyên tố dung nham ngưng tụ từ nham thạch nóng chảy kính cẩn hỏi thăm Thiên Thần. Thiên Thần khẽ gật đầu một cái, sau đó nhìn về phía quả cầu ánh sáng, khẽ lên tiếng.
“Tôi đến rồi.”
“Ngươi đã đến rồi…”
Hai âm thanh một trước một sau vang lên, Ý chí trái đất ngưng tụ lại, nhìn Thiên Thần rồi lên tiếng.
“Vậy thì, ngươi đã chuẩn bị tốt để đón nhận năng lễ rửa tội năng lực căn nguyên chưa?”
Thiên Thần nghe thế thì nắm chặt tay lại, sau đó khẽ gật đầu.
“Tôi đã sắp không chờ nổi nữa rồi!”
Nếu nói ai là người hiểu rõ quá trình thăng cấp lên cấp mười một nhất thì chính là Bạch, lão yêu quái này là một cường giả cấp mười một; và người thứ hai chính là Thiên Thần!
Thiên Thần được Ý chí trái đất hậu thuẫn nên con đường thăng lên cấp mười một của anh ta vô cùng bằng phẳng, thế nên anh ta rất hiểu điều này. Mấy ngày trước, Ý chí trái đất gửi một món quà lớn đến cho Thiên Thần.
Lễ rửa tội năng lực căn nguyên!
Chương 1779 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]