“Vâng, thưa cha nuôi.”
“Dựa theo thông tin tình báo và những suy đoán thì chúng con cho rằng Ma tộc đã tiến hành chuyện này từ rất lâu rồi. Căn cứ theo những hình ảnh dì Tần nhìn thấy thì một rễ cây như thế kia có thể gieo rắc được hơn trăm hạt giống mỗi ngày, những hạt giống đó sẽ theo gió bay đến khắp mọi ngõ trách trên toàn bộ lục địa, sau đó lặn xuống dưới đất không chút dấu vết, chỉ có một phần nhỏ bám trên bề mặt những sinh vật khác.”
“Ý con là ký sinh?”
“Vâng, ký sinh.”
Cổ Nhĩ nói đến đây thì sắc mặt hơi khó coi.
“Những sinh vật bị ký sinh này sẽ mang theo hạt giống đi khắp các nơi trên thế giới, lúc bình thường thì những hạt giống này không gây ảnh hưởng gì, đến tận khi chúng được đánh thức.”
“Chỉ cần nói trực tiếp cho cha biết có bao nhiêu sinh vật bị ký sinh là được.”
Cổ Nhĩ im lặng một chút, cuối cùng vẫn nói ra một con số.
“Không dưới một vạn.”
“Một vạn…”
Văn Vũ trầm ngâm, Cổ Nhĩ lại tiếp tục lên tiếng.
“Cái này chỉ tính số lượng Hạt giống hủy diệt, không tính những hạt giống khác.”
“Vậy cứ giả sử là mười vạn đi…”
“Con số này khá hợp lý.”
Cổ Nhĩ gật đầu, đồng ý với giả thiết của Văn Vũ, sau đó lại nói tiếp.
“Chúng con đã tìm được cách thức truyền và vị trí của hạt giống hủy diệt, con nghĩ những hạt giống khác cũng tương tự như thế.”
“Con có ý này.”
“Ừ, con nói đi.”
“Chúng ta tìm những hạt giống còn lại rất đơn giản, chỉ cần khóa cánh cửa Ma giới mà rễ cây kia xuất hiện thì chắc chắn có thể tìm được những hạt giống chưa kịp ký sinh ở xung quanh. Sau đó chúng ta ký sinh những hạt giống này lên người ai đó, giống như dì Tần vậy. Dùng cách của con để lôi tất cả những sinh vật bị ký sinh ra.”
Nói một cách đơn giản chính là con người tạo ra một ký chủ chứa hạt giống, sau đó thông qua ký chủ để tìm những hạt giống khác.
“Đây là một công trình không nhỏ.”
“Công trình không nhỏ nhưng khó khăn cũng không lớn. Cha nuôi, cha cứ giao chuyện này cho chúng con xử lý.”
Người lên tiếng là Đường Hạo, cậu nhìn Văn Vũ, ánh mắt tràn đầy sự nóng lòng muốn thử.
Đứa trẻ này thấy Cổ Nhĩ trình bày mọi chuyện nên cũng sốt ruột muốn lập công.
Văn Vũ cân nhắc một chút rồi gật đầu.
“Đây là lệnh bài của cha, các con cầm đi, đi tìm bất cứ thứ gì có thể trợ giúp các con. Nhưng cha có một yêu cầu, tốc độ phải nhanh.”
“Rõ!”
Văn Vũ nhìn Đường Hạo làm một động tác quân lễ chẳng ra sao thì bật cười.
“Đúng rồi, chuyện lần này các con nói với Franke một tiếng, cha để ông ta chuẩn bị kế hoạch tiếp theo nếu như các con thất bại.”
Chuyện lớn như thế này, Văn Vũ không thể nào yên tâm để bọn trẻ xử lý, bọn trẻ chỉ coi như thử nghiệm thôi, còn chuyện chính vẫn cần người lớn lo.
Mà Franke chính là một người bảo đảm cho chuyện này.
Đường Hạo đang vui vẻ phấn chấn, nghe Văn Vũ nói vậy thì lập tức ỉu xìu. Cậu ngẩng đầu nhìn Văn Vũ, nhưng lại không dám nhiều lời, chỉ lầm lì chạy ra khỏi phòng. Cổ Nhĩ vẫn ở lại trong phòng, ngập ngừng do dự như muốn nói gì đó với Văn Vũ.
Nhưng Văn Vũ chỉ lắc đầu, sau đó giơ ngón cái lên với Cổ Nhĩ.
“Lần này con làm tốt lắm, cha biết con muốn nói gì. Cha nói cho con một chuyện, trên đời này con sẽ gặp phải rất nhiều thử thách khó khăn. Nếu như bây giờ con muốn nói với cha rằng con muốn về khu 3, muốn trở về bên cạnh chú Số 3 của con…”
“…Vậy thì con đã làm chúng ta quá thất vọng rồi…”
Cổ Nhĩ nghe vậy thì sửng sốt, sau đó cắn chặt răng, gật đầu với Văn Vũ.
“Còn nữa, Đường Hạo… Bản chất của thằng bé cũng không tồi, chẳng qua nó học được một vài khuyết điểm của cha. Cha tin con có thể xử lý tốt mối quan hệ giữa hai đứa.”
…
“Xử lý tốt mối quan hệ của hai đứa…”
Cổ Nhĩ từ trong phòng Văn Vũ đi ra, trong đầu cứ lặp đi lặp lại lời nói của Văn Vũ.
Mọi chuyện rất rõ ràng, Đường Hạo đã cảm nhận được mối uy hiếp từ trên người Cổ Nhĩ, giống như Đường Hạo Phi cảm thấy Văn Vũ vậy.
Đây có thể được coi như một phương pháp để bảo vệ mình, nói dễ nghe thì như vậy, còn xét cho cùng thì đó là một loại ác ý trần trụi!
Cho dù được thành lập dựa trên chuyện tự bảo vệ mình, nhưng ác ý vẫn là ác ý.
Đến tận khi Cổ Nhĩ đuổi kịp mọi người thì Đường Hạo mới quay đầu nhìn Cổ Nhĩ. Cậu cũng không tỏ thái độ gì, chỉ nhìn miếng lệnh bài trong tay, sau đó chậm rãi lên tiếng.
“Đến quân bộ trước đã, tìm người, chuyện lớn như vậy, chúng ta nhất định không đủ nhân lực.”
“Còn nữa, anh họ Cổ Nhĩ, phiền anh nói tất cả mọi chuyện từ đầu đến đuôi cho ông Franke biết, đây là mệnh lệnh của cha nuôi.”
Cho dù Đường Hạo có ác cảm với Cổ Nhĩ nhưng cũng không dám bỏ ngoài tai những lời dặn dò của Văn Vũ. Đường Hạo chẳng khác gì hỗn thế ma vương, toàn bộ Yến Kinh chắc chỉ có Văn Vũ và Đường Hạo Phi mới trị được cậu.
Cổ Nhĩ nghe Đường Hạo nói thì im lặng.
Tên nhóc này muốn đá mình ra khỏi chuyện này…
Nhưng mà xét về thân phận hay mối quan hệ cá nhân thì Cổ Nhĩ đều không bằng Đường Hạo, cả đội cũng không có ai nghe lời Cổ Nhĩ. Thế nên cậu chỉ có thể nhúm vai, quay người đi sang một văn phòng khác.
…
Chương 2112 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]