Ngược lại nếu là Đường N, trong cuộc giao tiếp, thuyết giảng và sự ảnh hưởng tinh tế của Đường Nhị, mặc dù có chút khó chịu và đôi khi sát tính cũng lớn hơn, nhưng nói chung vẫn nằm trong phạm vi Đường Nhị có thể kiểm soát được.
Đúng vậy, chính là có thể kiểm soát…
Quan hệ hiện tại của Đường Nhị và Đường N không phải phục tùng mà là hợp tác – Đường Nhị chịu trách nhiệm mọi việc trong thế giới tâm tương còn Đường N phụ trách bên ngoài.
Đôi khi, Đường N cũng sẽ nghe theo ý kiến của Đường Nhị, đương nhiên, điều này phải dựa trên tiêu chí không khiến bản thân khó chịu mà thiết lập.
Nhìn chung, quan hệ giữa hai người rất hòa hợp, với sự hòa hợp này, Đường Nhị cũng vô cùng may mắn khi bản thân đã quyết định nhờ Thiên Thần giúp đỡ.
Bởi vì chuyện này, anh ta sẽ ảnh hưởng đến Đường N để cho Đường N chú ý tới thỉnh cầu của Thiên Thần. Đường N làm như thế nào… thì không phải vấn đề mà Đường Nhị quan tâm.
Dù sao bản thân cũng không thể ra ngoài được, may thay… Cứ nhàn rỗi như vậy thôi.
Bên ngoài căn nhà gỗ, một cái kén màu đen to lớn đang đứng ở trong sân, cái kén cử động không ngừng, bên trong dường như có một sinh vật nào đó – đây chính là Đường Tứ thuở ban đầu.
Đường Nhị và Đường N đều có cùng một thái độ đối với tên này – Đó là không quan tâm, Đường Tứ cũng không thể phá vỡ phong ấn do Văn Vũ đặt ra, hơn nữa sức mạnh hiện tại của Đường N cũng không thể phá vỡ phong ấn mà Văn Vũ đặt ra trước đây… May mà có sự sắp đặt như vậy.
Bên cạnh cái kén, Đường Nhất ngồi trong phong ấn do sức mạnh của thần chú tạo ra, lúc này anh ta đang nheo mắt, không biết là đang nghĩ gì.
Mãi cho đến khi bên cạnh vọng lại một tiếng bước chân khe khẽ, bấy giờ, Đường Nhất mới ngẩng đầu nhìn về chỗ phát ra âm thanh.
Chỉ nhìn thấy một Đường Hạo Phi khác để lộ cơ thể trần trụi, vác một chiếc cuốc, nhìn Đường Nhất một cách đầy mong đợi.
“Sao vậy? Lại muốn nghe kể chuyện sao?”
“Uh uh!”
Đây… người này nên gọi là Đường N+1, nghe thấy lời của Đường Nhất, nhẹ nhàng đặt cuốc xuống đất, sau đó anh ta ngồi khoanh chân, chống cằm, nét mặt nhìn Đường Nhất với vẻ đầy mong chờ, như thể một đứa trẻ đang háo hức được bố mẹ cho kẹo ngọt.
“Anh không sợ bị tên kia nhìn thấy à.”
“Không sợ…… Anh ta ngủ say rồi, tên ở bên ngoài xem ra mất kiểm soát rồi, bọn họ không quan tâm đến chúng ta, cái đó…….”
“Gọi tôi là anh đi…”
“Anh à, hôm qua chúng ta đã nói về việc đưa người đến Yến Kinh để giải cứu những thành viên bị bắt của tiểu đội vũ lực tối thượng, điều đó… Còn gì sau đó không?”
Đường Nhất trầm lặng, tựa hồ nghĩ đến cảnh tượng của kiếp trước, một lúc lâu sau, Đường Nhất mới gật đầu.
“Có, nhưng trước tiên tôi muốn hỏi anh một câu, anh cảm thấy cách làm lúc đó của tôi là đúng hay sai?”
“Chắc chắn là đúng rồi! Yến Kinh đã chọc tới anh, vậy anh nên đánh chết bọn chúng! Thực ra tôi nghĩ anh nên giết hết bọn chúng! Diệt sạch!!!
Giọng điệu của Đường N + 1 càng lúc càng dồn dập, dường như anh ta sắp không thể khống chế được tính khí nóng nảy của mình, Đường Nhất thấy vậy dứt khoát giơ tay ra hiệu cho anh ta bình tĩnh lại.
“Tôi sẽ nói cho anh một điều nữa…”
“Kẻ mạnh không phải là người bắt nạt kẻ yếu, mà là người gánh vác nhiều sứ mệnh và trách nhiệm hơn.”
“Vậy anh hiểu thế nào gọi là sứ mệnh và trách nhiệm chưa?”
Đường N + 1 lắc đầu ngây thơ, thấy vậy, Đường Nhất chậm rãi nói, một loạt “Đại đạo lý”, “Đại trí tuệ” từ miệng Đường Nhất truyền ra.
Cuộc giao tiếp của Đường Nhị và Đường N, Đường Nhất có thể nhìn thấy tất cả mọi thứ trong tầm mắt, nếu Đường Nhị có chuyện gì, Đường Nhất cũng có thể nắm được.
Vì vậy, anh ta đã nghĩ ra một cách…
Truyền ý chí của mình vào trong cơ thể của một Đường N có thể giao tiếp, sau đó sử dụng sức mạnh của anh ta để trở mình quay trở lại thế giới!
Mặc dù bản thân đã định trước là không thể xuất hiện trên thế giới này… nhưng nếu có Đường N có thể kế thừa ý chí, lý tưởng, kỳ vọng của mình, sau đó đoạt lại quyền nắm giữ cơ thể.
Vậy điều này không khác nhiều so với ý nghĩa của việc nắm quyền, ít nhất, trường hợp này còn tốt hơn nhiều so với việc giao thân thể cho những kẻ không biết trời cao đất dày mà chỉ biết chiếm giết và phá phách!”
Khả năng này……. hơi nhỏ……. nhưng dù sao cũng rất nhàn hạ, sao không thử xem sao?
Ngay lúc này, Đường Nhất đã gieo một hạt giống, nhưng không biết hạt giống này khi nào có thể mọc thành một cái cây cổ thụ chọc trời nữa.
“Bùm!”
“Bùm!”
“Bùm!”
Sau ba tiềng nổ dữ dội, nhìn từ phía chân trời, ba đám mây nấm khổng lồ bốc lên trong không trung trên mặt đất, khi khói bốc lên, mặt đất bắt đầu rung chuyển, những vết nứt khổng lồ xuất hiện lớn dần, trong giây lát, toàn bộ lục địa Châu Úc giống như một tấm gương bị một đứa trẻ nghịch ngợm đập vỡ, bắt đầu vỡ vụn và rời rạc…
Mặc dù sức mạnh của Đường Hạo Phi không thể sánh bằng Văn Vũ, nhưng cũng không nói quá khi gọi là thảm họa tự nhiên nhưng lại do con người gây ra! Anh ta cứ lơ lửng trên không như vậy, khi ba cú đấm liên tiếp giáng xuống, toàn bộ lục địa Châu Úc bỗng chốc bị tan thành từng mảnh vụn.
Dù mục tiêu ban đầu chỉ là khu tập trung Sydney, nhưng rõ ràng là lần này Đường Hạo Phi lại “không dừng tay được”…
Chương 1859 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]