Người hiệp khách đơn độc bị truy lùng rất manh động, anh ta vùng lên tránh đòn tấn công phía sau, quay lại và hét vào mặt ba người lính phía sau anh ta vẻ rất tức giận, họ cố gắng đuổi theo, nhưng họ không thể bắt kịp hiệp khách đơn độc cực kỳ nhanh này.
Cho đến khi tiếng gầm vang lên trên bầu trời.
Giống như phi cơ từ xa đang tiến tới gần, đột nhiên bốn người cảm giác được một trận gió lốc lớn thổi qua toàn thân, trong giây tiếp theo, người bị đuổi chỉ cảm thấy bầu trời quay cuồng, một bàn tay to nắm lấy quần áo anh ta, cả người đột ngột bị nhấc bổng lên.
Phía sau, đám người đuổi theo cũng dừng lại, nhìn người đàn ông trước mặt lộ ra khí chất lạnh lùng, không khỏi toát mồ hôi lạnh.
Tuy nhiên, cả ba người chưa kịp có phản ứng gì thì chữ "chết" đã bùng nổ !
Không có hiệu ứng đặc biệt lộng lẫy, ba người lính chỉ cảm thấy một luồng khí lực xông lên trong đầu, giây tiếp theo, ba người cùng nhau ngã xuống đất, hoàn toàn mất đi hơi thở sinh mệnh.
Kẻ diễn người bị rượt đuổi bị Đường Hạo Phi bắt được nhìn ba đồng nghiệp bị giết sạch chỉ trong vài giây, tim anh ta cũng đập loạn nhịp, sự sợ hãi tràn ngập trong đầu anh ta, anh ta sợ như vậy sẽ khiến cho nhiệm vụ thất bại…
Trong nhiệm vụ này, kẻ truy đuổi phải chết, với tính khí của Đường Hạo Phi thì không có khả năng sống sót, về phần anh ta có chết hay không thì còn phụ thuộc vào việc Đường Hạo Phi có hứng thú với cuộc nói chuyện vừa rồi hay không.
Tuy nhiên, trí thông minh của người tử sĩ này có vẻ là hơi thấp chút…
Là người đàn ông quyền lực nhất nhì thế giới, không thể không quan tâm đến những cách thoát khỏi sự kiểm soát của Chủ Nhân!
Giọng nói lớn giống như thần thánh vang lên bên tai anh ta.
"Ngươi vừa nói cái gì, nói lại coi!"
"Khi Lão Tử chạy thoát, ta phải công bố cho thiên hạ biết những gì mà Yến Kinh các ngươi đã làm, các ngươi muốn giết ta và nuốt chửng bảo vật? Các ngươi nằm mơ đi!"
Người bị đuổi theo thốt ra những lời này khô khan lắp bắp, nhưng lại khiến Đường Hạo Phi tức giận, mắt anh ta đỏ lên, bắp thịt cánh tay phải đột nhiên kịch liệt căng ra dữ dội,nhưng lý trí khiến Đường Hạo Phi ngưng lại và hít sâu một hơi.
Anh ta mặt không chút biểu cảm, nhưng hồng quang trong mắt càng ngày càng sáng, anh ta đặt người đàn ông trong tay xuống, đôi mắt đỏ rực dán chặt vào đôi mắt nhỏ đáng thương kia, cho đến khi một mùi nước tiểu bay ra, Đường Hạo Phi nhếch khóe môi lộ ra vẻ tươi cười khó cưỡng.
"Ta đang nói về câu cuối cùng!"
Khí thế mạnh mẽ, ánh mắt đầy sát khí, thân hình cao lớn chắc chắn gây áp lực lên người bị truy đuổi, đối mặt với câu hỏi của Đường Hạo Phi, người quân nhân đột nhiên khóc òa lên, anh ta gục xuống, nói như một khẩu súng máy. .
"Đkm, thứ này là bảo vật của Liên minh Vạn Tiên Minh! Do Thông Thiên Tiên Đế để lại để thoát khỏi sự khống chế của Chủ Nhân!"
"Thưa đại nhân! Tôi đã sai,đại nhân! Thứ lỗi cho mạng chó của tôi, tôi đã may mắn tìm thấy bảo bối và đó cũng không phải là lỗi của tôi, thưa đại nhân…"
"Tôi trên có mẹ già dưới có con nhỏ,trong nhà còn có 8 bà vợ nợ với Yến Kinh vừa mới trả hết, tôi không muốn chết…"
Khuôn mặt nhỏ nhắn khiến Đường Hạo Phi bật cười, đứng thẳng người, đặt người đàn ông xuống đất, sau đó vỗ nhẹ lên vai anh ta.
"Đừng lo lắng, ngươi nói đúng, ngươi không phải chết… Hừ, ngươi tên là gì?"
"Tiểu nhân… tên tiểu nhân là Vương Lạc… đại… đại nhân…"
"Không sao, không sao, không sao…có ta đây, không ai có thể đụng vào được ngươi…như này đi, ngươi trước tiên đem hết những gì ngươi biết về bảo vật của liên minh Vạn Tiên Minh nói cho ta biết ,chi tiết vào đó, nói hay,ngươi không những không có lỗi , mà ta sẽ cho ngươi một cơ hội tuyệt vời nữa cơ! "
"Thật… thật sự?"
Nhìn thấy Vương Lạc quỳ gối lấy tay lau mắt xong, có một tia sáng đột nhiên xẹt qua đôi mắt nhỏ, Đường Hạo Phi không nói nên lời.
Anh ta chỉ gật đầu.
"Cơ hội tuyệt vời!"
"Chính là ở đây, thưa đại nhân."
Vương Lạc mỉm cười chỉ vào khu phế tích Liên minh Vạn Tiên Minh phía trước mặt, cúi người , cẩn thận dẫn đường cho Đường Hạo Phi, lão Đường đi theo chân Vương Lạc.
Giai đoạn này,chức nghiệp giả có thể đạt đến đỉnh phong cấp độ 8, không có ai ngu xuẩn hết ,dưới câu nói "làm tốt thì được thưởng" của Đường Hạo Phi, Vương Lạc cũng nhận ra thực tế, anh ta kể câu chuyện của bản thân mình – anh ta chẳng qua là một thợ săn kho báu, sau đó gặp trúng được kho báu lớn, nhưng anh ta bị người khác nhìn thấy, tiếp theo là câu chuyện anh ta bị đuổi bắt.
Và dưới sự uy hiếp vũ lực của Đường Hạo Phi, những quân nhân đuổi theo đã bị giết ngay lập tức, như vậy cũng có nghĩa anh không có cơ hội chọn không dẫn đường…
Bằng cách này, cả hai đã đến được tầng mười của Thiên Cung, địa điểm tàn tích liên minh Vạn Tiên Minh.
…
Nhìn những bức tường đổ nát xung quanh, Đường Hạo Phi cau mày.
Thiên cung đã mở hơn mấy chục năm, các chức nghiệp giả từ mọi tầng lớp đã đào được những hũ vàng đầu tiên ở đây, cùng với sự phát triển mạnh mẽ của các thế lực, Thiên Cung ngày nay từ lâu đã bị các chức nghiệp giả bòn rút không còn gì.
Cũng giống như ở đây.
Hầu hết mọi công trình và mọi mảnh đất đều có dấu vết bị người khác đào bới.
"Thưa ngài, lối này."
Chương 1957 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]