Văn Vũ bất đắc dĩ, giống như không thể tin được Oga lại có thể nói được một câu ngu ngốc đến thế.
Oga nghe Văn Vũ hỏi thì bật cười.
“Ta biết ngươi không tin, ta cũng hi vọng ngươi đừng tin. Bởi vì nếu ngươi tin thì ta sẽ không thể nhấm nháp món quà lớn ta chuẩn bị cho ngươi rồi!”
Oga nói xong thì bóng dáng lóe lên, sau đó biến mất không thấy tăm hơi.
Mà Văn Vũ cũng lập tức cảm giác có thứ gì đó trong cơ thể mình.
…
Giống như có một con lươn chui vào trong thân thể…
Lại giống như là một con rắn độc, đang không ngừng gặm cắn máu thịt của mình từ bên trong.
Loại cảm giác này vô cùng ghê tởm, Văn Vũ dường như có thể cảm nhận được máu thịt của mình, xương cốt, nội tạng… từng miếng từng miếng biến mất.
Nhưng các kỹ năng bị động của Văn Vũ đã giúp cậu miễn nhiễm với nỗi đau đớn thể xác cũng như áp lực tâm lý. Cậu chỉ tính toán lại tất cả những con át chủ bài mình đang có, sau đó chuẩn bị một thời cơ thích đáng để cho Oga một “Nỗi đau mà sinh mệnh không thể nào chịu đựng nổi!”
“Thả người ra!”
“Thả người ra!”
Giọng nói của Oga vang lên trong đầu Văn Vũ, sau đó là một thứ gì đó trơn trượt chui xuống theo yết hầu Văn Vũ. Văn Vũ nằm liệt trên mặt đất, không có khả năng hồi phục năng lực, bây giờ cậu chẳng khác nào một con sơn dương đang đợi để bị làm thịt, không hề có sức phản kháng.
Loại tra tấn này kéo dài khoảng mười phút.
Mãi cho đến tận khi máu thịt của Văn Vũ đã chui gần hết vào bụng Oga thì Oga mới bò ra khỏi miệng Văn Vũ. Ông ta nhìn sinh mệnh đang nằm dưới đất, hơi thở mong manh, giống như sắp chết đến nơi thì híp mắt lại suy nghĩ nên xử lý con mồi này thế nào.
Cho đến khi nhìn thấy được hai mắt Văn Vũ…
Chứa đầy sự mỉa mai, giễu cợt, thậm chí còn có chút vui mừng.
“Ta ghét ánh mắt của ngươi.”
Oga nói một câu như vậy, sau đó móng vuốt vung lên, mắt phải của Văn Vũ bị móc ra, chỉ còn dư lại một cái lỗ máu.
“Bây giờ tốt hơn nhiều rồi…”
Oga nhìn Văn Vũ lúc này chỉ còn sót lại một con mắt thì chậm rãi lên tiếng, ông ta nhìn chằm chằm Văn Vũ, nhưng lại không biết làm thế nào để cứu các anh em của mình.
Mặc dù thực lực của Oga rất mạnh nhưng cũng mạnh đến mức có thể giải trừ được giới U Minh, trừ khi nội ứng ngoại hợp. Mỗi khi Philip khởi động kỹ năng thì đều bị hạn chế thời gian, chờ đến khi thời gian hạn chế xuất hiện thì gần 70 phân thân Ma Linh trong giới U Minh khống chế lực lượng của chính mình. Nếu dựa vào thực lực của bọn họ, 70 người đánh bại giới U Minh là chuyện vô cùng đơn giản.
Nhưng Oga, thậm chí là Ma Linh cũng không biết kỹ năng của Philip có thể duy trì liên tục bao lâu.
Có lẽ giây tiếp theo đã có thể giải trừ, có lẽ có thể duy trì liên tục cả đời…
Thực ra chuyện này vẫn còn cách giải quyết thứ hai.
Đó là chờ khi Ma Linh giải quyết xong Philip, sau đó lại tới giết Văn Vũ - hoặc đoạt xác Văn Vũ, biến Văn Vũ trở thành vật chứa tiếp theo của Ma Linh. Văn Vũ đúng là có tư cách này, mặc dù thực lực yếu hơn Ma Linh nhưng tiềm lực vô cùng mạnh. Hoặc cũng có thể dùng cách nào đó mà Oga không biết.
Oga tin tưởng Ma Linh chắc chắn sẽ có cách giải quyết. Trong mắt ông ta, Ma Linh chính là chủ thể của mình, không có chuyện gì chủ thể không làm được.
Oga đang chìm trong suy nghĩ thì Văn Vũ lại lên tiếng.
“Đúng rồi, thực lực của ngươi chắc là mạnh hơn Hắc vương đại quân nhiều lắm nhỉ?”
Giọng nói của Văn Vũ hơi nghẹn ngào, Oga nghe thế thì sửng sốt, sau đó gật đầu.
“Mạnh hơn rất nhiều.”
Chỉ là trả lời trong vô thức.
“Vậy thì không uổng công ta chọn con đường tuyệt sát này!”
Hai chữ tuyệt sát giống như Văn Vũ nghiến răng nghiến lợi nói, ngay sau đó, một nguồn năng lượng quỷ dị và thần bí nổi lên.
Oga ban đầu là sửng sốt, nhưng ngay sau đó đã khôi phục bình tĩnh.
Ai cũng có con át chủ bài, tất nhiên Văn Vũ cũng có, nhưng xét về sự chênh lệch thực lực thì Oga không nghĩ ra Văn Vũ có kỹ năng nào có thể phá vỡ sự chênh lệch này.
Khoảng cách giữa hai người hoàn toàn không thể vượt qua!
Nhưng ngay sau đó, Oga đã không thể cười được nữa.
…
“Bùm!”
Một cán cân to lớn và hư ảo xuất hiện giữa hai người bọn họ. Lúc này, bóng dáng Oga bỗng nhiên run lên, ông ta chỉ cảm thấy linh hồn của mình đang bị một thứ gì đó kéo mạnh ra ngoài, cưỡng chế đứng lên một bên cán cân.
Trên mặt đất, linh hồn tan nát của Văn Vũ cũng từ từ đứng dậy, sau đó đứng sang bên còn lại.
“Keng…”
Hai người đứng ở hai đầu cân, nguồn năng lực mạnh mẽ của Oga bị áp xuống, cán cân linh hồn lập tức vang lên những tiếng vang.
Chênh lệch vừa nhìn đã hiểu.
Văn Vũ thấy thế thì nhìn về phía Oga vẫn đang mờ mịt không hiểu chuyện gì, khẽ nhếch môi cười, có vẻ như khá hài lòng với lần thu hoạch khá cực đoan này!
Oga vẫn ngây ra như phỗng, không biết cán cây này rốt cuộc có tác dụng gì.
Giây tiếp theo, cán cân linh hồn chính thức kích hoạt, bắt đầu cưỡng chế cân bằng…
…
Từng luồng năng lượng quỷ dị sinh ra dưới chân Oga, sau đó chui vào trong thể linh hồn của ông ta.
Không có đau đớn, không có tổn thương, những luồng năng lượng này chỉ giống như khách qua đường, dạo chơi trong thân thể Oga một vòng.
Sau khi năng lượng này khám phá xong cơ thể Văn Vũ và Oga thì lại tiếp thêm một luồng khác.
Chương 2023 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]