Thấy vậy, August đang quan sát cuộc chiến từ xa, không khỏi cau mày.
Nhiệm vụ mà Văn Vũ giao cho là thu thập những bảo vật chưa bị phá hủy trong kho báu bí mật – những bảo vật bí mật mà ma tộc đã cẩn thận cất giữ, bên trong dĩ nhiên có rất nhiều đồ tốt, Văn Vũ không bỏ xót một cọng lông và tất nhiên cơ hội tốt như vậy không thể bỏ qua.
Trên thực tế, lúc Đường Hạo Phi ra tay, những bảo vật có thể còn lại không nhiều, mà khi Đường Hạo Phi chống chọi ba người canh giữ, ở lần thứ hai tàn phá này, liệu những bảo bối còn lại thực sự quý hiếm.
Nói cách khác, thu hoạch của August lần này rất có thể thấp hơn so với tưởng tưởng…
Nhưng về vấn đề này, August chỉ lắc đầu – ông ta không thể bước lên nói với Đường Hạo Phi rằng ngươi nhẹ tay một chút được không.
Thu hoạch chỉ xếp thứ hai, August vẫn phân biệt rõ ai nặng ai nhẹ.
Ông ta chỉ cảm thán trong lòng, cảm thán thật không uổng Đường Hạo Phi bị chủ nhân của mình bóp tới chết – Trong tình huống hiện tại, nhiệm vụ quan trọng nhất của Đường Hạo Phi chính là dọn dẹp địa điểm mục tiêu cuối cùng, chứ không phải là cùng ba ma vật cấp 11 này quyết đấu sinh tử.
Trong doanh trại của kẻ địch, viện trợ của quân địch chắc chắn ùn ùn liên tục, August thậm chí còn cảm thấy trong khoảng thời gian ngắn ngủi này, từ trên bầu trời lại xuất hiện vài khí tức cấp 11, chỉ cần vài giây là có thể đáp tới chiến trường.
Thoát thân ra ngoài, nhanh chóng tiêu diệt mục tiêu nhiệm vụ thứ ba, và sau đó nắm bắt thời gian để chạy trốn – đây là phương thức cho hành động lẻn vào phá hoại nên có!
…
August không đợi lâu…
Có thể là suy nghĩ của Đường Hạo Phi cuối cùng đã thông, bản thân nên phản ứng lại như thế nào, giải quyết ra sao. Anh ta nhìn ba bóng người xung quanh, sau một lần tiếp xúc ngắn ngủi, ánh mắt Đường Hạo Phi lóe lên tia lạnh lẽo trong nháy mắt, kèm theo sấm sét phun trào, năng lượng này lập tức bóp chết ba người bên cạnh, sau đó, lão Đường kiên định tấn công, cái giá cho sự liều mạng của mình là một chút thương nhẹ, rồi lao ra khỏi vòng vây.
Cùng với lôi quang chớp nhoáng, bóng dáng của Đường Hạo Phi biến mất trong chốc lát, phía sau là ba bóng người truy đuổi một cách bừa bãi.
Đường Hạo Phi không quan tâm ba người đang đuổi theo phía sau, anh ta vừa tránh đòn tấn công từ phía sau, vừa nhớ lại vị trí nhiệm vụ cuối cùng được đánh dấu trên bản đồ – trụ sở nghiên cứu của ma tộc, hai chân như một cơn gió, trong thời gian ngắn đã vượt qua được một nửa quãng đường.
Cho đến khi lão Đường đột ngột dừng bước.
Anh ta ngẩng đầu nhìn về phía trước, chỉ thấy phía trước không xa, một con ma cuồng bạo cao hơn mười mét, tay cầm rìu chiến khổng lồ đang dùng đôi mắt đỏ tươi nhìn chằm chằm vào mình.
Trong lòng Đường Hạo Phi trầm mặc…
Anh ta cảm thấy áp lực chưa từng có trên người con ma này.
…
Hai người đứng đối diện nhau, ma cuồng bạo thở ra nặng nề sát khí, Đường Hạo Phi chỉ liếc mắt, có vẻ như muốn tìm phương hướng phá giải.
Tuy nhiên, áp lực nặng nề liên tục tỏa ra từ trên người ma cuồng bạo, bao phủ lên cơ thể Đường Hạo Phi, khiến Đường Hạo Phi tay chân yếu ớt, suy nghĩ chậm chạp, nhất thời không tìm ra giải pháp cho vấn đề.
Trong nỗ lực choáng váng ngắn ngủi này, phía sau Đường Hạo Phi lập tức có ba bóng người chạy tới, bọn họ tản ra đứng yên, trừng mắt nhìn Đường Hạo Phi và phát ra một loạt tiếng gào không rõ.
Đó là ba người canh giữ kho báu bí mật…
Cường giả cấp 11, tốc độ đương nhiên cực nhanh chóng, Lão Đường sửng sốt, phát hiện tình huống của mình như đang rơi xuống đáy của vực thẳm – lang sói phía trước, cọp hùm phía sau.
Khả năng giải vây trong nháy mắt biến mất, lúc này Đường Hạo Phi chỉ khẽ hé miệng, anh ta nhìn ma cuồng bạo phía trước khí cơ càng ngày càng mạnh, không nhịn được gầm lên một tiếng!
Thậm chí tinh thần chiến đấu còn không có, đâu phải tác phong của Đường Hạo Phi? Không hổ với cái tên Đường Hạo Phi!?
Một lát sau, gió nổi mây phun, lôi quang tung tóe, thân hình Đường Hạo Phi đột nhiên bộc phát, trong nháy mắt lao tới trước mặt ma cuồng bạo.
Sau đó, anh ta giơ nắm đấm lên, khi những vết nứt không gian hiện lên, nắm đấm nặng nề của Lão Đường ngay lập tức đánh trúng đùi của ma cuồng bạo.
Tuy nhiên, lực phản trở lại khiến tinh thần Đường Hạo Phi trầm xuống…
Giống như va vào cao su vậy, cú va chạm vững chắc, đầy đàn hồi đó không chỉ hấp thụ phần lớn năng lượng tấn công của Đường Hạo Phi mà lực phản trở lại lớn như một trận tuyết lở, cơ thể Đường Hạo Phi tê liệt ngay lập tức!
“Chết!!!”
Phía trước vang lên một tiếng gầm rú, một bóng rìu lóe lên ánh sáng lạnh bay tới trên đầu Đường Hạo Phi trong nháy mắt, Lão Đường chỉ kịp quay đầu lại đã bị một đòn mãnh liệt nện trúng vai.
“Bùm…”
Giờ phút này, Đường Hạo Phi giống như cây đinh gặp búa tạ, bị ma cuồng bạo lập tức đóng xuống mặt đất.
Tuy nhiên, thương tổn do chiếc rìu này gây ra…
Lại không quá lớn.
Lưỡi rìu sắc bén cứa trên vai Đường Hạo Phi, giống như dao nhỏ chém trên tấm sắt, ngoại trừ những vết trắng chấm ra, không còn gì khác, thấy vậy, Đường Hạo Phi sửng sốt một chút, anh ta nhìn ma cuồng bạo phía trước một lần nữa vung rìu và chém một rìu khác trong vòng vài giây!
“Bùm!”
Đòn tấn công đến trong tích tắc chém thẳng vào trán của Lão Đường!
Chương 2132 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]