"Đường kính của hố khoảng 100 mét, nhìn thoáng qua thì tối đen như mực và không thể nhìn thấy được đáy. Chắc có người cố ý đào chứ không phải hình thành tự nhiên."
Độc Nhãn vừa đi lòng vòng ở xung quanh hố, vừa thông qua kết nối tinh thần báo cáo với Văn Vũ, mà Văn Vũ chỉ vừa dắt mèo đi dạo tại nhà ở trấn Phong Diệp, vừa suy nghĩ tin tức Độc Nhãn truyền về.
“Có phải… đi xuống nhìn xem không?”
Trong khoảng thời gian này, Độc Nhãn bị quản có chút chặt, hiện tại nó một mình ra ngoài, thật sự muốn buông tha mình, nhưng Văn Vũ lại bình tĩnh từ chối ý tưởng của Độc Nhãn.
"Chờ một chút, sau khi Sơn Khôi chuyển đồ đến đây, tao xem xong ký ức của Camille rồi đưa ra quyết định."
Rừng cây nơi vừa xảy ra vụ án chắc là nơi Camille sinh sống mấy chục năm nay, với cái hố lớn như vậy, Văn Vũ không tin Camille sẽ không biết chuyện gì.
Độc Nhãn nghe vậy, nó lập tức bỏ đi tính tò mò, chỉ ngoan ngoãn nằm ở mép hố, chờ đợi chỉ thị tiếp theo của Văn Vũ.
Động tác của Sơn Khôi rất nhanh chóng, chỉ sau chưa đầy nửa giờ, quả cầu ký ức của Camille đã xuất hiện trong tay Văn Vũ. Khi Văn Vũ hấp thụ và lấy ra quang cầu ký ức, từng cảnh tượng xảy ra khi Camille còn sống đột nhiên hiện lên trong đầu Văn Vũ.
“Độc Nhãn! Nhiệm vụ kết thúc, quay về trước!”
Trong giọng nói của Văn Vũ có một tia kiên định. Độc Nhãn vừa nghe lời này liền quay đầu lại, mà Văn Vũ mới sắp xếp lại mọi thứ trong ký ức của Camille, một lúc lâu sau, hai mắt cậu sáng ngời!
Không xem không biết, vừa thấy đã thực sự bị sốc… Rất nhiều điều thú vị đã xảy ra mà Văn Vũ không chú ý đến!
Trước hết, về hố sâu do Độc Nhãn phát hiện, hóa ra nó là một thông đạo thông đến Căn Nguyên Tâm Địa!
Văn Vũ biết thế giới này nhất định có một thông đạo dẫn đến Căn Nguyên Tâm Địa, nhất định sẽ có một cái ở dưới đáy biển sâu, nhưng cậu chưa bao giờ nghĩ rằng Camille và người được gọi là thể ý chí tộc đàn Linh lại lặng lẽ đào một con đường đến Căn Nguyên Tâm Địa.
Nói cách khác, nếu tiếp tục đi vào thông đạo, thì có thể đến được hang ổ của ý chí Trái Đất – nhưng biết vị trí cũng không có ích gì, liệu Văn Vũ còn có thể đến cắt đứt ý chí Trái Đất sao? Đây cũng là lý do căn bản khiến Văn Vũ gọi Độc Nhãn trở lại.
Bây giờ Văn Vũ chưa lên cấp mười một, cho dù đánh thắng được, thì cũng không thể giết được ý chí Trái Đất, mà Hồn sủng của mình đã lang thang ở cửa động của ý chí Trái Đất lâu như vậy, Văn Vũ liền toát mồ hôi lạnh khi nghĩ về điều này…
Không thể trêu vào không thể trêu vào…
Vì vậy, theo Văn Vũ thấy, chuyện này chỉ là một thu hoạch nhỏ ngoài ý muốn – chẳng qua là nghe chuyện phiếm mà thôi.
Trọng điểm ở chỗ mấy tin tình báo tiếp theo.
Camille gặp được Đường Hạo Phi ở trong lâu đài của Thiên Thần…
Theo sự việc Đường Hạo Phi trốn thoát vừa rồi, viện trợ bên ngoài của Đường Hạo Phi là một con rối linh hồn giống như Ảnh Tử. Sau khi sự việc xảy ra, vài chục phút sau, Đường Hạo Phi đã xuất hiện trong pháo đài của Thiên Thần. Mối quan hệ giữa hai người kia còn phải đoán sao?
Vì vậy, điều này dẫn đến một vấn đề khác…
Thiên Thần biết thuật tạo vật linh hồn?
Vào lúc này, Văn Vũ nghĩ đến đặc điểm của Thiên Thần thông qua kỹ năng rút máu, đồng thời cũng nghĩ đến mối quan hệ giữa anh ta và ý chí Trái Đất… Ừm, lúc trước khi mình chạm vào Căn Nguyên Tâm Địa trên mặt đất, thực sự bị Căn Nguyên Tâm Địa thiêu bỏng tay.
Ý chí Trái Đất có máu của mình, mà Thiên Thần nắm giữ thuật tạo vật linh hồn, Thiên Thần cứu Đường Hạo Phi ra, sau đó đạt thành ý đồ hợp tác với Đường Hạo Phi…
Tất cả nguyên nhân hậu quả đều trở lên thông suốt.
Về tình báo Thiên Thần cũng nắm giữ thuật tạo vật linh hồn, Văn Vũ suy tư ngắn ngủi, liền định nghĩa Thiên Thần là kẻ địch của mình —— người sở hữu thuật tạo vật linh hồn cùng một người khác sở hữu thuật tạo vật linh hồn, tất nhiên sẽ sinh ra xung đột bẩm sinh. Anh ta có thể sửa đổi con rối linh hồn thuộc quyền sở hữu của mình! Chỉ điều này, Văn Vũ đã không thể nhẫn!
Huống chi, anh ta còn thả Đường Hạo Phi ra.
Hai người muốn thêm, giờ khắc này, Văn Vũ hận không thể xé nát người này!
Nhưng đáng tiếc là trải qua sự kiện lần này, Thiên Thần chắc chắn sẽ ẩn sâu với Trái Đất, rất có thể là ẩn trong vòng Căn Nguyên Tâm Địa, cộng với việc hậu thuẫn của anh ta là ý chí Trái Đất, nên muốn giết anh ta, cũng không dễ dàng đối với Văn Vũ.
Ghi nhớ điều này trong lòng, Văn Vũ ngược lại quay sang xem xét thông tin thứ hai mà cậu có được từ trí nhớ của Camille.
Có liên quan tới Đường Hạo Phi.
Tuy rằng Camille và Đường Hạo Phi chỉ có một lần tiếp xúc ngắn ngủi, nhưng trong quá trình tiếp xúc ngắn ngủi này, sở thích xấu xa hiểm độc của Đường Hạo Phi khiến Văn Vũ nhíu mày. Cái chết của Camille có liên quan trực tiếp đến Đường Hạo Phi – làm như vậy thì có ích gì với anh ta? Không có gì cả! Anh ta chỉ để cho vui thôi!
Một kẻ điên mất trí muốn làm bất cứ điều gì anh ta muốn và hành động không hề có logic!
Tuy rằng kết quả cuối cùng có lợi cho Văn Vũ, nhưng Văn Vũ nghĩ lại có thể biết rốt cuộc Đường Hạo Phi có thể sản sinh ra sức mạnh hủy diệt bao nhiêu, nhưng nguyên nhân cũng giống như trên, Đường Hạo Phi ẩn núp trên Trái Đất, Văn Vũ khó có thể giết anh ta.
Chương 1809 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]