Cảnh tượng này đương nhiên bị Thi Khôi nhìn thấy, lúc này Thi Khôi đang phải vật lộn để đối phó với sức mạnh của thủ lĩnh Người khổng lồ một mắt, nó chỉ biểu hiện có một chút buồn bã khi lướt mắt qua Phương Ngọc Quỳnh cậu ta.
Không có biểu hiện gì là khinh bỉ, cũng không có gì gọi đáng trách, tình hình đã như thế này thì dù có chiến đấu đến cùng ở đây cũng chỉ là ngõ cụt.
Dù không cao thượng nhưng không ai có thể trách người khác được bởi vì họ đã làm những hành vi không cao thượng đó.
Cao thượng, đạo đức, là dùng để mà kiềm chế bản thân, không thể dùng để kỷ luật người khác, đây là loại đạo đức cao thượng hơn…
Nhưng sự hụt hẫng thất vọng để lại trong lòng là không thể tránh khỏi.
Lâm Hải Phong đã không thể nuôi dạy ra một đứa cháu ngoan…
…
Tình hình giao tranh ở khu vực biên giới phía Đông diễn biến theo chiều hướng xấu đi. Và tương tự, các khu vực khác cũng không khá hơn là bao nhiêu.
Nói tóm lại… Lâm Hải Phong đã đánh giá thấp quyết tâm của Ma tộc lần này… Hay đúng hơn, ông ta đã đánh giá thấp thực lực của Ma tộc cấp tám.
Thực tế không thể phủ nhận rằng cấp độ 1 mạnh hơn cấp độ 1, thế nhưng Lâm Hải Phong không ngờ rằng khi cấp độ ma tộc tăng lên, về các phương tiện khác thì bọn chúng có thể sử dụng sẽ tiếp tục tăng lên, giống như những con Ma tộc quân đoàn tiên phong nổi lên từ bốn phương trên chiến trường – chính là những Người khổng lồ một mắt này, Lâm Hải Phong chưa bao giờ nhìn thấy nó trước đây.
Khi chúng đột nhiên xuất hiện, bọn chúng đã lập tức xé toạc tuyến phòng thủ vốn đã thiếu thốn, cộng với sức mạnh cá nhân bị nghiền nát và sự hỗ trợ liên tục của lực lượng chính của ma tộc kéo đến. Tóm lại, bốn tuyến phòng thủ này đơn giản là không thể đứng vững nơi đó.
Lâm Hải Phong lo lắng truyền lệnh "rút lui" ra toàn tiền tuyến.
Sau đó, Lâm Hải Phong ông ta suy nghĩ một lúc và gọi liên lạc với Văn Vũ.
Tuy nhiên, tiếng tít tít truyền tin vang lên rất lâu, nhưng không có ai bắt máy phản hồi ông.
Lâm Hải Phong đặt máy truyền tin xuống và thở dài.
Vào lúc này, Lâm Hải Phong chỉ có thể đặt hy vọng vào Văn Vũ.
…
Trong khu vực phòng thủ phía bắc, khi ánh kiếm lao tới và gầm rú, thì trong không gian có những hình ảnh bóng kiếm nghiêm nghị được vẽ ra, những đường kiếm này đổ xô đến những Người khổng lồ một mắt xung quanh và cắt đôi chúng nó.
Lúc này Tần Thiên đang đứng giữa khu phòng ngự, giơ cao thanh cốt kiếm, Kiếm thuật ẩn liên tục phát ra trong bảy giây, và ngay dưới chân anh ta là thi thể cao 15 thước của những Người khổng lồ một mắt bị bổ đôi ra và rơi xuống đất hoàn toàn chết lạnh.
Thực lực của Tần Thiên tương đương so với Thi Khôi, nhưng khả năng giết người của Kiếm thuật ẩn thực sự rất mạnh. Kinh nghiệm của tuyến phòng thủ phía Bắc cũng tương tự như tuyến phòng thủ phía Đông. Tuy nhiên khi thủ lĩnh của Người khổng lồ một mắt này vừa đáp xuống thì Tần Thiên là người đã gặp phải nó, không biết kiếm quang của Kiếm thuật ẩn đã tồn tại ở đây bao lâu rồi.
Sự đột phá trong không gian đó đã giảm bớt đáng kể áp lực của đội quân ma tộc lên tuyến phòng thủ phía Bắc.
Nhưng đó chỉ là nhẹ nhõm một chút.
Đợt thứ hai của Người khổng lồ một mắt tấn công vẫn khiến Tần Thiên bất ngờ. Khi cuộc chiến hỗn loạn bắt đầu, Tần Thiên cùng Arthur đang ở tiền tuyến, bọn họ cùng một lúc chiến đấu với nhiều Người khổng lồ một mắt, thậm chí còn có những quả đạn lửa màu tím từ trên trời rơi xuống, chúng cũng bị chặn lại đột ngột bởi bộ tạo lá chắn được bảo vệ đầy đủ của Tần Thiên.
Nhưng mà điều này sẽ không thay đổi được gì nhiều.
Khi mặt đất run lên và năng lượng quỷ dị tràn ngập bầu trời, ở phía xa xa, có vô số ma vật da đen lao thẳng về phía chiến trường với hàm răng sắc lạnh và móng vuốt gớm ghiếc của chúng. Ngay cả Tần Thiên cũng không thể nhìn thấy số lượng này trong nháy mắt.
"Rút lui!"
Tần Thiên không nói lời nào, anh ta dứt khoát phát ra mệnh lệnh rút lui. Sau đó bóng người Tần Thiên lóe lên, lao tới phía trước đội ngũ, cùng Arthur đang vì đại quân cản phía trước.
Đến phía trước là vai trò của một chỉ huy mạnh mẽ… Tuy rằng thực lực hiện tại của Tần Thiên không hẳn là mạnh hơn thực lực hiện tại của Phương Ngọc Quỳnh. Thế nhưng kẻ mạnh nổi lên từ biển máu trong núi xác sống chắc chắn sẽ có tâm lý mạnh mẽ hơn nhiều so với những đám con gà con Phương Ngọc Quỳnh kia.
Khi nhận được lệnh, đội quân gần như hoàn toàn bắt đầu di tản một cách có trật tự, và Tần Thiên cùng với Arthur cũng đã chuẩn bị đối phó với đội quân sắp tới.
Lúc này, khuôn mặt của Arthur ngưng trọng và cơ thể bê bết máu. Arthur anh ta nhìn chăm chú con ma vật đang lao tới như ma triều và anh ta phải thở dốc hết sức có thể. Cho đến khi hai bên xáp lại gần nhau, Arthur lúc này mới nâng thanh kiếm khổng lồ lên cao, và anh ta gầm lên, giống như một hiệp sĩ đang tiến về phía trước như chưa từng có từ trước đến nay mà tung ra một cuộc phản công chống lại một số lượng lớn những con ma vật có kích cỡ to lớn!
Và sau đó…
“Ầm” một tiếng nổ lớn.
Chương 1844 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]