Thiên Thần gật đầu đồng ý, nhưng vấn đề lương thực không thể không quan tâm, một khi nhóm thú biến dị không có thức ăn, chuỗi thức ăn chắc chắn sẽ được tổ chức lại. Mặc dù trên danh nghĩa chúng vẫn ở dưới trướng của Thiên Thần, nhưng nhưng xích mích nội bộ liên quan chắc chắn sẽ tổn hại rất lớn đến thế lực của Thiên Thần.
Có ý chí của Trái Đất áp chế, các thú biến dị sẽ không có quá nhiều lời oán thán, nhưng chỉ là về phần thế lực tổn thất lớn, cũng đủ để nỗ lực mười mấy năm nay của Thiên Thần đều bỏ phí hết.
Hơn nữa bên trong còn liên quan tới một vấn đề khác nữa…
“Tôi không biết Lâm Hải Phong và Văn Vũ có suy nghĩ tới hậu quả của việc nội bộ thú biến dị săn mồi hay không… Điều này có nghĩa là tốc độ phá vỡ cấp độ xiềng xích sẽ nhanh hơn."
“Bọn họ chắc đã nghĩ tới rồi, nhưng lần này, ta đã ép Văn Vũ và Lâm Hải Phong sốt ruột hơn rồi.”
Thiên Thần nghe thế cười khổ, từ hành động của Văn Vũ mà xét, thằng nhóc này hình như thật sự không hề nghĩ tới toàn cục, muốn cho mình một cú nhớ hận ấy mà…
“Cho nên vấn đề đã trở về rồi.. ngươi, đã nghĩ tới toàn cục chưa?”
Giọng nói của ý chí của Trái Đất trở nên thất thường, còn mang theo ý vị kì lạ, Thiên Thần nghe thấy thì đột nhiên sửng sốt, anh ta suy nghĩ hồi lâu, rồi đột nhiên toát mồ hôi lạnh.
Anh ta đã đoán được cách mà ý chí của Trái Đất nghĩ được rốt cục là cái gì rồi…
…
Trong một thời gian, Thiên Thần và ý chí của Trái Đất không có chuyện nói, ý chí của Trái Đất đang đợi, đang đợi câu trả lời của Thiên Thần, và từ trong có rút ra được một vấn đề.
Thiên Thần, và mình, rốt cục có phải là người cùng một đường không…
Mà Thiên Thần chỉ đang suy nghĩ, bộ não thông minh nói với Thiên Thần là, hôm nay, bản thân đối với câu trả lời của câu hỏi này, nhất định sẽ ảnh hưởng tới rất nhiều rất nhiều thứ.
Tương lai của bản thân, hi vọng bản thân trở thành cường giả cấp mười một. Ở quy mô lớn hơn, thậm chí còn liên quan đến vận mệnh tiếp theo của Trái Đất.
Chỉ trong thời gian ngắn, Thiên Thần đã suy nghĩ rất nhiều rất nhiều. Cho tới cuối cùng, anh ta mới khom lưng, cung kính cúi đầu với ý chí của Trái Đất.
“Tất cả, đều nghe theo đại nhân!”
Lời giải thích này, có chút ba phải… nhưng mà không sao, ý chí của Trái Đất cũng khá hài lòng với câu trả lời khiêm tốn này.
Tuy không thể trọng dụng, nhưng ít nhất cũng có thể dùng – nói thật ý chí Trái Đất chưa bao giờ nghĩ tới sẽ trọng dụng Thiên thần, ông ta chỉ muốn trọng dùng cơ thể của Thiên Thần mà thôi…
Vì vậy ý chí của Trái Đất nói.
“Ngươi về liên hệ với Lâm Hải Phong, cứ nói như vậy với ông ta, mở lại quyền hạn ra vào chiến trường chính của chiến trường phân tầng, nếu không, xung đột nội bộ của những con thú biến dị đã định rồi, ngoài mặt thì những thứ này không có ảnh hưởng trực tiếp gì tới Yến Kinh cả, nhưng mà nội bộ xung đột cũng là xung đột, ngoại bộ xung đột cũng là xung đột! Ngươi đừng có quên, Nhân loại, cũng là một trong những thức ăn của thú biến dị đó…”
Nghe vậy, Thiên Thần gật đầu, sau đó hỏi :”Nếu Lâm Hải Phong đồng ý, tuy rằng kế hoạch phá sản, nhưng chúng ta không hề có tổn thất gì quá lớn, nhưng nếu Lâm Hải Phong không đồng ý thì sao?”
“Nếu không đồng ý? Không phải lúc nãy ta đã nói rồi sao? Nhân loại, cũng là một trong những thức ăn của thú biến dị mà… chỉ để thú biến dị chịu tổn thất thì không được, một khi Lâm Hải Phong không đồng ý, thì ngươi cứ chính thức tuyên chiến với ông ta, điều động thú biến dị tấn công tuyến phòng thủ của chiến trường chính, cho dù là Ma tộc, hay là chức nghiệp giả của Yến Kinh, đều giết cho ta! Giết tới khi Lâm Hải Phong và Văn Vũ thỏa hiệp thì thôi!”
“nếu thức ăn đã thiếu hụt, vậy thì mở ra cuộc chiến toàn diện với Yến Kinh! Để thú biến dị tự đi tìm thức ăn, dù là Ma tộc cũng được, chức nghiệp giả cũng không sao, thậm chí là linh hồn con rối cũng được! Bọn họ muốn ngăn chặn thì cứ đánh! Đánh tới long trời lở đất!”
Mặt Thiên Thần vô cảm, nhưng sâu trong lòng lại lạnh dần.
Cái gì gọi là đại cục?
Đối với Trái Đất mà nói, tốc độ phá vỡ cấp độ xiềng xích càng chậm càng tốt, đây là một sự thật mà mọi người đều biết! Quan niệm này đã ăn sâu vào lòng người trong hàng chục năm lập nghiệp tận thế, giống như mặt trời mọc từ đằng đông, ngay cả trong tình thế tiến thoái lưỡng nan, Thiên Thần cũng chưa từng nghĩ đến một cuộc chiến toàn diện với Lâm Hải Phong.
Tại sao ông ta lại cấm những con thú biến dị săn giết lẫn nhau? Tại sao dù nghĩ ra kế hoạch lật đổ Yến Kinh, cũng chỉ muốn giết Lâm Hải Phong thôi, mà không nghĩ tới bày rõ xe ngựa nói rõ một hồi với Yến Kinh?
Không có gì khác hơn là cố gắng trì hoãn tiến độ phá vỡ cấp độ xiềng xích mà thôi!
Một khi cấp độ xiềng xích bị sụp đổ mà Trái Đất không có quá nhiều sự chuẩn bị, vậy thì Khi đó toàn bộ sự việc chắc chắn sẽ xảy ra phản ứng dây chuyền không thể kiểm soát, và ngay cả những thiên thần muốn đổi cái cũ thành cái mới cũng không chịu nổi hậu quả.
Anh ta không phải là chưa từng nghĩ qua sẽ cùng Yến Kinh liều tới cá chết lưới rách, nhưng mà anh ta không dám, sự uy hiếp lớn nhất vẫn ở Ma tộc, mà không phải là ở Văn Vũ và Yến Kinh! Ngược lại mà nói, Văn Vũ và Lâm Hải Phong cũng không dám.
Nhưng có người không nghĩ như vậy…
Người mà ai cũng nghĩ là nguồn gốc của sự phấn đấu, không nghĩ như vậy…
Chương 1819 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]