“Nguy hiểm không lớn, hoặc có thể nói là không có nguy hiểm.”
“Vậy được, thế thì làm đi!”
Tần Thiên là đội trưởng, nghe không có nguy hiểm thì lập tức đồng ý.
“Cháu có câu hỏi.”
Tần Thiên vừa đồng ý thì một giọng nói khác vang lên.
Lúc này, Đường Hạo nhìn Cổ Nhĩ, ánh mắt lộ ra sự nghi ngờ.
“Anh họ, tại sao anh biết chuyện này?”
“Anh…”
Cổ Nhĩ đối mặt với câu hỏi này thì hô hấp cứng lại.
“Cháu có thể biết được mông cô giúp việc nhà chú lớn thế nào mà không cho Cổ Nhĩ biết mấy chuyện đứng đắn à?”
Arthur gõ đầu Đường Hạo một cái, sau đó quay sang cười xin lỗi Cổ Nhĩ.
Anh ta đã nhìn ra Đường Hạo đang nhắm vào Cổ Nhĩ, còn vì sao lại như thế…
Kinh nghiệm “sa trường” của nhóm thế hệ trước làm gì có chuyện không nhìn ra được mấy chuyện linh tinh của lớp trẻ này.
Mọi người nghe thế thì bật cười, đồng thời bỏ qua câu hỏi này.
…
“Đây là đơn đặt hàng con rối linh hồn, trong đó có cả Cổ ma mà ông muốn.”
Văn Vũ số 6 nói xong thì nghiêng người để cho Philip nhìn thấy thành quả công việc của mình.
Philip nhìn bóng dáng cao lớn phía sau Văn Vũ, trong mắt chậm rãi hiện lên nỗi đau thương.
Đã từng đấu tranh đẫm máu, đi đầu thời đại, dám nghĩ dám làm, thật sự là một quãng thời gian tươi đẹp không thể nào quên trong lòng Philip.
Ông ta cứ thế yên lặng nhìn ông bạn già của mình, mãi đến khi Văn Vũ nhẹ nhàng vỗ vào eo Philip.
“Nào, người hợp tác, kiểm tra một chút đi. À đúng rồi, phần thuộc về tôi đã được giấu kỹ rồi.”
“Không thành vấn đề, ta tin tưởng ngươi.”
Philip nói xong thì bước lên phía trước, cẩn thận kiểm tra thành quả của Văn Vũ.
Quá trình này hơi lâu…
Văn Vũ chỉ ngồi một bên ăn uống, khoảng chừng năm phút sau mới lên tiếng.
“Đúng rồi, gần đây ông có nghe được tin tức gì không?”
Philip không ngừng động tác, bình tĩnh trả lời Văn Vũ.
“Ý ngươi là tin tức về chuyện Ma Linh hợp nhất Ma tộc, chuẩn bị quân sự quy mô lớn, chuẩn bị tấn công trái đất?”
“Ông dùng từ chưa chính xác rồi, sao lại là tấn công trái đất, biết đâu ông ta muốn tấn công Ma điện thì sao?”
“Ta chắc chắn Ma Linh công kích trái đất chứ không phải Ma điện.”
Philip trả lời chắc nịch, sau đó quay đầu cười hắc hắc với Văn Vũ.
“Lần này ông ta tập hợp tất cả lực lượng của Ma tộc, muốn tung ra con át chủ bài, chậc chậc…”
“Nói thật, nếu như không phải trước đây bảy người chúng ta chia đều chiến lợi phẩm, cũng chia đơn vị quản lý thì ngươi không có nhiều thời gian trưởng thành như thế đâu.”
“Được rồi được rồi được rồi, biết các ông giỏi rồi…”
Văn Vũ bất đắc dĩ ngắt lời Philip, ngăn ông ta nói sang chuyện khác.
“Thực ra tôi muốn thương lượng với ông một chuyện.”
“Muốn xin Ma điện xuất binh? Chuyện này không cần bàn nữa…”
Philip trực tiếp cắt đứt lời đề nghị của Văn Vũ.
Văn Vũ bất đắc dĩ, chỉ đành thấp giọng giải thích.
“Chúng ta đang ở trong mối quan hệ sống còn, ông có hiểu không? Ma Linh ra tay với chúng tôi trước, chờ khi giải quyết xong chúng tôi thì mục tiêu tiếp theo sẽ chính là Ma điện. Chắc ông không nghĩ rằng những con rối linh hồn này có thể chống đỡ được phân thân của Ma Linh chứ?”
“Phải thử thì mới biết có chống đỡ được hay không.”
Philip không quay đầu lại, giọng nói thể hiện rõ ràng không nhượng bộ.
“Philip, nói thật, việc này không phải là giúp chúng tôi mà là các ông giúp chính bản thân mình. Nếu như ông có thể giúp tôi thu hút sự chú ý của Ma Linh, cho tôi thêm chút thời gian thì tôi sẽ tìm được cách giải quyết Ma Linh.”
Văn Vũ nói chuyện vô cùng chân thành và trịnh trọng. Philip nghe xong thì thở dài một tiếng. Ông ta quay đầu, nghiêm túc nhìn Văn Vũ.
“Văn Vũ, không phải ta không muốn giúp ngươi mà là hiện nay chúng ta không đủ năng lực… Lực lượng hiện tại của chúng ta không đủ để phản công.”
“Ồ, vậy các ông bây giờ chỉ giống những con chuột già sống dưới cống ngầm rãnh nước, chỉ dám quanh quẩn trong Ma điện, đem tất cả hi vọng đặt lên một ông già sắp game over?”
Văn Vũ tỏ vẻ khinh thường, muốn kích cho Philip tức giận, nhưng Philip chỉ lắc đầu.
“Ta sẽ không đánh một trận đấu không có hi vọng. Chuyện này không cần nói thêm nữa, ta không cần xin chỉ thị của Ma chủ điện hạ mà có thể trực tiếp từ chối lời đề nghị ngu ngốc này của ngươi…”
Giọng nói của Philip vô cùng kiên quyết, Văn Vũ cũng bất lực…
Văn Vũ không biết khi Philip và Ma Linh giao thủ đã xảy ra chuyện gì, nhưng hiện tại xem ra tất cả dũng khí của Philip đã bị Ma Linh đánh cho tan tác rồi.
Nhưng mà…
Phản ứng của Philip nằm trong dự đoán của Văn Vũ. Nếu có thể lừa cho Philip xuất binh là tốt nhất, nếu không lừa được thì Văn Vũ vẫn còn kế hoạch B.
Cậu nhanh chóng chuyển sang đề tài khác.
“Nếu ông không giúp tôi thì tôi sẽ đổi một yêu cầu khác.”
“Tôi muốn một kỳ nghỉ.”
“Hả? Ý ngươi là không làm nữa?”
Philip nhướn mày, ý nghĩ đầu tiên của ông ta chính là thái độ vừa rồi của mình đã chọc giận Văn Vũ, Văn Vũ muốn hủy hợp tác.
Nhưng nếu nghĩ kỹ lại thì Văn Vũ không phải người không có đầu óc. Chế tạo con rối linh hồn là chuyện có lợi cho cả hai bên, trừ khi trời đất sụp đổ, nếu không thì Văn Vũ không có khả năng bỏ phí những thi thể này.
“Tất nhiên là không có chuyện không làm nữa, chỉ là tôi là một phân thân, thế nên phải ra ngoài làm chút chuyện.”
“Chờ giải quyết xong mọi chuyện, ổn định tình hình thì tôi sẽ quay lại tìm ông tiếp tục hợp tác.”
Chương 2108 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]