Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 2007: CHƯƠNG 2007: ĐƠN GIẢN HÀNG NGÀY

Vốn dĩ Văn Vũ không có bí mật gì với Lâm Hải Phong, tuy nhiên về vấn đề liên quan đến Đường Hạo Phi, hai người đã có bất đồng đầu tiên sau hơn ba mươi năm.

Bất đồng này không lớn, trong mắt Lâm Hải Phong có thể là chuyện nhỏ, nhưng Văn Vũ thực sự nghĩ như thế nào thì chỉ có cậu biết.

Lý Toàn An và Vi Lạp đưa mắt nhìn nhau, cuối cùng vẫn là Lý Toàn An đưa Văn Vũ đi dạo quanh nhà của Đường Hạo Phi.

Đến khi hai người quay lại phòng khách, Đường Hạo Phi đã xuất hiện ở đó với đôi mắt ngái ngủ.

“Tôi không định làm phiền anh.”

Văn Vũ mỉm cười tỏ vẻ xin lỗi, còn Đường Hạo Phi chỉ xua tay tỏ ý không có gì, đồng thời ngáp một cái.

“Cho nên lần này cậu đến là vì?”

Đường Hạo Phi lộ vẻ khó hiểu, như muốn thăm dò mục đích Văn Vũ đến đây lần này. Đúng như Lâm Hải Phong suy đoán, Đường Hạo Phi trong lòng biết rõ hành động của Văn Vũ, ít nhất cũng phải biết đến 7, 8 phần.

Trong căn nhà này, chắc chắn khắp nơi đều là thiết bị giám sát. Thậm chí chuyện phong lưu tối qua của anh ta có lẽ cũng đã bị Văn Vũ làm thành một cái video tự mình cất giấu rồi. Anh ta thực sự không hiểu Văn Vũ sáng nay đến thăm rốt cuộc và vì mục đích gì.

Dù sao Đường Hạo Phi cũng cảm nhận được sự đề phòng của Văn Vũ đối với anh ta. Tuy không rõ nguyên nhân cụ thể, nhưng trực giác cực nhạy do sức mạnh khổng lồ mang lại thì sẽ không nói dối.

Còn Văn Vũ chỉ đơn giản nở một nụ cười, sau đó thản nhiên ngồi xuống ghế.

“Buồn chán, đến thăm bạn cũ không được sao? Hay là anh không chào đón tôi?”

Nghe những lời này, Đường Hạo Phi sửng sốt một chút. Sau đó gật đầu cười.

“Đương nhiên là chào đón rồi, có điều cậu có chắc là cậu thực sự không có chuyện gì gấp cần thương lượng với tôi sao?”

Nghe đến đây, Văn Vũ đột nhiên cong môi.

“Nếu như tìm anh ăn cơm uống rượu đi dạo được coi là việc gấp.”

Văn Vũ nói đến đây, không biết vì sao bầu không khí khó diễn tả ban đầu giữa hai người đột nhiên thay đổi.

Đường Hạo Phi mỉm cười, nụ cười dần nhạt đi, nhưng lại có vẻ chân thành hơn. Anh chỉ nhìn Văn Vũ, một lát sau mới gật đầu.

“Vậy thì ra ngoài đi dạo một vòng thôi. Đúng lúc tôi cũng muốn xem Yến Kinh mấy năm nay đã thay đổi như thế nào. Đúng rồi, nếu tôi dẫn theo bạn gái, cậu sẽ không để ý chứ?”

“Không vấn đề.”

Văn Vũ nói.

Trên đường ra khỏi cổng, hai người một trước một sau không nói tiếng nào.

Quả thực Văn Vũ không biết nên nói cái gì với Đường Hạo Phi, nói anh ta đang chặn đường sống của cậu?

Đây không phải là trách Đường Hạo Phi, có trách thì chỉ có thể trách chủ nhân. Tuy nhiên vấn đề là Văn Vũ không có cách nào tìm kẻ chủ mưu là chủ nhân này để tính sổ được. Điều này ở một mức độ nào đó đã ảnh hưởng đến cảm nhận của cậu về Đường Hạo Phi.

Đây không gọi là giận cá chém thớt, đây chỉ là tự bảo vệ mình mà thôi.

Tuy nhiên cụ thể làm thế nào, có nên làm không, những điều này Văn Vũ vẫn chưa nghĩ thông. Giống như suy nghĩ vừa rồi của cậu, cậu đến đây quả thực chỉ đơn thuần là muốn thăm Đường Hạo Phi, đồng thời tránh xa cái trí tuệ siêu cấp có thể nhìn thấu toàn bộ mọi thứ kia.

Hai người đi đến trước cổng, vẫn là không nói lời nào. Cho đến khi phía xa truyền đến tiếng bước chân, một lúc sau, bóng người cao gầy của Tôn Tuyết Vi xuất hiện trước mắt hai người.

“Đại nhân.”

Cô chào Văn Vũ trước, sau đó mỉm cười nắm lấy cánh tay của Đường Hạo Phi. Thấy cảnh này Văn Vũ chỉ cười lắc đầu.

“Đừng gọi đại nhân gì đó nữa, nếu hai người thực sự có thể đến được với nhau, sau này tôi có lẽ phải gọi một tiếng chị dâu rồi…”

Tuy là nói đùa nhưng truyền đến tai Đường Hạo Phi lại khiến anh cảm thấy ấm áp từ tận đáy lòng. Anh mỉm cười vỗ vai Văn Vũ, tâm trạng tốt hơn trước rất nhiều.

“Đừng nói mấy thứ vớ vẩn này nữa, tìm chỗ nào đấy đi dạo đã. Mà hôm nay cậu không có việc gì sao?”

“Mọi thứ đã có Franke. Mà anh có lẽ cũng biết, chức vụ này của tôi rất rảnh rỗi.”

Đơn giản đáp lại một câu, Văn Vũ dẫn đường đi về phía phố thương mại chính trong nội thành.

Bên trong phòng riêng của khách sạn Vĩnh Hòa, Văn Vũ ngồi đối diện Đường Hạo Phi và Tôn Tuyết Vi.

Đường Hạo Phi hài hước, Văn Vũ cũng không tẻ nhạt, Tôn Tuyết Vi cũng rất sôi nổi, tóm lại bầu không khí rất tốt.

Mấy người tán dóc, sau đó nói về những điều thú vị trong quá khứ…

Những chuyện đã qua giữa Đường Hạo Phi và Văn Vũ, mâu thuẫn trước đây của Văn Vũ với Yến Kinh, với Đường Nhị…tất cả khiến Văn Vũ và Đường Hạo Phi dường như chìm vào quá khứ.

Cho đến khi rượu và thức ăn được bê lên đầy bàn, hai người không để ý uống cạn chén rượu. Mọi thứ giống như trước đây, hai người ngồi trên đất, nói chuyện trên trời dưới đất.

Giống như bạn cũ tương phùng, Văn Vũ chân thành, Đường Hạo Phi cũng vậy.

“Vì vậy, không có gì thay đổi, không phải sao?”

Đường Hạo Phi cứ uống, đột nhiên nói ra câu như vậy. Văn Vũ ngây ra một lúc, sau đó nhìn vào hai mắt Đường Hạo Phi.

Chỉ nhìn thấy trong đôi mắt ấy lộ ra một câu hỏi chân thành.

Văn Vũ trầm mặc một hồi, không biết phải trả lời như thế nào.

Rất nhiều thứ đã thay đổi rồi, chỉ là anh không chịu chấp nhận những thay đổi này mà thôi…

“Bỏ đi, trách tôi, không nên nói những chủ đề này, uống rượu.”

“Đúng rồi, công việc gì đó, để sau này hẵng nói, hai người không dễ gì mới có thể ngồi lại với nhau, nói những chuyện này làm gì.”

Chương 2007 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!