Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 1825: CHƯƠNG 1825: THỨC THỜI 2

Một giọng nói già nua nhưng đầy sức uy hiếp vang lên từ nơi sâu nhất của khu rừng. Mặt đất rung chuyển và cây cối đổ rạp, trong khoảnh khắc, một con vượn lớn màu trắng, cao gần 30 mét, từ từ bước ra khỏi nơi sâu nhất của khu rừng.

Nó trấn an tộc nhân của mình, sau đó ngẩng đầu nhìn lên bầu trời. Con rồng vẫn đang bay lượn trên trời, tương ứng, con vượn khổng lồ cũng từ từ cúi đầu xuống.

“Tinh đại nhân…”

Một giọng nói khiêm nhường phát ra từ miệng con vượn già, giọng nói tuy trầm nhưng lực xuyên thấu rất mạnh, sau đó giọng nói truyền đến tai của Tinh. Lúc này cự long mới thu cánh lại, giống như một thanh kiếm sắc bén lao thẳng xuống, vừa vặn dừng lại ngay trên đầu con vượn già.

Như một đám mây đen che kín bầu trời. Đập vào mắt con vượn già là bộ vảy giáp đen nhánh, phát ra ánh sáng.

30m vs 300m! Sự khác biệt quá lớn về hình thể khiến con vượn già lúc này dường như rất cô độc và bát lực.

“Ông biết tôi?”

Tinh ra vẻ trầm giọng nói. Tuy chỉ là giả vờ nhưng người ngoài nhìn vào đúng là có chút uy nghiêm và bá đạo.

Lúc này đầu của con vượn già còn cúi thấp hơn. Nó chỉ gật đầu, sau đó cố gắng bình tĩnh hỏi một lần nữa.

“Không biết lần này Tinh đại nhân đến đây là vì chuyện gì?”

Nghe xong, Tinh hoàn toàn thu cánh lại, cơ thể khổng lồ đáp xuống. Khoảnh khắc cơ thể rồng chạm xuống mặt đất, mặt đất rung chuyển dữ dội, cây cối rung lắc, khu rừng như hứng chịu một trận động đất 12 độ richter.

Rung chấn này không chỉ khiến những con vượn đang hóng chuyện xung quanh chạy tán loạn, ngay cả con vượn già đối mặt với Tinh bước chân cũng loạng choạng, run rẩy trong lòng.

“Chủ nhân của tôi và Thiên Thần chính thức tuyên chiến, còn các người là mục tiêu của nhiệm vụ đầu tiên của ta, khu tự trị thứ 13 của vượn tộc thuộc khu 5 lục địa số 01478, ở đây có tám con thần thú chủng, quy mô tộc lên đến hàng nghìn vạn con…”

Nói đến đây, Tinh ngừng lại một chút.

“Là lực lượng trung kiên của Thiên Thần, nhưng không thuộc thế lực trực tiếp, chỉ thuộc thế lực phụ.”

Sau khi nói như đọc kinh xong, Tinh mở to mắt rồng nhìn chằm chằm vào con vượn già.

“Ông là chủ của nơi này đúng không?”

“Đúng vậy đại nhân.”

“Vậy thì đã đến lúc phải lựa chọn.”

“Đầu hàng, hoặc chết!”

Tiếng rồng gầm xé gió xé mưa, sóng âm lập tức cuộn trào thổi đến người con vượn già, lông trên người nó giống như bồ công anh bay theo gió, sóng âm không dứt, cuốn qua người con vượn già, tạo ra những vết rãnh sâu phía sau nó.

Trong lòng con vượn già đột nhiên giật thót…

Nó cảm nhận được sự bất an của những tộc nhân bên trong khu rừng, hồi lâu sau trong lòng đã có quyết định.

Khi Tinh bay trở lại, Lạc Lạc có chút ngạc nhiên.

Không phải nói là tàn sát sao? Mấy đứa trẻ nhà tao đều đã thả ra rồi, mày lại cho tao xem cái này?

Thay vào đó Tinh chỉ mỉm cười vỗ nhẹ đầu Lạc Lạc.

“Nhiệm vụ kết thúc, địa điểm tiếp theo. Chậc chậc, tao phải nói rằng con vượn già này đúng là rất thức thời, hơn nữa có vẻ sức khống chế của ý chí trái đất đối với những con biến dị thú này không quá lớn.”

Sức khống chế đối với những biến dị thú mà nói quả thật là có mạnh có yếu. Ví dụ như trùng tộc, hải tộc đều trung thành với ý chí trái đất, chúng cũng trở thành cốt lõi thế lực trực tiếp của Thiên Thần. Cái thứ 2 đương nhiên chính là những biến dị thú bình thường.

Ý chí trái đất có ảnh hưởng đến chúng, nhưng có mạnh có yếu, cái này phải nói riêng từng cái. Chúng thuộc thế lực phụ của Thiên Thần. Văn Vũ áp dụng chiến lược cần lôi kéo thì lôi kéo, cần phân hóa thì phân hóa, cần giết thì giết đối với những tộc biến dị thú này, như vậy sau khi đi hết một vòng ai đứng ở vị trí nào thì nhìn phát là biết ngay.

Còn những điểm tập trung cấp cao thuộc thế lực phụ của Thiên Thần, thành thật mà nói Văn Vũ cũng chẳng thèm đoái hoài gì đến chúng. Mấy tên còn non nớt này đầu óc quay nhanh, chỉ cần thế cục có chút thay đổi, chúng sẽ chủ động đến ôm chân Văn Vũ.

Còn về làm thế nào để xác định được những thế lực phụ này đứng về phía mình hay là đang giả vờ…

Văn Vũ không cần biết, cùng lắm thì lúc đó để cho mấy hồn sủng đi một lần nữa. Nhưng lần kế tiếp, chúng sẽ không còn lựa chọn nữa.

Khu 6 lục địa số 098.

Trận đấu khốc liệt đang đến gần.

Có một con vượn già thức thời, tự nhiên sẽ có thứ không thức thời.

Khu vực này chính là địa bàn của trư tộc, là thế lực phụ của Thiên Thần. Khi Mộc Khôi dẫn quân đoàn con rối linh hồn đến nơi này, không ngờ rằng trư tộc trông thì có vẻ ngu đần, ít cường giả lại thể hiện lòng trung thành đến cả Mộc Khôi cũng phải liếc nhìn.

Cả tộc đến ý nghĩ qua loa qua quít cũng không có, dứt khoát lựa chọn cái chết đứng về phía ý chí trái đất. Vì vậy, tuy trong lòng Mộc Khôi cũng xúc động nhưng không hề do dự hạ lệnh tiêu diệt.

Ý chí của chủ nhân không dễ kháng cự, nếu mấy người đến việc đang ở trên địa bàn của ai cũng không rõ, vậy thì cũng không cần phải tồn tại nữa.

Cuộc tấn công diễn ra cực kỳ nhanh chóng, có Mộc Khôi áp trận, trận đấu tuy nhìn có vẻ thảm khốc, con rối linh hồn tổn thất cũng không ít, nhưng cuối cùng vẫn đạt được mục tiêu nhiệm vụ đã đặt ra.

Xác chết rải rác khắp cánh đồng, máu chảy thành sông…

Cho đến khi Mộc Khôi rút quân đi, một bầy chim màu đen mới từ phía xa bay tới.

Lần này, những kẻ lang thang hoang dã, những anh hùng cô độc không thuộc về bên nào, có thể coi là bắt được cơ hội ăn hôi.

Chương 1825 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!