Cấp tám… và cấp mười một…Ngoài tên biến thái ở ngoài kia thì đây thực sự là một sự chênh lệch không thể nào vượt qua!
Người bảo vệ bảo địa số 28 cũng không đặt Franke vào mắt, anh ta nhìn chăm chú về một hướng. Một lát sau, tiếng rồng gầm vang lên, một bóng đen mang trên lưng một con kiến nhỏ nhanh chóng bay tới trước mặt người bảo vệ bảo địa.
“Hai vị, cấp trên có lệnh, mời phối hợp điều tra… Ừm, mặc dù mệnh lệnh này hơi kỳ quái nhưng ta cũng không còn biện pháp nào khác, mọi người thông cảm cho nhau một chút được không?”
Lời nói của người bảo vệ bảo địa vô cùng thành khẩn, thực ra anh ta cũng rất mông lung về chuyện này. Số 28 không phải Ám tử của ai, anh ta chỉ phục tùng mệnh lệnh của chủ nhân, là người bảo vệ bảo địa mình thường mà thôi.
Nhưng Số 2 đã có lệnh, còn ra giá cao… Anh ta biết làm thế nào được?
Số 28 cũng nhìn thấy màu đen ở bên ngoài kết giới: điều này chắc chắn bên trong có gì đó kỳ lạ, nhưng điều này liên quan gì đến anh ta chứ?
Chủ nhân không ở đây, mặc dù quyền lực của Số 2 không lớn bằng Kim Giáp, nhưng cũng không phải người anh ta có thể chọc tới. Thôi cứ nhanh chóng xử lý chuyện này, sau đó âm thầm rời đi coi như không biết gì.
Tinh và Lạc Lạc nghe vậy thì nhanh chóng thông báo cho lão đại nhà mình, sau khi nói chuyện đơn giản vài câu, Tinh nhanh chóng phun ra một ngọn Long Viêm!
Văn Vũ đưa ra một mệnh lệnh đơn giản - Tấn công anh ta một chút, làm ra vẻ chúng mày đang vô cùng sốt ruột…
Nhưng đừng đánh ra chân hỏa.
Tất nhiên là người bảo vệ bảo địa số 28 không biết chuyện này, anh ta thở dài một hơi, sau đó vung tay tạo ra một kết giới.
Trong lúc nhất thời, bên trong kết giới ánh sáng lập lòe, người bảo vệ bảo địa số 28 chỉ phòng ngự chứ không dám tấn công. Anh ta không thể ở trong chiến trường phân tầng đánh chết hồn sủng của Văn Vũ, hơn nữa thể Ý thức bầy đàn của tên được gọi là Lạc Lạc kia cũng không phải thứ dễ giải quyết.
Tinh và Lạc Lạc thực ra đã dùng hết sức lực, nhưng cũng không có tác dụng gì. Lạc Lạc không triệu hồi đàn kiến, chỉ dựa vào năng lực bản thân để chiến đấu. Tinh thì càng không cần phải nói, mạnh mẽ thì cũng mạnh mẽ, nhưng cũng không thể phân thân phải không?
…
Ở phía bên này, Tinh và Lạc Lạc bị người bảo vệ bảo địa ngăn lại, Còn ở bên khác, Văn Vũ sau khi nhận được tin tức của Lạc Lạc thì lập tức nhúc nhích người - chính là bản thể!
Phía sau, Vô Diện hóa thành dáng vẻ của Văn Vũ, trong hồn cảnh còn có Độc Nhãn và Victor.
Văn Vũ nhớ lại những gì Lâm Hải Phong nói với mình ở lần gặp mặt trước, mặc dù cậu luôn chướng mắt với những âm mưu quỷ kế của Lâm Hải Phong nhưng lúc này Văn Vũ cũng phải bội phục khí phách của Lâm Hải Phong.
Văn Vũ thông qua trận truyền tống, chẳng bao lâu đã tới được căn cứ tiền đồn của khu 8. Nhưng mà vừa mới thông qua trận truyền tống thì có ba bóng dáng trước mặt đã đứng chờ sẵn.
“Văn Vũ… Chúng ta theo mệnh lệnh của chủ nhân tới bắt ngươi trở về trái đất, hy vọng ngươi đừng mắc sai lầm nữa.”
Người dẫn đầu là một người có làn da màu xanh lục, lý do đưa ra vô cùng chính đáng. So với người bảo vệ bảo địa số 28 đang chặn Tinh và Lạc Lạc bên kia thì Số 2 đang chặn Văn Vũ đưa ra lý do có sức thuyết phục hơn.
Văn Vũ nhìn người bảo vệ bảo địa số 2, sau đó lại nhìn hai người bên cạnh anh ta.
Cả hai đều mang hơi thở của cấp mười một, chắc chắn đều là người bảo vệ bảo địa.
“Các người căn thời gian chuẩn thật đấy.”
Văn Vũ khẽ nhổ nước miệng, Số 2 thấy thế cũng chỉ hơi mỉm cười, anh ta hơi cúi người, làm động tác “Mời”.
Hai bên đều biết rõ mục đích của nhau, lý do mà Số 2 đưa ra chỉ là cái cớ mà thôi, rõ ràng anh ta không muốn Văn Vũ đến căn cứ tiền đồn khu 8, Văn Vũ cũng không ngại diễn cùng anh ta một lúc.
Nhưng lần này “vở kịch” của hai người không đơn giản như vậy.
Nếu như một bên chống đỡ không nổi nữa thì Số 2 cũng sẽ không thực sự bắt Văn Vũ mang về trái đất, còn Văn Vũ cũng không thèm quan tâm đến mấy người này.
Một luồng năng lượng màu đen bỗng nhiên bùng lên, ngay lập tức, năm người, bao gồm cả Vô Diện đã bị bao vây trong đó.
…
Căn cứ tiền đồn khu 8.
Mấy nhóm quân nhân ngơ ngác nhìn quầng sáng màu đen trước mặt. Cho dù bọn họ cố gắng thế nào thì cũng không tìm ra được giới hạn phòng ngự cực hạn của quầng sáng này.
Kết quả là, đội quân cứu viện lập tức trở thành vô ích, cùng lúc đó, bộ tổng tư lệnh trong căn cứ tiền đồn khu 8 đang có một tình huống khác.
Con Bạch tuộc to lớn vươn mình quấn chặt lấy tòa nhà,huyết thanh màu tím không ngừng thấm vào trụ sở bộ tư lệnh, sau đó nhanh chóng biến thành những sinh vật quái dị màu tím. Đám sinh vật này vừa mới xuất hiện đã lập tức đại khai sát giới, những nhân viên văn chức trong bộ tư lệnh hoàn toàn không có cơ hội ra ngoài.
Những người có năng lực chiến đấu mạnh mẽ ở đây chắc là chỉ có những người cận vệ của Lâm Hải Phong và vài người khác nữa.
Nhóm vệ binh của Lâm Hải Phong gắt gao bảo vệ cổng lớn của bộ tổng tư lệnh, cho dù đám quái vật màu tím kia đánh như thế nào đi nữa thì chỉ có sáu người bố trí phòng ngự còn những người còn lại vẫn án binh bất động. Bỗng nhiên dưới sàn nhà rung lên, giây tiếp theo, toàn bộ đại bản doanh của bộ tư lệnh sụp đổ.
Chương 1873 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]