Philip thẳng thắn gật đầu.
“Đúng vậy, ma chủ điện hạ cần phải thay đổi tất cả quyền của bọn họ và thêm một số phương tiện phụ trợ thông minh, tới lúc đó ngươi có thể không gây rắc rối cho chúng ta.”
Những thứ này dù sao cũng thuộc về Văn Vũ, một khi Văn Vũ không chịu buông bỏ, vậy sẽ trở thành cuộc chiến hao tổn của năng lượng tạo vật triệt tiêu lẫn nhau rồi.
Văn Vũ lắc đầu và ra hiệu rằng bản thân sẽ không có đâu – những thứ làm tổn thương người khác và thiệt thòi cho bản thân là hoàn toàn vô giá trị.
“Nhân tiện, tôi cũng muốn nhờ ông một chuyện.”
“Ngươi cứ nói.”
“Tôi muốn gặp ma chủ một lần.”
Văn Vũ vừa nói lời này, Philip vốn thoải mái rộng lượng bỗng nhiên do dự, ông ta nhìn Văn Vũ, suy nghĩ một chút, rồi vẫn khẽ gật đầu.
“Như này đi, ngươi theo ta đến lối vào tầng cao nhất, ta cần báo cáo chuyện này với ma chủ điện hạ.”
Văn Vũ đột nhiên mỉm cười khi nghe Philip nói như vậy.
“Làm phiền ông rồi.”
…
Đứng ở lối vào tầng cao nhất của ma điện, sắc mặt Văn Vũ bình tĩnh và yên lặng chờ đợi.
Philip đã vào tầng cao nhất của ma điện trước rồi, về thông tin mà Văn Vũ dự định thăm hỏi thì Philip phải là người đầu tiên báo cho ma chủ, còn kết quả thì ma chủ sẽ có toàn quyền quyết định.
Ngay sau khi cánh cửa truyền tống màu xanh nhạt sáng lên, hình bóng của Philip lại xuất hiện trước mặt Văn Vũ.
“Ma chủ vẫn chưa muốn gặp ngươi.”
Philip nói như vậy, nét mặt Văn Vũ hiện lên sự thất vọng chưa từng thấy, cậu ta chỉ trầm ngâm một lát rồi hỏi.
“Vậy tôi muốn nhờ ông chuyển lời tới ma chủ, được không?”
“Chuyện gì?”
Philip hỏi như vậy, Văn Vũ cũng sắp xếp lại câu từ rồi nói.
“Tôi muốn hỏi ma chủ đại nhân về chuyện của Lôi.”
Philip chắc chắn không biết về cái tên Lôi – cấp bậc chênh lệch giữa hai người quá lớn, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng trên khuôn mặt Philip lại không có chút nghi ngờ nào, ông ta chỉ gật đầu, sau đó lấy ra một viên thuốc chỉ to bằng ngón cái từ trong trang bị không gian ra.
“Ma chủ điện hạ có lệnh, một khi ngươi nói ra tên của hai người Lôi hoặc Marquez, ta sẽ phải đưa cho ngươi thứ này.”
Nói xong, Philip khẽ cười.
“Tuy rằng ta không biết chính xác ngươi muốn hỏi Ma chủ điện hạ cái gì, nhưng ta cho rằng thứ ngươi thấy, ngươi biết, ngươi đang suy nghĩ thì ma chủ điện hạ đều đã tính toán qua, điện hạ còn phó thác cho ta chuyển lời tới ngươi.”
“Thứ này, ma chủ điện hạ hy vọng ngươi nghiên cứu kỹ càng, có rất nhiều thứ liên quan đến nó, một khi ăn phải, sẽ có ích lợi lớn đối với ngươi.”
Nghe vậy, Văn Vũ đột nhiên nhíu mày.
Lúc này Văn Vũ mới hoàn toàn tỉnh ngộ – nhiệm vụ mà ma chủ giao cho Lôi và Marquez về cơ bản chỉ là một cái cớ, mục đích thực sự của hắn ta là đưa hai người này tới trước mặt mình, để hắn ta có thể đụng tới manh mối này và lấy được một số thứ gì đó.
Điều này giống như một bài kiểm tra đánh giá, hoặc một cuộc thử nghiệm – bản thân khám phá ra càng nhiều thì cũng sẽ nhận được càng nhiều.
Hoặc cũng có thể nói…
Đây là một loại bồi dưỡng…
Về mục đích…
Nghĩ đến đây, Văn Vũ đột nhiên thở dài.
Cậu ta phát hiện ra vấn đề.
Bản thân đã đi trên con đường này, rất có thể đó là con đường mà ma chủ đã thiết kế cho chính mình…
Từ hồi sinh, trở thành bảo địa của thiên cung, lại đến Bạch, hay có thể nói Thông thiên tiên đế phía sau Bạch, cuối cùng lại thân bại danh liệt trước một bài đánh giá ngoài lề giữa ma chủ và chủ nhân.
Ở mỗi bước ngoặt lớn sẽ luôn có bóng dáng của ma chủ…
Nghĩ đến chuyện này cũng chẳng có ích gì, Văn Vũ chỉ đơn giản cân nhắc, cầm lấy viên thuốc trong tay Philip, rồi gật đầu với ông ta, sau đó quay trở lại kho lạnh.
…
Bóc lớp vỏ bọc đường bao phủ bên ngoài viên thuốc, Văn Vũ đặt viên thuốc dưới kính hiển vi và quan sát cẩn thận – nhiều lần thí nghiệm đã mang lại cho Văn Vũ những kiến thức cần thiết cho việc nghiên cứu, ít nhất là ở những khu vực như ma điện, nơi mọi mặt đều rất phát triển thì xử lý một viên thuốc không phải chuyện gì quá khó.
Nhưng thật không may, việc thiếu nhiều kiến thức chỉ có thể cho phép Văn Vũ tìm ra thành phần vật chất trong viên thuốc, chứ không biết được nguyên lý cụ thể của nó.
Nhưng nhìn chung, đây cũng cói như là một bước tiến bộ lớn rồi.
Sau khi tìm ra tỉ lệ thành phần cụ thể trong viên thuốc, Văn Vũ lập tức gửi thông tin lại cho Văn Vũ số 1, sau đó, với sự hỗ trợ của Ngụy Thiên, chỉ trong một tuần, Văn Vũ đã tạo ra gần một nghìn bản những viên thuốc có thành phần tương tự.
Viên thuốc đen tuyền xoay tròn trong tay Văn Vũ, Văn Vũ nhìn chằm chằm vào viên thuốc, nhưng không phát hiện ra điểm gì khác lạ trong đó.
Nó thậm chí không có mô tả về vật phẩm.
Đây là một viên thuốc được cô đặc, một viên thuốc bao gồm nhiều loại nguyên tố vi lượng, axit amin, enzym và những thứ lung tung khác tạo thành.
Và đây là nguyên nhân cơ bản tại sao Yến Kinh có thể phục chế thành công – phân tử và nguyên tử nhân bản được phục chế một cách hoàn hảo, các sản phẩm của sơn trại mà tất cả các loại nguyên tố vi lượng đều giống hệt như bản mẫu.
Về hiệu quả…
Cửa mở ra, Ngụy Thiên bước vào phòng làm việc của Văn Vũ.
Chương 2053 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]