Quả cầu ánh sáng này chính là bản thể của Ý chí trái đất, cũng có nghĩa là lúc này không ai có thể động đậy được…
Thiên Thần lơ lửng trong cơ thể Ý chí trái đất, vẻ mặt dữ tợn nhìn về phía Phương Ngọc Quỳnh, hai mắt ngập tràn lửa giận. Phương Ngọc Quỳnh đối diện với ánh mắt đó thì chỉ cười, nụ cười đấy vẻ chế giễu.
“Như thế này có nghĩa là ông thực sự không thể ra tay đúng không?”
Cậu vừa nói vừa vung vẩy chiếc túi, theo động tác này của Phương Ngọc Quỳnh, càng nhiều Vệ sĩ chui ra từ trong túi, chỉ trong nháy mắt đã lấp đầy cả hang động.
Phương Ngọc Quỳnh cố ý giảm tốc độ, khoảng mười phút sau nhóm vệ sĩ đã đứng thành một đội hình chỉnh tề. Sau khi xác nhận lại mọi chuyện, cậu nhanh chóng lôi máy truyền tin ra.
“Bước đầu tiên đã hoàn thành.”
“Tốt lắm, chờ đã!”
Trong máy truyền tin vang lên giọng nói của Văn Vũ, điều này khiến Ý chí trái đất, Thiên Thần và cả Ma Linh lạnh người.
…
Ở chiến trường phân tầng có hai bóng người giống nhau đang bay từ thành phố chủ ra bên ngoài, tiến về con đường truyền tống. Văn Vũ khẽ phất tay với mấy con rối linh hồn ở đây rồi gật đầu với Vô Diện.
Vô Diện nhanh chóng đi vào bên trong con đường truyền tống.
Sau khi cơn choáng váng dịch chuyển tức thời qua đi, Vô Diện đã xuất hiện ở trái đất, năng lực khổng lồ cũng nhanh chóng lan rộng ra. Chỉ trong tích tắc, Vô Diện đã cảm nhận được những tên gác cổng của Thiên Thần.
Năng lực hắc ám lóe lên rồi biến mất, những người này còn chưa kịp nhận ra điều gì thì đã bị năng lượng hắc ám ăn mòn sạch sẽ. Vô Diện tiện tay xử lý mấy tên này rồi hóa thành một làn khói đen bay về phía chân trời!
Vô Diện dựa vào hơi thở mà đi theo Phương Ngọc Quỳnh, băng qua đại dương, xuyên qua rãnh biển Mariana. Hành động của Vô Diện rất nhanh, cũng không quá để ý tới đám sinh vật biển hoặc thuộc hạ của Hải vương, chỉ khi đến tầng dung nham thì nó mới giảm tốc độ.
Năng lực hỗn độn không ngừng phát tán, tạo thành vô số những kết giới bé lớn có đủ. Đến tận khi Vô Diện đến căn nguyên tâm địa thì tất cả nơi này đã bị năng lực hỗn độn phong tỏa không một kẽ hở.
Căn nguyên tâm địa lúc này không khác gì một đứa trẻ kém cỏi bị trói chặt không thể cử động!
…
“Hi!”
Vô Diện tiến vào bên trong, nhiệt tình chào hỏi Ý chí trái đất, sau đó tiến đến phía trước quả cầu ánh sáng, nhìn chằm chằm Thiên Thần ở bên trong, vừa cười vừa nói.
“Mặc dù không thể xử lý ngươi, nhưng nhìn bộ dạng lúc này của ngươi vẫn có thể chấp nhận được. Thế nào? Cái lồng sắt này không tồi chứ?”
Thiên Thần nghe thế thì tức giận nhổ một bãi nước bọt, giọng nói từ bên trong không thể truyền được ra ngoài.
Vô Diện cũng không có tâm trạng đoán xem Thiên Thần nói gì, sau khi chế giễu anh ta xong thì nhìn về phía quả cầu ánh sáng lớn.
Giờ phút này, gương mặt Vô Diện mang theo biểu cảm khá phức tạp, nhưng ngay sau đó biểu cảm này đã biến mất. Hai mắt Vô Diện lạnh như băng, đầu tiên là cúi đầu chào quả cầu ánh sáng lớn một cái, sau đó mới tiếp tục nói.
“Lần đầu gặp mặt vốn muốn nói nhiều lời, nhưng tình huống này xem ra có nói gì cũng không quan trọng.”
“Tôi chỉ muốn hỏi ông, tại sao?”
“Tại sao trong lúc mọi người không từ bỏ thì ông lại dẫn đầu làm ra chuyện này?”
Câu hỏi của Vô Diện rất chân thành, Ý chí trái đất cũng thản nhiên trả lời.
“Đơn giản là vì không có hy vọng chiến thắng.”
Vô Diện không biết cái gì gọi là hy vọng, nhưng Ý chí trái đất trả lời nhanh chóng như thế thể hiện một thái độ không thèm sửa đổi.
Vô Diện im lặng, một lúc lâu sau mới lên tiếng lần nữa.
“Lão đại tôi nhờ tôi chuyển đến ông một câu.”
Nói xong, Vô Diện không chờ Ý chí trái đất hỏi thêm mà chậm rãi giơ ngón giữa lên.
Sau đó, nó học theo ngữ điệu của Văn Vũ.
“Cứ chờ đấy, lần sau gặp mặt tôi nhất định sẽ cho ông một bất ngờ lớn!”
Vô Diện nói xong thì xoay người muốn đi ra ngoài, không ngờ Ý chí trái đất lại gọi giật lại.
“Chờ đã!”
“Sao thế? Muốn xin tha à?”
Vô Diện trêu chọc, nhưng khi nó quay đầu lại thì chỉ thấy năng lực căn nguyên đang ngưng tụ lại thành một ngón giữa khổng lồ…
“Lão đại của ta cũng nhờ ta chuyển cho lão đại nhà ngươi một câu!”
“Ta đánh cược, ngươi không thể sống đến lúc đó đâu!”
Đối mặt với lời đe dọa trần trụi này, Vô Diện đột nhiên nheo mắt lại.
Phương Ngọc Quỳnh và Thiên Thần ở bên đầy bối rối, như thể họ không hiểu "lão đại" của Ý chí Trái đất đang nói về ai - đây là một câu hỏi có thứ tự…
Nhưng Vô Diện, tự nhiên hiểu được.
Mối quan hệ giữa ý chí của trái đất và ác quỷ là một sự thật chắc chắn, nhưng Văn Vũ không biết chi tiết mối quan hệ giữa hai người là gì - có phải là hợp tác không? Hay nó được chia thành chính và phụ?
Nhưng bây giờ có vẻ như ý chí của trái đất đã đặt ra bản sắc riêng của nó rất đúng.
Đồng thời, khi hai đặc vụ Vô Diện và Ý Chí của Trái Đất hét lên những lời đe dọa trên không, điều đó cũng có nghĩa là những mâu thuẫn cấp cao hơn đã được đặt lên bàn cân.
Văn Vũ muốn thu dọn ý chí của trái đất - nhưng điều đó cũng cần phải sau khi cậu, hoặc thậm chí hồn sủng của cậu đạt đến cấp độ mười một.
Chương 1890 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]