Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 1897: CHƯƠNG 1897: BỊ PHONG ẤN.

Ban đầu, bộ tộc Hải vương có lẽ không phải hình dáng như bây giờ, nhưng sau sự ra đời của nhóm bộ tộc Hải vương đầu tiên, họ đã thử nghiệm máu thịt của các sinh vật khác nhau và dần dần tìm ra trạng thái thích hợp nhất để chủng tộc của mình sinh sôi nảy nở.

Đây quả thực là một điều kỳ diệu, có rất nhiều sự trùng hợp trong quá trình ra đời của bộ tộc Hải vương, và nhiều yếu tố đã được chồng chất lên nhau để sinh ra tộc người hùng mạnh đứng hàng đầu trong các sinh vật đột biến. Tuy nhiên kì tích, có nghĩa là nó không thể bị sao chép.

Sự ra đời của bộ tộc Hải vương rất khó khăn, hơn nữa còn không thể thiếu. Chính vì thế, bọn họ mới biết trân trọng vận mệnh của tộc mình cùng với sinh tử tồn vong hơn những sinh vật khác.

“Vì thế… tôi đem bí mật lớn nhất của bộ tộc chúng tôi bày ra cho Văn Vũ đại nhân, chỉ xin ngài tha cho chúng tôi một con đường sống.”

Vừa rồi ý chí đó lại xuất hiện, Văn Vũ híp mắt nhìn về phía gốc cây cột đá nào đó.

Ở đó, có một hang động, và âm thanh từ hang động truyền ra.

Văn Vũ tiến lên phía trước, hai vị người của tộc Hải vương im lặng không nói gì. Nhưng lúc Phương Ngọc Quỳnh cũng đang muốn tiến về phía trước, lại bị hai người của tộc Hải vương ngăn lại.

Đây là cuộc gặp duy nhất giữa Văn Vũ và Hải vương.

Trên thực tế, Văn Vũ vốn không hề muốn làm gì với bộ tộc Hải vương cả…

Văn Vũ sẽ toàn quyền cho Fran xử lý chuyện này – Fran nói đánh, Văn Vũ sẽ đuổi cùng giết tận cả bộ tộc Hải vương, Fran nói bộ tộc Hải vương không có vấn đề gì, vậy thì Văn Vũ sẽ không hạ thủ với bộ tộc Hải vương.

Chuyện này mà mở cuộc họp thảo luận, vậy thì chắc chắn sẽ thảo luận tới mấy ngày mấy đêm, những thứ mà nội bộ đề cập tới cực kỳ phức tạp, bao gồm cả cấp độ xiềng xích, bao gồm cả sự đấu tranh trước khi chết của bộ tộc Hải vương, thậm chí bao gồm cả trạng thái tâm lý của Hải vương, cách suy nghĩ logic, tâm lý của một cá nhân riêng lẻ của bộ tộc Hải vương, thái độ của các tộc đoàn thú biển thuộc bộ tộc Hải vương… Vân vân vân .

Thật sự có quá nhiều thứ để suy nghĩ rồi, nhiều tới mức Văn Vũ không có tâm tư suy nghĩ tới những việc này.

Nhưng ta không chịu trách nhiệm, không có nghĩa các ngươi không cần phải tỏ thái độ!

Đạo lý là thế, Văn Vũ chiếm ưu thế, chiếm luôn quyền chủ động, các ngươi đừng quản ta nghĩ cái gì, việc mà các ngươi làm sai, thì phải trả giá.

Đây cũng là mục đích mà Hải vương muốn gặp Văn Vũ – Nó muốn cho Văn Vũ một lời giải thích…

Để Văn Vũ biết sự tồn tại của phần đất tổ tiên của bộ tộc Hải vương, nhìn xem sự sinh sôi, thay đổi chỉ có một của bộ tộc Hải vương, và nó chỉ có thể là duy nhất.

Nếu Văn Vũ muốn đòi bộ tộc Hải vương phải trả giá, vậy những thứ này, mãi mãi không đủ!

Hang không lớn, nhiều nhất cũng chỉ chục mét vuông.

Bên trong trống không, chỉ có một cụm thực vật thủy sinh phát sáng cung cấp một chút nguồn sáng cho hang động, ngoài ra chỉ có một cụm thực vật giống cây hải đường trên các cột đá bên ngoài.

Nhận biết là bị quét qua, nhưng Văn Vũ lại không phát hiện ra Hải vương ở đâu, nhưng rất nhanh, từ đám rong biển truyền tới một làn sóng tinh thần rõ ràng.

“Tham kiến Văn Vũ đại nhân, nhưng xin tha thứ tại hạ hành động bất tiện.”

Như những gì loài rong biển đã nói, chúng lắc lư nhẹ theo dòng chảy dưới đáy biển, dường như tạo ra chuyển động hình cánh cung.

Đối với thứ này, Văn Vũ ngược lại khá là kinh ngạc.

Cách tồn tại của Hải vương tương tự như Lạc Lạc, cơ thể chỉ là một sinh vật vô hình được dung hợp với tâm trí của tộc đoàn – thậm chí loại tồn tại của cơ thể ý chí tộc đoàn này, rốt cục có phải là sinh vật hay không hay là phải lưỡng thuyết*.

*khuyên người khác nghe theo ý kiến của mình.

Điều này cũng có nghĩa là ngoại trừ một số thủ đoạn đặc biệt hoặc là chúng tự động lộ diện, nếu không tới cả Văn Vũ cũng rất khó tìm ra vị trí cụ thể của chúng – giống như khi Độc Nhãn tìm không ra cơ thể linh vậy.

Đây không nằm ở thực lực, chỉ nằm ở trạng thái.

Nhưng Hải vương có chút không giống với Lạc Lạc.

Văn Vũ tỉ mỉ cảm nhận rong biển một chút, đột ngột bừng tỉnh.

“Ngươi đây là…”

“Không sai, đúng như đại nhân như thấy vậy, tôi đã cùng chỗ này hòa làm một, không thể phân biệt được nữa.”

Từ trước tới nay, cái người bộ tộc Hải vương luôn xuất đầu lộ diện ở bên ngoài, được mọi người xưng là “Hải vương các hạ”. Nhưng chỉ có số ít người biết, Hải vương thật sự, chỉ là thể ý chí của tộc đoàn của bộ tộc Hải vương mà thôi.

Kế hoạch kiểm soát Hải vương của Văn Vũ chính vì như thế mà thất bại, ngược lại còn bị Thiên Thần dùng việc này phản lại một đòn.

Vốn dĩ Văn Vũ nghĩ rằng, Hải vương giống Lạc Lạc vậy, đều có thể tùy ý đi lại giữa các cơ thể. Nhưng hôm nay nhìn lại, có vẻ không phải là như vậy.

Hải vương thật sự, chỉ là ở lại nơi đất tổ tiên này, giống như là…

Bị phong ấn vậy…

Từ từ.

Nghĩ đến đây, Văn Vũ đột nhiên cảm thấy hứng thú, lại nhìn xung quanh, nhưng dần dần cảm thấy có gì đó không đúng lắm.

Không phải là đã cảm nhận được điều gì, mà chỉ là một loại cảm ứng không thể lý giải được mà thôi.

“Xem ra đại nhân đã nhận ra rồi…”

Chương 1897 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!