Cấp trên của Philip chắc chắn là Ma chủ, nhưng lời mời này có phải Ma chủ đưa ra hay không?
Văn Vũ chưa tin tưởng lắm, có lẽ Philip cũng thấy Văn Vũ còn đang hoài nghi nên lại tiếp tục lên tiếng.
“Chỉ là một lời mời thôi, còn có đi hay không là do ngài quyết định.”
Giọng điệu cung kính, thái độ thành khẩn. Văn Vũ cúi đầu trầm tư một lát, chờ sau khi phong ấn hoàn toàn phân thân thứ mười một của Ma Linh thì mới đứng lên.
“Ông biết tôi là phân thân đúng không?”
“Đúng!”
“Ông đã bị Ma Linh đánh đuổi khỏi Ma giới, vừa rồi ông đến Ma điện, sau đó Ma chủ bảo ông mời tôi đến Ma điện. Thế có nghĩa là từ nay về sau ông sẽ ở lại Ma điện đúng không?”
“Đúng!”
“Cho nên sau này chúng ta rất có khả năng sẽ không xảy ra những xung đột lợi ích, đúng không?”
“Xét theo phương diện nào đó mà nói thì nếu như không có lần mời này thì có lẽ sau này chúng ta sẽ không gặp lại nữa.”
“Vậy ông có biết không, con người tôi rất ghi thù. Nếu ông lừa tôi, làm tôi mất đi phân thân này thì 88 phân thân khác của tôi nhất định sẽ tập hợp lại đánh thẳng đến Ma điện để tìm ông, thậm chí còn đi gây rắc rối cho cả chủ nhân của ông.”
“Tôi không có ác ý.”
Philip cười khổ một tiếng, 88 phân thân, cậu cũng dám chém gió đấy.
“Thôi được rồi, tôi nghĩ ông cũng không dám lừa tôi.”
Văn Vũ nói xong thì ngẩng đầu ưỡn ngực, đi tới bên cạnh Philip.
“Dẫn đường.”
Philip đột nhiên thở dài. Ông ta đứng tại chỗ, sau đó một cánh cửa màu xanh nhạt xuất hiện ngay trước mặt.
“Mời!”
Philip vươn tay, Văn Vũ không nói hai lời, trực tiếp chui vào bên trong.
…
Cảm giác choáng váng lại ập đến, sau khi Văn Vũ tỉnh táo lại thì đã thấy mình đang ở một nơi hoang vu.
“Nơi này là…”
Philip thấy Văn Vũ nghi hoặc thì giải thích đơn giản một chút.
“Tầng 999 của Ma điện.”
Địa điểm quen thuộc nhưng khung cảnh lại không quen thuộc. Văn Vũ tăng cường cảnh giác, nhìn bốn phía xung quanh. Philip lại tiếp tục lên tiếng.
“Chúng ta đến hồ Căn nguyên trước, chờ ta xử lý xong đám phân thân Ma Linh thì sẽ đưa ngươi đến gặp chúa tể.”
Trong lòng Văn Vũ vẫn còn đề phòng Philip, cậu đi đằng sau ông ta, đi được khoảng nửa tiếng, nhìn khung cảnh xung quanh dần trở nên quen thuộc thì sự đề phòng của Văn Vũ mới chậm rãi tiêu tán.
Nơi này đúng là đường đến hồ Căn nguyên…
Chính là con đường mà trước đây Văn Vũ và Bạch đã đi qua.
“Cái này cho ngươi.”
Khi đến trước cửa, Philip đưa cho Văn Vũ một miếng ngọc nhỏ.
“Đây là gì?”
Văn Vũ cầm lấy miếng ngọc, vẻ mặt đầy sự thắc mắc.
“Nơi này có một hệ thống phòng ngự gọi là Vệ sĩ, miếng ngọc trong tay ngươi tương đương với những con chip phân biệt, có thể giúp ngươi tránh khỏi công kích của các Vệ sĩ…”
Philip giải thích xong, nhìn thấy trên mặt Văn Vũ từ từ hiện lên vẻ xấu hổ thì nói tiếp.
“Vệ sĩ này chính là đạo cụ phòng ngự siêu cấp được đích thân Ma chủ nghiên cứu ra, nếu như không có những con chip phân biệt thân phận thì ngay cả ta cũng khó mà tiến vào trong nửa bước…”
Philip bắt đầu nói về đống Vệ sĩ kia dũng mãnh thế nào, tài giỏi thế nào, người ngoài khó vào thế nào. Còn Văn Vũ đứng bên cạnh yên lặng nghe, vẻ mặt càng lúc càng xấu hổ.
“Ông đã bao lâu không về Ma điện?”
Văn Vũ đột nhiên lên tiếng, ngắt lời Philip. Philip đầu tiên là sửng sốt, sau đó trả lời.
“Đã rất lâu rồi, nếu như không có chuyện gì quan trọng thì ta sẽ không trở về. Sao thế?”
“…Không có gì…”
Văn Vũ không nói nữa, Philip cũng không nói thêm. Hai người đi thẳng vào thông đạo, đến khi phía trước truyền đến ánh sáng mờ mờ.
Đã đến nơi…
Sắc mặt Philip càng lúc càng khó coi.
“Không ổn, Vệ sĩ đâu?”
Vệ sĩ…
Không có, không có một Vệ sĩ nào…
Tất nhiên là Văn Vũ không thể nào nói cho Philip biết sự thật đáng xấu hổ đó. Cậu yên lặng nhìn sắc mặt Philip hết xanh lại trắng, cuối cùng đen thành đáy nồi, trong lòng rất muốn cười nhưng ngoài mặt lại làm ra vẻ bình tĩnh.
“Vệ sĩ đâu?”
“Mẹ kiếp, làm sao ta biết được…”
Philip đứng ở trước cửa chửi ầm lên.
Ông ta mắng kẻ nào đã trộm đi nhóm Vệ sĩ, rồi còn mắng luôn mấy người bảo vệ không làm tròn trách nhiệm, tiếp đó là mắng đám người của cục an ninh Ma điện.
Philip đứng mắng tận mười phút rồi mới thở dài một hơi.
“Quên đi… Không có thì không có, chờ khi vào trong ta nói cho Ma chủ điện hạ biết để ngài ấy tái tạo lại là được.”
“Tại tạo?”
Văn Vũ nghe được hai chữ này thì lập tức nhíu mày.
“Ma chủ tạo mấy thứ đó dễ dàng lắm sao?”
“Cũng không tính là khó.”
Philip trả lời vu vơ, sau đó dẫn Văn Vũ vào trong hồ căn nguyên.
…
Lại thêm một lần cảm giác như ở trong ngân hà, nhưng lúc này Văn Vũ lại không hề cảm thấy kinh ngạc.
Philip cũng không giải thích cho Văn Vũ những huyền diệu ở đây, ông ta chỉ nhanh chóng dẫn Văn Vũ tiến vào bên trong hồ căn nguyên.
Sau đó, Philip mở trang bị không gian, lôi một phân thân của Ma Linh ra.
“Dài!”
Philip hét to một tiếng, sau đó hai tay bỗng nhiên biến dài ra, dài đến tận mười mấy mét. Tiếp theo, Philip nắm lấy phân thân của Ma Linh, dùng sức vặn mạnh.
Giống như đang vắt khăn lông vậy, những phù văn bí ẩn trong tay Philip không ngừng lập lòe, những “chất lỏng” bên trong phân thân Ma Linh cũng bị ép ra ngoài, chảy xuống hồ căn nguyên. Văn Vũ đột nhiên cảm giác được năng lượng căn nguyên bên trong hồ căn nguyên đang tăng lên.
Chương 2028 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]