"Đừng trách tôi đã nói với cậu quá muộn. Thật ra, có muộn hay không thì cũng không có gì khác biệt. Mặc dù lệnh truy nã do tôi phát ra, nhưng chỉ thị của chủ nhân cũng chỉ yêu cầu một số người bảo vệ khu bảo địa điều tra cậu một chút mà thôi. Còn lại các vấn đề khác, là đến bây giờ cậu thấy đấy chủ nhân cái gì cũng không biết đấy, thế nhưng cậu đã ở đây thì cũng phải đề phòng. Thực ra, những gì cậu đã che giấu trong thời kỳ này là khá tốt."
Ý nghĩa của những lời này của Kim Giáp chắc chắn là để Văn Vũ tiếp tục duy trì hiện trạng, để anh ấy có thể làm tốt hơn công việc của mình.
Rốt cuộc, Kim Giáp giờ đã nắm được tình hình tổng thể. Một khi chủ nhân quay trở lại và nhìn thấy trái đất đang lộn xộn, dưới cơn giận dữ của chủ nhân thì có khả năng là người đầu tiên bị lấy để trừng trị là Kim Giáp.
Nghe những lời này, Văn Vũ im lặng một hồi, mới nở ra một nụ cười chua xót.
"Như vậy cũng tốt…"
Văn Vũ lần đầu tiên nghe nói chủ nhân không có ở đó cũng có chút suy nghĩ. Nhưng thật ra Kim Giáp nói gì cũng có lý, và chuyện này, Kim Giáp có nói ra và không nói ra cũng không có gì khác biệt.
Văn Vũ ở đây không có vấn đề gì lớn ngoại trừ mối đe dọa của chủ nhân, và những vấn đề nhỏ nhặt còn lại có thể được xử lý bởi các thú cưng hồn sủng của Văn Vũ.
Văn Vũ có thể làm mọi việc trên chiến trường phân tầng mà không cần phải ra mặt rõ ràng. Trái đất thì có ý chí trái đất, Văn Vũ vẫn không thể một đi không trở lại, ý nghĩa của phần thông tin tình báo này có thể tương đương với một tình huống là mang bản án tử hình là N năm.
Với tình hình hiện tại thì nó không có bị ảnh hưởng gì cả.
"Thực ra, tôi lần này đến đây không phải đặc biệt để nói vấn đề này với cậu.”
Mãi cho đến khi Văn Vũ tiêu hóa được thông tin vừa rồi, thì Kim Giáp lúc này mới lên tiếng nói tiếp.
…
"Sáng nay, vị Thiên Thần đi tìm người bảo vệ số 2. Tôi không biết hai người họ đã thảo luận điều gì, nhưng tôi đoán những gì họ thảo luận hẳn là có chuyện liên quan đến cậu."
Những người bảo vệ khu bảo địa này không phải thần thánh mà có thể ăn được pháo hoa trên đời để sống. Trước kia Văn Vũ đã từng mua chuộc qua mấy người bảo vệ, cũng không có gì lạ khi thấy Thiên Thần kết giao với những người bảo vệ các khu bảo địa để đi trên cùng một chiến tuyến.
Ngoài ra, trong khoảng thời gian này, Văn Vũ đã quá tàn nhẫn để đàn áp Thiên Thần. Vào thời điểm này, có vẻ rất trực quan khi thấy Thiên Thần muốn tìm người bảo vệ số 2 – đó phải là người bảo vệ khu bảo địa để giúp Thiên Thần anh ta giải quyết tình huống khủng khiếp mà anh ta đang phải đối mặt bây giờ.
"Thực lực của người bảo vệ khu bảo địa số 2 không hẳn là yếu hơn tôi, nhưng nghĩ đến dưới tình huống chủ nhân không có ở đây, anh ta sẽ không ra tay với cậu đâu. Nói đúng ra thì, anh ta chưa chắc sẽ thu phục được cậu, nhưng mà tôi vẫn là muốn nhắc nhở cậu, một khi anh ta thật sự tới cửa tìm cậu, thì cậu phải cẩn thận. Khi hoàn cảnh không tốt, thì nên dùng đến Sơ Hào, lần này tôi có thể sẽ không giúp cậu che dấu tung tích được."
Văn Vũ gật đầu, tỏ ý hiểu được.
Sơ Hào là lá thẻ bài then chốt duy nhất của Văn Vũ để chống lại sát thủ của chủ nhân. Lá bài này phải được sử dụng vào thời điểm quan trọng nhất. Thực ra, lần trước khi hợp tác với Sơ Hào để giết chết Lindsay, Văn Vũ lúc ấy đã hơi bốc đồng, nhưng may mắn là đã tại thời điểm đó, Kim Giáp chịu trách nhiệm về mọi thứ, và điều này đã che giấu được nhiều vấn đề.
Nhưng mà loại chuyện này không thể xảy ra lần một rồi đến lần hai, hơn nữa những việc đặc thù này phải cần Văn Vũ tùy theo tình huống mà ứng phó.
Nhìn chung, lời nhận xét của Kim Giáp đã nhanh chóng xóa đi cái bóng mang tên chủ nhân trên đầu Văn Vũ, đây được coi là một tin tức tuyệt vời.
Kim Giáp nói xong, thì bóng người liền biến mất. Văn Vũ chỉ nhìn chằm chằm vào phía xa một lúc lâu, rồi sau đó mới vỗ nhẹ lên bờ vai của Vô Diện.
"Đi về thôi, hẳn là không có chuyện gì ở đây nữa rồi."
Nói xong, thân thể Văn Vũ lập tức bốc cháy hóa thành tro tàn trong thời gian ngắn.
Ý thức của Văn Vũ lúc này cũng đã trở lại trấn Phong Diệp.
Văn Vũ ngồi trên ghế tính toán hồi lâu mới phát ra mệnh lệnh mới nhất cho con rối núi Sơn Khôi.
"Dùng toàn lực lượng để trục xuất các thế lực của Thiên Thần trong chiến trường phân tầng bằng mọi cách đi."
Vì chủ nhân không có ở đây nên hành động của Văn Vũ rõ ràng có thể lớn hơn. Lần này, e rằng ngay cả Vô Diện cũng có thể được xuất đầu lộ diện mà ra tay. Một khi Vô Diện vốn đã kế thừa toàn bộ thực lực của Văn Vũ mà ra tay, thì điều này đồng nghĩa với việc mọi sự phản kháng của Thiên Thần đều biến thành vô ích.
Thực lực chênh lệch khiến cho nhất cử nhất động của Thiên Thần hoàn toàn không xứng nằm trong mắt của Văn Vũ.
Đối với cuộc trò chuyện bí mật giữa Thiên Thần và người bảo vệ của Vùng đất khu bảo địa số 2, Văn Vũ chỉ suy nghĩ một chút rồi bỏ qua vấn đề này.
Chương 1849 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]