Lấy danh nghĩa thành viên đội tuần tra để tiến vào quân đội, ẩn nấp và thăm dò các thông tin tình báo, sau đó tìm một cơ hội thích hợp đột nhập vào trong và hủy diệt hết tất cả, cuối cùng là thành công rút lui.
Nói cách khác, sau khi ma vật da đen giao đồ xong thì những chuyện còn lại Đường Hạo Phi phải tự mình giải quyết.
“Cảm ơn.”
Đường Hạo Phi gật đầu với Ma vật da đen một cái, xác định lại một lần hành động lúc này không bị người khác phát hiện thì mới nhanh chóng biến mất.
Ma vật da đen cũng gửi thông tin lại cho cấp trên của mình, dọn dẹp đơn giản một chút rồi quay lại quán bar, tiếp tục ngủ gục trên bàn.
…
Ngày hôm sau, bộ phận tân binh của quân đội Ma tộc.
Đường Hạo Phi cầm lệnh bài thân phận, mặc quần áo mới đi theo đội trưởng tiểu đội tuần tra để chấp hành nhiệm vụ đầu tiên của mình: Tuần tra kho vật liệu dự trữ.
Đúng vậy, Văn Vũ sắp xếp cho Đường Hạo Phi đến khu vực gần kho lưu trữ vật tư.
Nhìn qua thì có vẻ nhiệm vụ đã sắp hoàn thành, nhưng điểm khó của hành động lần này không phải là phá hủy, mà là rút lui sau khi phá hủy xong.
Mặc dù Đường Hạo Phi có bản đồ, có tin tình báo, có tất cả những thứ cần có nhưng vẫn phải bước từng bước. Ít nhất thì viện nghiên cứu và kho bí mật vẫn cách kho dự trữ vật tư một đoạn dài.
Anh ta phải tính toán được lực lượng lính canh ở những nơi này, đồng thời phải tính toán được cả thời gian phản ứng của Ma Linh.
Cũng may là những thông tin tình báo của Văn Vũ đến tương đối kịp thời, điều này giúp Đường Hạo Phi tiết kiệm không ít thời gian. Anh ta vừa mới gia nhập đã có thể lập tức đi theo đội ngũ tuần tra làm nhiệm vụ hàng ngày.
Giống như một Ma tộc sinh ra và lớn lên ở đây vậy.
Nhưng Đường Hạo Phi lại không biết một chuyện, ngay từ lúc anh ta đến nhậm chức thì một ánh mắt ẩn trong bóng tối đã chặt chẽ quan sát và nắm giữ hết thảy.
“Đội trưởng, đây là danh sách tân binh gia nhập đội tuần tra kỹ này, mời ngài xem qua.”
Đội phó đưa một tập tài liệu tới, Ngữ Văn ngẩng đầu nhìn danh sách, trọng điểm dồn lên một dòng tên là “Đường Quả”.
“Được rồi, lui xuống đi.”
Đội phó nhanh chóng ra ngoài, Ngữ Văn dựa lưng vào ghế, nhẹ nhàng xoa trán.
Nói một cách nghiêm túc thì thực lực của Văn Vũ không hề yếu, mặc dù bản thân vẫn còn nhiều khuyết điểm này kia, nhưng xét một cách tổng thể thì các phương diện năng lực của Văn Vũ cũng được coi là xuất sắc: Nó không phải xuất sắc theo kiểu thiên phú bẩm sinh, mà là được mãi giũa theo thời gian.
Mà Ngữ Văn ẩn nấp ở Ma giới càng có cơ hội thể hiện năng lực này.
Từ một tên lính quèn trở thành đội trưởng tiểu đội tinh anh, rồi lại trở thành bộ trưởng bộ nhân sự. Nếu không phải hệ thống quyền lực dưới quyền Ma Linh yêu cầu đảm bảo tính độc lập thì chỉ sợ Ngữ Văn còn có thể phát triển hơn nữa.
Và đó cũng là lý do khiến Văn Vũ có thể để Đường Hạo Phi thuận lợi đến kho dự trữ vật tư.
Bởi vì Ngữ Văn phụ trách chuyện điều động nhân lực…
“Nhưng chắc là cũng chỉ dừng ở đây.”
Ngữ Văn nhìn cái tên “Đường Quả” trong danh sách, ánh mắt toát lên sự giễu cợt. Văn Vũ số 1 còn cảm thấy hơi nghi ngờ và áy náy về chuyện này, nhưng Ngữ Văn lại không nghĩ nhiều như thế!
Ngữ Văn chỉ cảm thấy Đường Hạo Phi đúng là đang muốn đi tìm chết!
Sau thời gian dài chia cách, trước khi Văn Vũ cảm nhận được thì tám Văn Vũ đã xuất hiện những tính cách hoàn toàn khác nhau.
Ví dụ như tình cảm của Số 3 đối với Cổ Nhĩ, ví dụ như ý thức trách nhiệm của Số 1 đối với Yến Kinh, hoặc ví dụ như sự lắm mưu nhiều kế và hung ác ngoan độc của Ngữ Văn!
Nhưng tất cả chỉ là những chuyện râu ria mà thôi, chỉ cần những phân thân của Văn Vũ vẫn tin tưởng mình chính là Văn Vũ thật thì mọi chuyện sẽ không bao giờ xuất hiện sai lầm.
Trên thực tế, càng nhiều cảm xúc và nhân cách sẽ càng giúp Văn Vũ đưa ra những phán đoán có lợi hơn…
Cho đến khi sau lưng vang lên tiếng bước chân thì Ngữ Văn mới buông lỏng những suy nghĩ trong lòng xuống. Cậu quay đầu, nhìn thấy một Văn Vũ khác đang chui ra từ bóng tối.
“Cậu đến rồi à?”
“Ừ.”
Sau khi hỏi thăm một câu đơn giản, Ngữ Văn chỉ chiếc ghế trước mặt, ý bảo Văn Vũ ngồi xuống.
Tiếp đó, Ngữ Văn rót cho khách một ly trà, vào thẳng vấn đề.
“Đồ đâu? Có mang đến không?”
“Để trong giới U Minh rồi. Ngoài August, Lâm Hạo Thiên và mười ba cường giả khác thì còn có thứ này…”
Văn Vũ nói xong thì lôi trong nhẫn không gian ra một vật nhỏ.
Đó là một lệnh bài lớn bằng bàn tay, bên trên có những hoa văn phức tạp, nhìn qua có một cảm giác huyền ảo bí ẩn.
Đây là lệnh bài truyền tống đi đến Ma điện.
“Vậy thì phân công nhiệm vụ, tôi phụ trách giám sát nhất cử nhất động của Đường Hạo Phi, cậu phụ trách phá giải lệnh bài, cố gắng nghiên cứu nguyên lý hoạt động của thứ này.”
Đến bây giờ Văn Vũ vẫn chưa có một nơi ổn định, nương theo cái cớ này nên Văn Vũ không ngại giải quyết vấn đề.
Hơn nữa Văn Vũ vẫn đang ở Ma điện, có thuật tạo vật linh hồn trong tay, cậu tin không cần mất quá nhiều thời gian cũng có thể phá giải kỹ thuật này.
“Cậu không sắp xếp nơi ở cho tôi à?”
Chương 2110 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]