Mãi đến khi những tia sáng hiện lên phía chân trời, cuộc nói chuyện lần này giữa Cổ Nhĩ và chú Số 3 mới kết thúc.
Cổ Nhĩ nhận được “sự hỗ trợ từ bên ngoài” của chú Số 3 này, ngược lại tuy rằng Văn Vũ không lấy được mọi thứ như mình mong muốn, nhưng cũng đã gặt hái được khá nhiều.
Ba vệ binh Cổ Ma lại biến mất trong khu rừng rậm um tùm một lần nữa, mà Cổ Nhĩ và Văn Vũ trở lại khu tái định cư theo đường cũ, chuẩn bị làm công việc tiếp theo.
Lôi kéo xúi giục Lôi và Marquez…
Ừm, sử dụng cơ thể cấp ba để chống lại cường giả đã vượt qua cấp tám, là một hành vi ngu xuẩn không biết tự lượng sức mình mà còn khó hơn lên trời.
Cổ Nhĩ cũng không hề ngu ngốc, suốt dọc đường khuôn mặt nhỏ của cậu vẫn luôn nhíu chặt lại, dường như đang suy nghĩ làm thế nào để phá vỡ thế bế tắc này, tìm được sự giúp đỡ từ hai vị “quyền cao chức trọng” của thế giới bên ngoài. Mà Văn Vũ chỉ nhìn Cổ Nhĩ mãi cho đến khi hai người đi dọc theo hang động dưới lòng đất quay trở lại khu tái định cư, Văn Vũ mới khẽ vỗ vai Cổ Nhĩ.
“Đừng lo, cứ giao cho chú.”
Văn Vũ nói với vẻ mặt đầy tự tin, nhưng Cổ Nhĩ chỉ gượng cười, dường như cũng không mấy tin tưởng vào Văn Vũ.
Tuy nhiên nói đi nói lại nếu như có thể tự tin thì đó mới có quỷ.
Cổ Nhĩ nhờ chú Số 3 đi lôi kéo Lôi và Marquez, vốn chính là một bước dư thừa, thành công được là tốt nhất (nhưng có lẽ không đến một phần trăm), nếu không thành công cũng có thể tăng thêm một phần trợ giúp cho tổ chức của quân kháng chiến. Đúng vậy, chú Số 3 đạt đỉnh phong cấp ba hiện tại quả thật là một trợ thủ đắc lực cho tổ chức kháng chiến.
Nói tóm lại với thái độ của Lôi và Marquez đối với Ma tộc, so với những lợi ích có thể đạt được thì vẫn có thể chấp nhận được một chút rủi ro nho nhỏ.
“Vậy chú à, chú nghỉ ngơi cho tốt, cháu đi trước đây.”
Cổ Nhĩ nói xong, khẽ khom người với Văn Vũ, sau đó biến mất trong những túp lều mọc lên như nấm, còn Văn Vũ chỉ nhìn cậu rời đi càng lúc càng xa, một lát sau mới nở nụ cười.
"Vẫn còn quá non nớt…"
Quả thật cách nói dối che mắt này rất có sức hấp dẫn, cố ý phóng đại thực lực của chính mình đúng là một nước cờ hay, nhưng sai lầm ở chỗ Cổ Nhĩ nói quá nhiều.
Nói nhiều như vậy với một người xa lạ mới tiếp xúc mấy ngày, chỉ có thể giải thích là vì tâm lý một đứa trẻ muốn khoe khoang chính mình đột nhiên nắm giữ quyền lực trong tay.
Không cần nói cũng biết, cho dù có được sự trợ giúp của tên nội quỷ kia, thì tương lai đứa trẻ Cổ Nhĩ này cũng sẽ không làm được chuyện lớn, thiếu hụt kinh nghiệm, còn quá non nớt và trẻ con.
Nhưng…
Không sao cả…
Không phải bây giờ còn có "chú Số 3" đáng yêu của cậu hay sao…
Văn Vũ khẽ mỉm cười, dao động linh hồn lập tức truyền đi, truyền vào tai Lôi trong nháy mắt.
"Hãy đến gặp tôi ngay!"
Ngày hôm sau.
Cổ Nhĩ vừa tỉnh dậy, cậu vội vàng mặc quần áo rồi ăn uống, sau đó chạy nhanh đến lều của Văn Vũ.
Trên đường đi, bộ não của Cổ Nhĩ không ngừng xoay chuyển, chỉ trong một khoảng thời gian ngắn, cậu đã suy nghĩ thấu đáo những vấn đề có thể nảy sinh trong quá trình lôi kéo Lôi và Marquez, cậu cần bàn bạc tỉ mỉ về các bước thực hiện một cách chi tiết cho lần hành động này với "chú Số 3" của mình.
Tuy nhiên khi Cổ Nhĩ vừa đến lều của Văn Vũ, vẫn còn chưa tiến vào trong lều, những lời trò chuyện lọt vào tai cậu.
"Thưa ngài, quân đội kháng chiến này của chúng tôi không phải là để lật đổ sự thống trị của Yến Kinh, mà là để tìm một nơi dừng chân cho những con dân không có nhà để về của Ma tộc…"
"Thưa ngài, xin ngài hãy suy xét…"
Giọng nói du dương trầm bổng của chú Số 3 như thể tiếng chim vàng anh vô cùng dễ nghe, mãi cho đến khi một âm thanh chói tai đột ngột vang lên bên tai Cổ Nhĩ.
“Ai?”
Giây tiếp theo, một bàn tay to lớn duỗi ra khỏi lều túm lấy cổ của Cổ Nhĩ, kéo cậu vào trong lều.
"Thưa ngài, xin chờ một chút, để tôi giới thiệu với ngài đây là ngài Cổ Nhĩ thủ lĩnh hiện tại của quân kháng chiến.”
Văn Vũ bình tĩnh đứng bên cạnh Cổ Nhĩ, chỉ một ngón tay về phía cậu, sau đó khẽ mỉm cười với Cổ Nhĩ, rồi lại chỉ vào người đang túm chặt lấy cậu không buông.
“Vị này chắc ngài cũng biết, chính là Lôi đại nhân của điểm tái định cư.
Hai mắt Cổ Nhĩ lửa giận bừng bừng, chỉ cảm thấy mình giao việc này cho Số 3 đi làm quả thật là một sai lầm lớn, đúng là đồ thiểu năng trí tuệ, không hề lên kế hoạch mà trực tiếp cứng đối cứng, chú nghĩ mình là ai thế?
Nhưng cậu chưa từng nghĩ tới sau khi Văn Vũ giới thiệu xong, thế nhưng Lôi thực sự đặt Cổ Nhĩ xuống rồi khẽ gật đầu với Cổ Nhĩ, trong mắt ngập tràn vẻ thân thiện.
"Tôi đã nghe Số 3 luôn miệng khen ngợi cậu từ lâu, hôm nay vừa gặp mặt quả nhiên không tầm thường, là tài năng xuất chúng.”
Miệng Cổ Nhĩ chợt mở lớn…
"Cho nên cậu muốn tôi gia nhập quân kháng chiến gì đó đúng không?"
Trong lều của Văn Vũ, ba bóng người hai lớn một nhỏ đang ngồi trên chiếu, Cổ Nhĩ nghe thấy Lôi mở miệng nói, vội nhìn Văn Vũ với vẻ mặt đầy lo lắng, nhưng Văn Vũ lại chỉ nở một nụ cười hòa nhã với cậu.
Nụ cười này dường như khiến Cổ Nhĩ lấy lại được tự tin, cậu khẽ gật đầu.
“Đúng vậy, Lôi đại nhân, quân kháng chiến của chúng tôi cần tới sự giúp đỡ của ngài.”
Chương 2062 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]