“Không phải bị đuổi khỏi danh sách người bảo vệ, chỉ là bị hạ một bậc, tôi là số 1, anh ta thành số 2, phân thân của ma chủ trở thành số 3, dù sao những thứ này cũng chỉ là một câu nói của chủ nhân, trong đó còn có một số mối quan hệ logic phức tạp, một khi chủ nhân không có người, cũng chỉ sử dụng mấy tên này như lao động chân tay thôi, hiện tại có tôi rồi, bọn họ dường như không còn quan trọng nữa.”
Rất nhiều thông tin rò rỉ từ miệng của Bạch – chủ nhân thực sự biết tật xấu và vấn đề của Kim Giáp và số 2 cũ, nhưng hắn ta không muốn quan tâm đến điều đó chút nào.
“Chủ nhân điện hạ có suy tính, chỉ cần làm việc không có sai sót, ngài ấy sẽ không để ý những chuyện vụn vặt, điểm thú vị nhất chính là năng lực của chủ nhân có thể đảm bảo bất kỳ vấn đề gì cũng sẽ không ảnh hưởng đến công việc của anh ta – cụ thể là giống như một phiên bản nâng cao của sự việc lần này giữa cậu và tôi, nếu cậu không tới tìm tôi, hai chúng ta cũng không đi tới bước này, sẽ chẳng có sự thay đổi gì xảy ra, mà tôi cũng sẽ không gây ra bất kỳ mối đe dọa nào cho cậu.”
“Nói đến đây, tôi còn tưởng rằng cậu sẽ hỏi tôi một chút chuyện liên quan tới hai chúng ta nữa, không ngờ cậu lại hỏi về vấn đề của Kim Giáp trước, sao nào? Cậu và tôi bây giờ đã trở thành bạn bè rồi, người anh em tốt?”
Sắc mặt Bạch không biến sắc, nhưng trong lời nói cũng không thiếu giễu cợt, Văn Vũ chỉ cười lắc đầu.
“Sửa chữa một sự nhầm lẫn của ông, trở thành người thứ ba kế bên tôi và Đường Hạo Phi, đây không phải là chuyện nhỏ gì không thể đe dọa tôi, Lão Đường đã đủ với tôi rồi, bây giờ lại thêm cả ông nữa…”
“Thật ra tôi cũng chưa hiểu rõ, ông rốt cuộc nghĩ thế nào? Chủ nhân rốt cuộc đặt ra điều kiện gì cho ông, ngài ấy lại nắm được nhược điểm gì của ông?”
Vừa nói ra lời này, sắc mặt của Bạch đột nhiên trầm xuống, ông ta không nói gì, nhưng trong ánh mắt dần dần lộ ra vẻ đau khổ và oán hận.
“Chuyện này không nên nhắc tới bây giờ, nhưng tin tôi đi, sau này, tôi sẽ cho cậu một lời giải thích.”
Làn sóng tinh thần ấn chứa trong Bạch truyền tới tâm trí của Văn Vũ, Văn Vũ thấy vậy cũng chỉ bĩu môi.
Những người thông minh này luôn thích giấu giếm chặt chẽ các kế hoạch của mình, như thể chỉ cần họ tự nhủ với mình thì điều đó sẽ nguyên vẹn.
Nói nửa vời, nửa giấu giếm, điều này có nghĩa là sao?
Điều này có nghĩa là sẽ có những điểm làm tổn hại đến lợi ích của bản thân, và những điểm khiến bản thân khó chịu và không tán thành!
Đối với một người nói nửa vời kiểu này, trực tiếp đánh thẳng vào “kẻ địch” của ông ta OK rồi! Điểm này hoàn toàn không cần bàn luận.
Do đó, Văn Vũ không hỏi Bạch nữa, Bạch cũng có thể đã bị kích động bởi một trong những câu hỏi mà Văn Vũ đã đề cập trước đó, hai người cùng đi vào quần thể cung điện, cho đến khi họ đứng trước đại điện của người cai trị.
“Mời!”
Bạch đưa tay ra, sau đó mở cửa bước vào bên trong đại điện.
Văn Vũ theo sát phía sau.
…
“Chào mừng, trình tự số 1 của ta!”
Vừa bước vào đại điện, Văn Vũ chỉ kịp liếc mắt nhìn không gian bên trong đại điện giống hệt lần trước, liền bị một âm thanh thu hút.
Ở cửa ra vào, một ông lão râu trắng quen thuộc từ trên sô pha đứng lên, nhìn Văn Vũ với nụ cười trên môi.
Hắn ta thậm chí còn mở rộng vòng tay, tựa hồ muốn ôm Văn Vũ một cái thật lớn.
Thực sự quá nhiệt tình rồi và rất nể mặt Văn Vũ…
Nhưng mà nên đối đáp lại với loại cấp trên này như thế nào, Văn Vũ sớm ngựa quen đường cũ.
“Đại nhân.”
Cậu ta dừng bước, phớt lờ sự nhiệt tình của chủ nhân, chỉ chào một cách kính cẩn hành lễ, và không để lộ một chút thô lỗ nào bên ngoài – đây là phương thức đối đáp nhiệt tình của Văn Vũ đối với những người đang ngầm khóc chịu với mình.
Chủ nhân thấy vậy, chỉ mỉm cười và lắc đầu, hắn ta bỏ tay xuống và chỉ vào chiếc ghế sô pha đối diện với chỗ ngồi của mình.
“Mời ngồi.”
“Tên nhóc đó cũng cung kính không bằng tuân mệnh rồi.”
Văn Vũ trên mặt vẫn luôn nở nụ cười hòa nhã, cậu ta nghe theo ý chủ nhân mà lễ phép ngồi xuống, sau khi Văn Vũ ngồi vào chỗ, chủ nhân mới lùi lại ngồi vào ghế.
“Trà? Cà phê? Rượu vang? Hay thứ gì đó kỳ lạ nhưng ngon từ tinh cầu khác?”
Cũng giống như lòng hiếu khách, không ai có thể tưởng tượng được rằng một trong số những người sẽ chi phối sự sống và cái chết của người khác chỉ dựa vào hình thức này.
“Trà nóng là tốt rồi.”
Nghe thấy lời của Văn Vũ, Bạch đã luôn đứng bên cạnh ngay lập tức búng tay, khi âm thanh vang lên, trên bàn trà đã xuất hiện hai tách trà bốc khói nóng hổi.
“Vậy lần này ngươi tới tìm ta là có chuyện gì?”
Chủ nhân vừa nói vừa cầm tách trà chậm rãi nhấp một ngụm trà.
“Ta tới đây là muốn hỏi đại nhân về chuyện của người bảo vệ số 1 mới của ngài.”
Văn Vũ bắt đầu đi thẳng vào vấn đề, sau đó nhìn thẳng vào người của Bạch, nhưng chủ nhân cũng không giả ngơ với Văn Vũ.
“Ông ta là người thứ ba mà ta tuyển chọn, người thứ ba kế bên ngươi và Đường Hạo Phi, cho nên, chúc mừng ngươi, ngươi có đối thủ mới rồi. Ngươi cũng biết là đối với bất kỳ chuyện gì, càng nhiều sự lựa chọn thì hy vọng thành công cũng cao hơn, đương nhiên đây chỉ là một lời giải thích dễ nghe, lý do thực sự là ta không tin tưởng ngươi lắm, ta cũng không tin tưởng lắm cả Đường Hạo Phi nữa.”
Chủ nhân hoàn toàn không có ý che giấu, hắn ta không ngần ngại bày tỏ sự không tin tưởng của mình đối với Văn Vũ, Văn Vũ cũng chỉ có thể phối hợp với chủ nhân.
“Thêm một sự lựa chọn quả thực là một điều tốt.”
Chương 2093 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]