Đây không phải là phương pháp của ông ta, đây là một biện pháp cứu mạng ngoài dự tính mà chủ nhân ban cho.
Khi biện pháp cứu mạng này có hiệu lực, đồng nghĩa với việc sẽ không có ai khác ngoài chủ nhân có thể tự lấy mạng bản thân vào lúc này!
“Đừng phí sức, cậu không giết nổi tôi đâu…”
Bạch thổn thức nói, sau đó lại nhìn Văn Vũ.
Văn Vũ cảm thấy đòn tấn công không hiệu quả, cũng nắm chặt tay, nheo mắt lại, nhưng lại không tấn công thêm nữa.
Chỉ có một cơ hội duy nhất, đòn tấn công đầu tiên không giết được Bạch, có nghĩa là Văn Vũ đã mất hoàn toàn cơ hội để giết Bạch.
Mà vấn đề không dừng lại ở đó.
Khi ánh sáng trắng trên người Bạch lập lòe, Văn Vũ cũng kích hoạt cơ chế cảnh giác, cậu ta có dự cảm rằng một khi bản thân ra tay, nhất định sẽ thu hút sự chú ý của chủ nhân.
Người đến là số 4 mà Văn Vũ luôn che giấu nâng đỡ, không phải như số 1 được tiết lộ ở ngoài sáng!
Trước tiên không đề cập đến việc có thể phá vỡ lá chắn năng lượng hay không, chỉ nói về sự lộ diện của phân thân cũng đủ khiến Văn Vũ cân nhắc lại rồi.
Nghĩ đến đây, Văn Vũ không còn xoắn xuýt nữa, cậu ta trở lại trên sô pha ngồi, cầm ly rượu lên nhìn Bạch, bình tĩnh nói.
“Lần này, muốn giải thích với tôi gì không?”
Bạch chỉ nhún vai và lắc đầu.
“Vấn đề này không dễ giải thích như vậy…”
Bạch nói như vậy, sau cùng nhìn về phía Văn Vũ.
Đôi mắt trong veo, không vui cũng không buồn, giống như hai người xa lạ trong biển người đang nhìn nhau, sau đó, bước chân của Bạch nhẹ nhàng lùi lại phía sau, một cánh cửa truyền tống trống rỗng hiện ra, bóng dáng Bạch lùi vào trong cánh cửa truyền tống, rồi lập tức biến mất không một dấu vết.
Ông ta đi rồi – tự động từ chức Hội trưởng Hội liên hợp hỗ trợ độc hành giả và mang theo cả những câu hỏi chưa có lời giải đáp…
Còn Văn Vũ, khi nhận thấy mối nguy hiểm đã lắng xuống, cũng chỉ chỉ uống cạn ly rượu vang đỏ một ngụm, rồi thở dài thườn thượt.
Văn Vũ có năng lực kiểm soát mọi thứ, cũng như tham vọng kiểm soát mọi thứ, nhưng không may, trên thế giới này luôn tồn tại một số yếu tố nằm ngoài tầm kiểm soát, hoặc có thể gọi là bất khả kháng.
Muốn thoát khỏi sự ràng buộc của Văn Vũ? Tìm người thích hợp đó…
Tiền đề là bạn phải thể hiện giá trị của bản thân.
Nghĩ đến đây, Văn Vũ lại rơi vào suy tư.
Vậy Bạch có giá trị gì đối với người đó?
Mãi cho đến khi mọi khả năng bị loại trừ, Văn Vũ còn lại câu trả lời duy nhất trong lòng – Đường Hạo Phi thân bại danh liệt, Văn Vũ còn có ma chủ hậu thuẫn, lựa chọn thực sự của chủ nhân chỉ có hai người, nhưng cả hai người đều có những thiếu sót.
Thay vì đặt mọi hy vọng vào hai sự lựa chọn không phù hợp kia, tốt hơn hết nên tìm một con đường khác để có một mục tiêu khác đáng để nuôi dưỡng hơn.
Ví dụ trong thế giới này, Bạch chỉ đứng sau Văn Vũ và Đường Hạo Phi về thực lực, hơn nữa xét về mặt trí tuệ thì Bạch còn xuất sắc hơn cả Văn Vũ và Đường Hạo Phi!
Nhưng Bạch cũng có những khuyết điểm của mình.
Ít nhất, ông ta không dễ xử lý hay điều khiển…
Suy nghĩ cứ trào dâng, trong phút chốc Văn Vũ nghĩ đủ mọi thứ chuyện, nhưng lại luôn cảm thấy mình đã bỏ lỡ điều gì đó, mãi đến khi Văn Vũ hoàn toàn biến những suy nghĩ trong đầu thành một mớ lộn xộn, cậu ta mới đứng dậy, bước vào thang máy, ấn nút xuống lầu một.
…
Khi cơn chóng mặt của dịch chuyển tức thời giảm bớt, Bạch đã đứng trong một đại điện trắng mịt mù.
Trước mặt là một thảo nguyên xanh bất tận, sau lưng là một đại điện nguy nga.
Bạch vừa ở đây một lát, sau lưng vang lên hai tiếng bước chân, quay đầu lại liền thấy hai người bảo vệ bảo địa đang đứng cạnh nhau phía sau lưng của minh.
“Ông là?”
Người bảo vệ tra hỏi, nhưng xét thấy Bạch có thể tới đây mà không gặp trở ngại nên cả hai không có hành động gì quá đáng.
“Tôi muốn gặp chủ nhân.”
Khi Bạch nói những lời này, trong tâm trí của hai người bảo vệ bảo địa đã truyền tới giọng nói của chủ nhân.
“Đưa hắn tới gặp ta.”
Hai người bảo vệ lần lượt kẹp Bạch ở giữa, như áp giải phạm nhân, đưa Bạch tới quần thể cung điện xa xôi.
Dọc đường đi, cả ba người đều im lặng, chỉ có người bảo vệ đi cuối cùng thỉnh thoảng ngẩng đầu lên, vẻ mặt ngơ ngác nhìn bóng lưng của Bạch.
Đầu năm nay, thật sự không có nhiều người có thể được đích thân chủ nhân gặp gỡ…
Mặt khác, Bạch vừa đi vừa thong thả, như đang thưởng thức phong cảnh, với vẻ mặt thích thú – đây không phải là lần đầu tiên Bạch đến đây, nhưng mỗi khi đến đây, Bạch luôn có những cảm giác mới lạ.
Lần trước gọi là rất chán ghét…
Lần này phải gọi là đủ căm ghét rồi…
Cho đến khi ba người sánh bước đi vào đại điện, bọn họ đi qua hành lang, tiền đình, hoa viên, rồi đến vị trí hiện tại của chủ nhân.
Phòng Trầm Tư…
Cách một khoảng xa, Bạch nhìn thấy chủ nhân bên ngoài là một ông lão với bộ râu trắng xóa, rất nhân hậu và hòa nhã, nhưng bên trong lại ẩn chứa một dã tâm, bước chân ông ta hơi khựng lại, sau đó thản nhiên bước vào bên trong.
Chương 2089 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]