Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 2106: CHƯƠNG 2106: TÌNH BÁO 1

“Thứ ba, Viện nghiên cứu Ma tộc, tôi muốn anh giết chết càng nhiều nhân viên trong đó càng tốt, giết càng nhiều thì áp lực của chúng ta càng nhỏ!”

“Sau khi làm xong thì dùng máy truyền tin này liên lạc với tôi, đây là máy truyền tin xuyên biên giới do tôi nghiên cứu ra, chỉ có một cái. Nếu nó bị hủy thì tôi không thể đưa anh trở lại được đâu!”

Văn Vũ nói xong thì đưa cho Đường Hạo Phi một chiếc máy truyền tin, nhìn Đường Hạo Phi cất đồ vào trong nhẫn không gian thì khẽ gật đầu với anh ta, sau đó lấy trang bị liệt giới ra.

Trang bị liệt giới duy nhất còn lại trên thế giới này.

Đường Hạo Phi cũng biết thứ trên tay Văn Vũ chính là trang bị liệt giới, cái cuối cùng mà Yến Kinh có thể sử dụng. Anh ta yên lặng nhìn Văn Vũ khởi động trang bị liệt giới, sau đó không gian vỡ vụn, cảnh tượng ở Ma giới nhanh chóng xuất hiện trong tầm mắt.

“Chúc anh bình an.”

Văn Vũ lên tiếng, nhìn lão Đường đi vào địa ngục. Sau khi trang bị liệt giới đóng lại, cậu ngồi phịch xuống ghế.

“Cho nên, cậu thật sự không tính rước cậu ta về à?”

Trên máy tính đột nhiên xuất hiện một câu nói, Văn Vũ qua loa lướt qua, nhẹ nhàng lắc đầu.

“Tôi không biết.”

“Cậu làm như vậy…rất lý trí… nhưng lại không cảm tính…”

Văn Vũ chỉ im lặng.

“Cậu ở Ma giới không lẽ còn sắp đặt “phục bút” gì đó cho Đường Hạo Phi chứ?”

Lâm Hải Phong ở trong máy tính đang từng bước từng bước tra hỏi lương tâm của Văn Vũ. Thấy vậy, Văn Vũ chỉ lắc đầu, sau đó lặng lẽ tắt máy tính.

Văn Vũ của bây giờ, không hề muốn nghe “triết học lớn” của Lâm Hải Phong nữa. Cậu chỉ cần biết, không có Đường Hạo Phi, bản thân sẽ an toàn hơn, sẽ được chủ nhân xem trọng hơn, như vậy là đủ rồi…

Lần đầu tiên Cổ Nhĩ được chứng kiến cuộc sống của “Giới thượng lưu”.

những người giúp việc trong khu biệt thự cao cấp, những món ăn ngon miệng và lạ mắt – tất cả mọi thứ, đều khiến cho “tên ngố rừng” Cổ Nhĩ phải mở mang tầm mắt.

Ngồi trong sân nhà của Arthur, hóng được làn gió tự nhiên, tận hưởng được sự lãng mạn của bãi biển nhân tạo, được ăn những điểm tâm ngon miệng. Với những vỏ bọc đường bên ngoài như thế này, đã khiến cho trái tim bé bỏng của Cổ Nhĩ xém chút bị ăn mòn rồi.

“Hi hi hi, đại nhân ngài xấu quá đi~~~”

Bên cạnh truyền tới giọng cười nói mềm mại, Agoul quay đầu lại nhìn, chỉ thấy Đường Hạo đang ôm một cô hầu gái có dáng vẻ xinh đẹp, lộ ra một nụ cười dâm tà.

Có lẽ đã nhận thấy được ánh mắt của Agoul, Đường Hạo ngẩng đầu nhìn Cổ Nhĩ, cậu do dự một lúc, sau đó cậu mới vỗ vỗ mông của cô hầu gái. Ý bảo cô hầu gái rời khỏi trước, sau đó bản thân đi tới trước mặt của Cổ Nhĩ.

“Anh họ!”

Đường Hạo tự nhiên mà ngồi xuống bên cạnh Cổ Nhĩ, cậu ôm lấy Cổ Nhĩ, giọng điệu không còn kiềm chế nữa mà còn phóng túng hơn vừa rồi.

“Chú Arthur và Á Văn đều không ở đây, bây giờ chỉ có ba người chúng ta ở đây thôi…”

Nói tới đây, Đường Hạo xoay qua một bên uống nước hoa quả, vẻ mặt của Tần Thiếu An đầy cau có xua xua tay, Tần Thiếu An thấy như vậy, chỉ là thở dài đứng dậy, đi tới trước mặt “boss” của mình.

“Em nói cho anh biết nhé, những người hầu có thể vào được dinh thự trình tự, một người hai người đều là đỉnh cao hết đấy. Anh đi những câu lạc bộ cao cấp nhất ở Yến Kinh đều khó mà tìm được những mặt hàng cấp bậc như thế này. Nhân lúc các trưởng bối không có mặt, để em chỉ một con đường sáng cho anh.”

“Vâng…”

Đường Hạo Phi chìa tay chỉ về hướng của một chiếc du thuyền đang dừng lại ở giữa hồ nhân tạo.

“Đưa tới chỗ đó, từ từ mà hưởng thụ thôi.”

Nói xong, Đường Hạo ôm lấy cổ của Cổ Nhĩ, trên mặt mang theo một nụ cười quỷ dị…

Cổ Nhĩ đã cảm nhận được địch ý.

Cậu mạnh mẽ vặn vẹo vai, cố gắng thoát ra khỏi sự ràng buộc của Đường Hạo, nhưng mà lực đạo phản hồi lại, giống như một chiến cống sắt, càng ngày càng chặt!

Cổ Nhĩ ngay lập tức im lặng.

Cậu đột nhiên hiểu được. Ở đây, không chỉ là trung tâm của toàn bộ thế giới, mà còn là một ổ xoáy khổng lồ cực kì nguy hiểm. Ở trong cuộc công danh lợi tộc như thế này, thân phân "con nuôi" Văn Vũ của Cổ Nhĩ không chỉ là bùa hộ mệnh của cậu mà còn là nguồn gốc của mọi nguy cơ… Cho tới khi mặt của Cổ Nhĩ bị kìm nén mà đỏ lên, Tần Thiếu An ở bên mới lên tiếng.

“Anh Hạo, được rồi đấy, chào hỏi một tiếng với người mới là được rồi, đừng nghiêm túc như vậy…”

Thân là thế hệ thứ hai cấp cao nhất, cái đoàn thể nhỏ mà Đường Hạo đứng đầu, đương nhiên là sẽ có mẹo ra vào rồi.

Tuổi tác là một – đây cũng là lý do mà Lâm Khuyết và Phương Ngọc Quỳnh không thể hòa nhập cùng nhau. Nghiêm khắc mà nói, hai người họ mới là người dẫn quân của thế hệ thứ hai. Nhưng họ đã trải qua sự mãi giũa, nên từ lâu đã không muốn chơi chung với Đường Hạo nữa rồi.

Thứ còn lại, chính là thân phận và thực lực.

Chương 2106 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!