Lời còn chưa dứt, Lâm Thiên Tuyết đã phất tay ngắt lời Thiên Thần.
"Em biết tất cả những điều này. Nhà tù Hắc Uyên hiện tại thuộc quyền quản lý của Ngọc Quỳnh. Gần đây nó thường xuyên đến thăm em."
"Ồ… vậy à… dù sao cũng là mẫu tử liền tâm. Hiện tại xem ra việc điều động của cha khá có ý nghĩa sâu xa… chỉ là không biết trong lòng Ngọc Quỳnh nghĩ thế nào."
Thiên Thần cảm khái, nhưng lại bình tĩnh nhắc đến trạng thái tâm lý hiện tại của Phương Ngọc Quỳnh — đây chỉ là bước thử đầu tiên, nhưng không ngờ Lâm Thiên Tuyết nghe thấy câu này, thay vào đó, cô đặt cuốn sách trên tay xuống trước, cô nhìn về phía Thiên Thần, khóe miệng dần dần nở nụ cười.
“Sao? Anh trai tốt của em lại muốn lợi dụng em sao?”
Người thông minh… nói chuyện chính là nói thẳng, trong vòng dăm ba câu, Lâm Thiên Tuyết liền đoán được mục đích chuyến này của Thiên Thần.
Mà Thiên Thần cũng không tỏ ý kiến đối với điều này.
“Anh có thể làm Phương Ngọc Quỳnh trở thành lãnh tụ tối cao của Yến Kinh, chỉ cần nó có thể nghe lời anh!”
Đây là ngả bài chính diện —— nói Thiên Thần vốn không xem trọng kế hoạch này, hiện tại lại nhìn thấy dáng vẻ này của Lâm Thiên Tuyết, anh ta quyết đoán bỏ đi tâm tư thử từng chút.
Nghe vậy, Lâm Thiên Tuyết im lặng một lúc lâu, cho đến khi sự kiên nhẫn của Thiên Thần gần như cạn kiệt, Lâm Thiên Tuyết mới lên tiếng lần nữa.
"Em chỉ là một người phụ nữ xa rời thế sự… Hơn nữa, Ngọc Quỳnh giờ đã trưởng thành rồi… Như vậy đi, mấy ngày nay, Ngọc Quỳnh đến thăm em mỗi ngày. Hay là anh ở đây chờ đến lúc Ngọc Quỳnh tới? Sau đó, em sẽ giúp anh thăm dò chiều hướng của nó, chỉ cần chiều hướng của nó buông lỏng, thì anh có thể nói chuyện với nó lần nữa."
Nghe thế, Thiên Thần liền đồng ý.
…
Chờ không bao lâu, Thiên Thần trốn trong WC liền nghe được tiếng mở cửa, sau đó, là giọng nam ôn hòa vang lên.
“Mẹ, con tới thăm mẹ đây, còn mang theo cho mẹ đồ ăn mà mẹ thích ăn nhất.”
Sau đó là tiếng lạch cạch bày biện, cho đến khi âm thanh nuốt đồ ăn vang lên, Lâm Thiên Tuyết mới nói.
Những gì được nói ra không gì khác hơn là vài thứ được nói đến trên bàn ăn của mẹ và con.
Bữa cơm này ăn hơn hai mươi phút, cho đến khi gần kết thúc, Lâm Thiên Tuyết mới nói tới đề tài Thiên Thần cảm thấy hứng thú.
Có liên quan tới chuyện Phương Ngọc Quỳnh bị giáng chức.
“Con cũng đừng trách ông ngoại con, ông ấy làm như vậy cũng là tốt cho con.”
“Con biết, chỉ là…”
“Chỉ là cái gì?”
“Haizz… Chỉ là cảm thấy không công bằng… Mẹ, mẹ xem, lần trước, Lâm Khuyết ra tiền tuyến, đã là giai đoạn kết thúc của ma tai cấp bảy, hơn nữa khi đó bọn con chuẩn bị cực kỳ thỏa đáng. Lúc ấy, nếu đổi thành là con, thì con cũng có thể chiến đấu thành danh! Lần này, vốn dĩ không phải sai lầm của con, con chỉ cảm thấy ông ngoại có chút bất công.”
Nghe thấy tên họ ‘con trai’ mình, nội tâm Thiên Thần không hề dao động.
“Hơn nữa lần này, ông ngoại thật sự không nể tình cảm. Mẹ, mẹ cũng không biết lúc ấy ông ngoại mắng con hung dữ thế nào đâu! Con cũng rất tủi thân…”
Phương Ngọc Quỳnh nói rồi dần dần mang lên tiếng khóc nức nở, Thiên Thần nhận thấy được màn này thì nội tâm không nhịn được cười nhạo một tiếng.
Xét cho cùng, vẫn chỉ là đứa trẻ mà thôi…
“Vậy con chuẩn bị làm thế nào?”
“Con thì có cách gì chứ… Haizz… thật ra, con rất muốn tiếp tục ở tại quân đội, người đàn ông giỏi chính là phải kiến công lập nghiệp ở trên sa trường!”
Thiên Thần nghe vậy, lập tức khẽ cười một tiếng.
Được rồi, nắm được trạng thái tâm lí rồi —— muốn kiến công lập nghiệp đúng không? Có dục vọng, thì có nhược điểm, cũng có điều kiện tiền đề xúi giục…
Lâm Thiên Tuyết trầm mặc một lát, mới nói.
“Con có một người cậu, con biết chứ?”
“Vâng, cha của anh Lâm Khuyết, con có nghe tin, nghe nói mười mấy năm trước đã qua đời rồi.”
“Không, cậu chưa chết…”
Nghe thấy thế, Thiên Thần liền ý thức được tới thời điểm mình lên sân khấu rồi.
Anh ta đẩy cửa buồng vệ sinh ra, đứng ở trước mặt Phương Ngọc Quỳnh, đối mặt với ánh mắt kinh ngạc của Phương Ngọc Quỳnh, Thiên Thần chậm rãi nói.
“Ta là Thiên Thần, đồng thời cũng là cậu của cháu…”
Nhìn vẻ mặt mông lung của Phương Ngọc Quỳnh, Thiên Thần mở hai tay ra, làm ra một tư thế tự nhận là rất tuấn tú.
“Sao, người thân gặp nhau, không đáng ôm một chút sao?”
Phương Ngọc Quỳnh: “…”
Sâu trong nội tâm: “MMP, cuối cùng tên nhóc cậu cũng cắn câu rồi… Chỉ là cậu không cảm thấy phương thức lên sân khấu này có chút ngốc sao…”
…
Ôm gì đó tất nhiên là lời vui đùa thôi, nhưng không thể không nói, hành động này của Thiên Thần đã thành công xóa đi ý niệm gọi người của Phương Ngọc Quỳnh —— tự cậu cho rằng là như vậy.
Lâm Thiên Tuyết thức thời kéo cửa phòng sách ra, kéo Phương Ngọc Quỳnh và Thiên Thần đi vào.
Còn lại không liên quan gì đến mình nữa… Có thể làm được đến mức nào, còn phải xem năng lực của Ngọc Quỳnh.
Khoảnh khắc Lâm Thiên Tuyết đóng cửa lại, khóe miệng cô bất giác nhếch lên cười khẽ.
Đừng trách tôi bẫy anh, là anh bẫy tôi trước…
Mãi đến khoảng ba tiếng sau, cửa phòng sách mới được mở ra. Thiên Thần bước ra khỏi phòng, gật đầu với Lâm Thiên Tuyết, sau đó, anh ta lập tức hóa thành ánh sáng rời đi.
Chương 1868 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]