Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 1977: CHƯƠNG 1977: THEO TÔI LĂN LỘN NÀO 1

Khi ý thức từ từ rút khỏi thế giới tâm tương của Đường Hạo Phi, khi Văn Vũ mở mắt ra lần nữa, thứ mà Văn Vũ anh ta nhìn thấy là đầu ngón tay chậm rãi uốn cong của Đường Hạo Phi và ánh mắt bình tĩnh của Chủ nhân.

Chủ nhân ông ấy đang nhìn Văn Vũ…

Mà Văn Vũ chỉ cười với Chủ nhân, sau đó chỉ vào Đường Hạo Phi.

"Cũng may là không làm nhục mệnh!"

Thân thể Đường Hạo Phi co giật càng ngày càng kịch liệt. Bỗng nhiên anh ta từ trên mặt đất bật dậy, thở hổn hển như người chết đuối. Một chốc lát sau, anh ta mới mở mắt ra nhìn xung quanh.

Nhưng bốn phía ở đây, ngoài Văn Vũ và Chủ nhân, thật sự không có gì hay ho để xem…

Vì vậy, Đường Hạo Phi anh ta đứng lên, chậm rãi đi tới bên người Văn Vũ, hai người cùng nhau nhìn Chủ nhân, Đường Hạo Phi liền cúi đầu.

"Đại nhân…"

"Ừm, đã trở về rồi, trở về là tốt rồi."

Chủ nhân vẫn bình tĩnh như cũ, nhếch lên khóe miệng, nhìn về phía Văn Vũ, sau đó nhìn về phía Đường Hạo Phi đang mơ hồ che chắn trước người Văn Vũ, sau đó ông ta lắc đầu.

Có một quân cờ là đủ rồi…

Có một con tốt không đủ tiêu chuẩn sẽ đánh thức một con tốt khác đủ tiêu chuẩn hơn một chút. Vì vậy đối với con tốt trước đây, Chủ nhân chắc chắn sẽ suy nghĩ lại về vị trí của nó – hoặc là giết, hoặc là thả…

Đây là chỗ lo lắng của Văn Vũ, nhưng rõ ràng là Chủ nhân ông ta hẳn là đã nghe thấy những gì Văn Vũ nói với Đường Hạo Phi.

Ông ta thực sự bước tới, đứng trước mặt Văn Vũ.

Cũng có thể là chính bản thân Chủ nhân thật sự không có ý tứ chém giết Văn Vũ, hay có thể là thái độ “sống chết có nhau” của Đường Hạo Phi khiến Chủ nhân lo lắng. Tóm lại, Chủ nhân xoay người ngồi trở lại trên ngai vàng, nhìn hai người phía dưới rồi lên tiếng.

"Nhìn dáng vẻ của ngươi, hẳn là Văn Vũ đã nói với ngươi điều gì đó, đúng không?"

Đường Hạo Phi gật đầu.

"Vậy thì ta sẽ không nhiều lời nữa. Hai người các ngươi đừng đánh nhau, đừng đả kích nhau, đừng lừa dối nhau, đương nhiên tình cảm là tốt nhất, nhưng mà đây là tùy quyết định của các ngươi, có hiểu hay không?"

Văn Vũ và Đường Hạo Phi đều gật đầu đáp lại.

"Hai tháng nữa, ta sẽ mở lại trận Đấu xếp hạng các Trình tự. Lúc đó ta sẽ đích thân bày ra chiến trường cho các ngươi. Hai người sẽ chiến đấu bằng tất cả sức lực của mình. Ta cần đánh giá thực lực và tiềm lực hiện tại của các ngươi."

Cả hai lại gật đầu.

"Cứ như vậy đi, các ngươi trở về đi thôi."

Chủ nhân nói xong liền phất tay, Văn Vũ cùng Đường Hạo Phi cũng biết ý mà lui ra.

Khi cánh cổng mở ra, Đường Hạo Phi và Văn Vũ lần lượt bước ra khỏi đại điện của Chủ nhân.

Ngoài cửa, Kim Giáp đang dựa vào tường, yên lặng chờ đợi kết quả xét xử cuối cùng – vô luận là Văn Vũ sống hay là chết, có lẽ anh ta đều sẽ báo cáo sự việc cho chủ nhân của mình biết.

Nhưng tất nhiên, lần này, điều mà Kim Giáp chờ đợi không phải là kết quả tồi tệ nhất.

Ngược lại, đó lại là số 2.

Lúc này, số 2 đang đứng bên cạnh Kim Giáp, nhìn từ bề ngoài có vẻ lo lắng hơn Kim Giáp. Khi nhìn thấy Văn Vũ và Đường Hạo Phi cùng nhau bước ra khỏi đại điện, thì sắc mặt số 2 đột nhiên tái xanh.

Văn Vũ thoát khỏi tai họa này đồng nghĩa với việc anh ta đã đạt được “hiệp định hòa bình” nhất định với Chủ nhân. Từ nay Văn Vũ sẽ không còn phải sống ẩn cư nữa.

Số 2 không biết chính xác chuyện gì đã xảy ra, chỉ có thể nhìn Văn Vũ kéo Đường Hạo Phi về phía mình và Kim Giáp. Sau đó, Văn Vũ gật đầu với Kim Giáp, sau đó lại nhìn số 2.

"Gọi là hai vị đại nhân…"

Văn Vũ với khuôn mặt đầy vẻ trêu tức, giọng điệu đầy trêu chọc nói ra. Số 2 nhìn thấy điều này, liền thở gấp và mặt anh ta bắt đầu đỏ bừng.

Tuy nhiên, số 2 chưa kịp nói gì thì Văn Vũ đã có vẻ chán ghét với sự chế giễu như vậy. Văn Vũ anh ta vỗ về Đường Hạo Phi, rồi chỉ vào Kim Giáp phía trước.

"Đây là người bạn của tôi, về việc đó có phải là bạn của anh hay không, thì anh cần phải tự mình đánh giá."

Đường Hạo Phi gật đầu, sau đó nhìn Số 2.

"Vậy thì cái người này nên là kẻ địch à?"

"Đúng vậy, kẻ thù của sinh tử!"

Văn Vũ gật đầu, trong ánh mắt của Văn Vũ khi nhìn về Số 2 hiện lên một tia sát ý.

"Sau khi anh đi, thì trên đời này đã xảy ra không ít chuyện chuyện rất là phi thường…"

Văn Vũ nói lời này chưa xong thì bị bị Đường Hạo Phi cắt ngang.

"Thiên Thần cùng ý chí của trái đất, tôi đều biết, tôi có phần ký ức này."

"Nhưng anh không biết được lý do cụ thể đâu. Sau khi quay trở lại, tôi sẽ nói cụ thể cho anh nghe. Bây giờ, anh chỉ cần hiểu rằng số 2 là kẻ thù chính của chúng ta vào lúc này. Lần sau gặp lại thì làm thịt anh ta là được rồi."

Văn Vũ nói xong liền nhìn về số 2, trong mắt hiện lên một cái nhìn không giải thích được.

Trong chốc lát, Văn Vũ đột nhiên tiến lên một bước đi tới chỗ số 2.

Đối mặt với sự tiếp cận đột ngột của Văn Vũ, số 2 rõ ràng là sửng sốt. Anh ta bất giác lùi lại một bước, nhưng lúc này chỉ có thể dựa vào bức tường lạnh lẽo phía sau.

Chương 1977 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!