Ba tháng sau, Ma điện.
Làn sương mù nhàn nhạt bao phủ bốn xung quanh kho lạnh, những quan tài lạnh lẽo được sắp xếp theo thứ tự, phối hợp với không khí rét lạnh ở đây đúng là vô cùng ma quái.
Trong bầu không khí u ám này, Văn Vũ đứng bên cạnh một chiếc quan tài lạnh lẽo, cẩn thận nhìn bóng dáng cao lớn cường tráng trong đó.
Nguồn năng lượng tạo vật từ cơ thể Văn Vũ mãnh liệt truyền ra ngoài, ngưng tụ xung quanh Văn Vũ thành một kết điểm. Sau khi kết điểm này hình thành thì sẽ giống như một sinh vật sống, chui vào trong thi thể nằm trong quan tài kia.
Trước mặt Văn Vũ, cuốn sổ tay vận dụng năng lượng tạo vật đang lơ lửng giữa không trung, lật từng trang theo suy nghĩ của Văn Vũ.
Mấy năm nay, phân thân này của Văn Vũ vẫn luôn bận rộn ở đây, ngoài việc làm những công tác do Ma chủ giao phó thì Văn Vũ còn không ngừng chế tạo “Vũ khí bí mật” cho mình.
Mà hôm nay cũng đã đến ngày thu hoạch!
Năng lượng tạo vật càng ngày càng dữ dội, cuối cùng một kết điểm năng lượng tạo vật dũng mãnh đâm vào thi thể bên trong quan tài lạnh lẽo, thi thể bỗng nhiên động đậy.
Thi thể giống như bị động kinh, lập tức co giật dữ dội, cường độ càng lúc càng mạnh hơn, năng lượng cũng dao động không ngừng. Đến tận khi khí thế của thi thể này mạnh mẽ đến mức Văn Vũ không thể rời mắt thì sự co giật này mới kết thúc.
Sau đó, thi thể đột nhiên mở mắt ra.
Giống như sao trời vô tận tràn ra từ khóe mắt, khí thế khổng lồ khiến Văn Vũ không nhịn được lùi lại ba bước. Người này cho dù đã “chết đi sống lại”, bị năng lượng tạo vật lăn lộn làm hao tổn thực lực rất nhiều, nhưng cũng không phải người mà Văn Vũ có thể so sánh.
Nếu muốn so sánh đơn giản thì thực lực của người này giống như khi Philip liều mạng khai hỏa toàn bộ hỏa lực - Đó là một tầm cao mà Văn Vũ hiện tại không thể nào đạt tới!
Tuy nhiên, một sợi dây kết nối linh hồn mông lung khiến Văn Vũ thả lỏng. Cậu nhìn con rối linh hồn đang từ từ ngồi dậy, không nhịn được tán thưởng.
“Thực lực mạnh mẽ, khí thế vô song, vô cùng xứng danh!”
“Hoan nghênh trở về, August điện hạ!”
Văn Vũ hơi khom người biểu đạt sự kính trọng, mà August ngồi trong quan tài cũng chậm rãi ngẩng đầu lên.
Ông ta đầu tiên là nhìn Văn Vũ, sau đó lại nhìn hoàn cảnh xung quanh, khí thế dần dần trở nên yếu ớt. August chống vào vách quan tài ra ngoài, đứng trước mặt Văn Vũ.
“Chủ nhân…”
Một giọng nói trầm thấp phát ra từ cổ họng August, Văn Vũ nghe thấy thì khẽ mỉm cười gật đầu.
“Ông có nhớ tất cả mọi chuyện đã xảy ra với ông không?”
“Chỉ đại khái…”
August trả lời Văn Vũ xong thì hai mắt đột nhiên hốt hoảng, giống như đang nghĩ về trận chiến cuối cùng của đời mình.
Văn Vũ cũng không muốn đi tìm hiểu chi tiết mọi chuyện, kết cục lúc đó là tất yếu. August khi đó đối mặt với chủ nhân không khác nào con chó có tang, chỉ có thể chạy trốn, không có sức lực phản kháng, trận chiến đó nói thật thì không có bất cứ giá trị nào.
Cậu vỗ vai August, sau đó khởi động giới U Minh rồi mang August vào trong.
Người này từ trước đến nay đều là Thiên kiêu (con của trời), vẻ ngoài nổi bật phi phàm, khí thế nội liễm giống như núi lửa không phun trào, chỉ cần là người có mắt nhìn đều có thể thấy được chỗ phi phàm của August. Văn Vũ chưa chuẩn bị hoàn toàn kỹ càng thì đã đánh thức con rối linh hồn cấp Thiên kiêu, thế nên tốt nhất là để ông ta trong giới U Minh, tiếp đón cho thỏa đáng.
Sau khi làm xong tất cả mọi chuyện, Văn Vũ mới thở phào một hơi. Cậu nhanh chóng bình tĩnh lại, sau đó đi tới bên cạnh một chiếc quan tài khác.
“Lâm Hạo Thiên, trình tự số một của Động Thiên Ngũ Hoa…”
Văn Vũ nhìn những chữ viết phía trên quan tài, ánh mắt lộ ra sự hài hước.
Nhóm Thiên kiêu “chết đi sống lại” này sẽ giữ được hết các kỹ năng nguyên bản…
Không biết khi phiên bản lậu Bạch có được Động thiên Ngũ hoa thì phiên bản chính Lâm Hạo Thiên này đã xảy ra chuyện gì.
Năng lượng tạo vật lại một lần nữa dâng trào, bao trùm lấy thân thể Lâm Hạo Thiên.
Trong tình huống lén lút làm việc trong kho lạnh, muốn đánh thức một trình tự số một cấp Thiên kiêu không phải chuyện đơn giản, thời gian cũng phải tính bằng năm.
Nhưng xét theo tình hình hiện tại thì hình như Văn Vũ có rất nhiều thời gian.
…
Sáu tháng sau, Yến Kinh.
Bệnh viện số 1 của quân khu Yến Kinh từ sáng nay đã bắt đầu lệnh giới nghiêm. Rạng sáng, vô số xe chạy vào trong bệnh viện, các chuyên gia phụ sản cũng nhanh chóng tụ tập trong phòng VIP.
Dưới lầu, các thân vệ của bộ tư lệnh căn phòng vô cùng nghiêm ngặt, phong tỏa chặt chẽ bệnh viện để đề phòng các tình huống phát sinh. Bên ngoài đại sảnh, nhóm lãnh đạo cấp cao của quân đội cũng có mặt đầy đủ, giống như đang chuẩn bị nghênh đón một sự kiện trọng đại nào đó.
Trước cửa phòng VIP, Văn Vũ và Đường Hạo Phi đang đứng hút thuốc. Văn Vũ lúc này vẫn bình tĩnh khí phách, còn bàn tay đang cầm điếu thuốc của lão Đường không ngừng run rẩy, hai mắt nhìn chằm chằm vào bên trong phòng bệnh, không giấu nổi sự lo lắng.
Văn Vũ vỗ nhẹ lên vai Đường Hạo Phi.
“Đừng căng thẳng, nhất định không có chuyện gì đâu…”
Dựa vào khoa học công nghệ ngày nay thì sinh con không phải vấn đề gì to tát, cho dù có xảy ra chuyện gì thì không phải vẫn còn Văn Vũ ở đây sao?
Chỉ cần kích hoạt kỹ năng Giấc mơ thành hiện thực là có thể kéo cả người lớn và trẻ con từ địa ngục trở về.
“Không phải… Chỉ là đứa trẻ… Tôi sắp làm cha…”
Đường Hạo Phi không diễn đạt được thành lời, Văn Vũ thấy thế thì mỉm cười, yên lặng đứng bên cạnh lão Đường.
Cho đến tận khi trong phòng vang lên tiếng trẻ con khóc thất thanh.
Chương 2097 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]