"Đây là quà, hãy tận hưởng khoảng thời gian còn lại đi."
Nói xong, số 2 đưa chiếc hộp cho Lý Toàn An, sau đó biến mất trong nháy mắt.
Kim Giáp chỉ nở một nụ cười xin lỗi với Văn Vũ, cũng lấy ra một món quà và rời đi với số 2.
…
Cảnh trên đài cũng không khiến người khác chú ý.
Người bảo vệ bảo địa đến chúc mừng và tặng quà tân tổng tư lệnh của Yến Kinh, nhìn từ góc độ nào cũng chứng tỏ sức mạnh và tầm ảnh hưởng cứng rắn của Văn Vũ. Người ngoài không thể nghe hay cảm nhận được tranh cãi giữa Văn Vũ và số 2, cũng không thể phá vỡ vấn đề này ở nơi này.
Tuy nhiên, Văn Vũ lại hiểu rõ hơn về danh tính của người bảo vệ số 2.
Thế lực cốt cán bên cạnh chủ nhân… thật sự bị người khác xâm nhập chẳng khác gì một cái sàng!
Nhưng mà hôm nay cũng không phải thời cơ suy xét cái này.
Lý Toàn An cẩn thận mở quà của Kim Giáp và Số 2 ra —— Không nhiều lắm, chỉ là mấy kết tinh Căn Nguyên Chi Lực.
Cường giả cấp mười một vung tay là có thể làm được thứ này, nhưng lại phải tiêu hao Căn Nguyên Chi Lực khan hiếm của mình, ý nghĩa và giá trị của nó cũng không tầm thường.
Số 2 ngược lại không chơi thủ đoạn trên những loại đồ vật này.
Văn Vũ ra hiệu cho Lý Toàn An cất món quà đi, rồi nhìn xuống sân khấu.
Dưới khán đài, tất cả mọi người đã sẵn sàng. Kim Giáp đã mở thẩm quyền cho phép buổi lễ kế vị này được phát sóng trên toàn thế giới thông qua cột đá trao đổi. Đây có thể là ý tưởng của Franke, Văn Vũ cũng không có lý do gì không cho phép.
Chuyện này làm lớn khiến ai cũng biết, ngay cả người bảo vệ bảo địa cũng không thể làm ngơ, vậy làm lớn hơn nữa, thì có vấn đề gì chứ?
Thấy mọi thứ đã có trật tự và thời gian đã đến, Văn Vũ lại nhìn Franke.
Franke gật đầu với Văn Vũ. Giây tiếp theo, cùng theo tiếng pháo mừng vang lên, toàn trường im lặng, rồi Franke chậm rãi nói.
"Tôi thông báo buổi lễ kế nhiệm Tổng tư lệnh Yến Kinh chính thức bắt đầu!"
Cùng với tiếng vỗ tay như sấm, Franke lấy ra bài phát biểu đã chuẩn bị sẵn và bắt đầu công việc chủ tọa với một giọng cao hứng.
"Nơi tập trung Yến Kinh được thành lập vào ngày 20 tháng 6 năm 2017, đến nay đã có XX năm lịch sử…"
Văn Vũ ngồi nghiêm chỉnh, chăm chú nhìn về phía trước, nhưng trong sâu thẳm lại rất muốn than thở.
Cái gọi là nghi lễ… suy cho cùng, vẫn là dù thay đổi đến muôn lần thì bản chất vẫn không thay đổi…
Phát biểu khai mạc của Franke khá dài dòng. Từ việc thành lập Yến Kinh đến quá trình phát triển của Yến Kinh, từ sự phát triển của Yến Kinh đến những thành tựu của Lâm Hải Phong và sau những thành tựu của Lâm Hải Phong, ông ta lại nói về sức ảnh hưởng của Văn Vũ và các lực lượng cường đại khác.
Nói đến mức, Văn Vũ thậm chí có chút xấu hổ.
Theo lời của Franke, tổng tư lệnh hiện tại của Yến Kinh quả thực là toàn năng từ trên trời xuống đất không gì làm không được. Đám người của chúng ta đã đi theo Văn Vũ, quả thực giống như ôm được cái đùi lớn. Còn bây giờ không ôm được cái đùi này thì cũng không sao, mọi người vẫn còn cơ hội, bởi vì Yến Kinh sắp bắt đầu một đợt mở rộng mới.
Cho dù là loài người hay sinh vật biến dị, Yến Kinh đều không sợ người tới!
Văn Vũ nghe xong cảm thấy có gì đó không thích hợp.
Cậu cảm thấy nghi lễ kế vị cũng không chỉ để đặt danh hiệu cho bản thân, nó ngược lại giống như việc Yến Kinh dùng danh hiệu của mình để chiêu binh mãi mã, nâng cao hơn nữa sức mạnh thống trị của Yến Kinh trên Trái Đất và thậm chí cả chiến trường phân tầng.
Nhưng mà, nghĩ đến mình và Yến Kinh sắp tuy hai mà một, Văn Vũ ngược lại cũng rất vui khi nhìn thấy loại cảnh tượng này.
Franke lải nhải trong khoảng một giờ. Trong thời gian này, tất cả mọi người đều ngồi nghiêm chỉnh dưới bục, còn Văn Vũ thì ngồi một mình trên bục. Trước ánh mắt của các sinh linh trên thế giới, cậu tất nhiên phải duy trì dáng vẻ đúng mực của mình cho đến khi lời khai mạc của Franke được nói xong, ông ta mới rời khỏi bục và ra hiệu cho Văn Vũ tiến lên phát biểu.
Văn Vũ đứng dậy đi tới bục, cậu nhìn cường giả và quân đội Yến Kinh rộn ràng nhốn nháo ở phía dưới, lại nhìn đám cự thú dữ tợn chiếm cứ xung quanh quảng trường trung tâm. Một lúc lâu sau, cuối cùng cũng lên tiếng.
"Tôi là Văn Vũ…"
Chỉ với bốn từ đơn giản, dưới đài liền vỗ tay. Tiếng vỗ tay đến nhanh rồi đi nhanh. Khi tất cả lắng xuống, Văn Vũ tiếp tục nói theo đúng nội dung bài phát biểu, đón nhận ánh mắt của hàng trăm triệu người.
"Thế hệ đàn anh đi trước chắc đã nghe qua tên của tôi, thế hệ trẻ em mới chắc cũng biết đôi chút. Ngày xưa, tôi có thể chỉ là một nhân vật bí ẩn sống trong những lời truyền miệng. Nhưng ngày nay, tuân theo một trách nhiệm nào đó và một ý tưởng nào đó, tôi đứng ở đây, đồng thời, tiếp quản quyền lớn nhất trên thế giới từ trong tay Lâm Hải Phong… và Phương Ngọc Quỳnh!"
"Tuy nhiên, quyền lợi và trách nhiệm bổ sung cho nhau. Nếu muốn được hưởng nhiều quyền lợi hơn, thì cần phải đảm nhận những trách nhiệm lớn hơn."
Nói đến đây, Văn Vũ dừng một chút.
"Từ ngày mạt thế đến nay, con đường của chúng ta không hề hoàn hảo. Có những khúc quanh co, xung đột, âm mưu và phản bội, thậm chí là anh em tương tàn…"
Chương 1930 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]