Tinh vô cùng mờ mịt, ban đầu là Victor bị chiến thần Huyền Vũ chiếm chỗ, bây giờ lại đến lượt Độc Nhãn bị rút khỏi chiến trường vì một lý do nào đó.
Tinh từ trước đến nay luôn đóng vai trò “Em trai”, giờ phút này đã cảm nhận được nguy cơ của chuyện lần này…
Văn Vũ đã từng mạnh mẽ như thế, vậy mà bây giờ lại bị Ma tộc ép cho không thể dùng hồn sủng của mình!
Đến lúc này Tinh mới nhận ra một chuyện, thì ra lão đại nhà mình cũng không phải không có chuyện gì không làm được…
…
Chiến thần Huyền Vũ cũng không để ý đến Tinh đang ngây người mà tiếp tục lên tiếng.
“Chắc mọi người cũng hiểu được tình hình lúc này rồi, chúng ta chiến thắng trận đấu này nhưng khu tám lại bại trận. Hạm đội Hư Không tan rã, binh lực bình thường cũng không có tác dụng gì, căn cứ theo tình hình trước mắt, chúng ta đành phải từ bỏ chiến trường phân tầng khu tám…”
Mặc dù điều này đã được đoán trước, nhưng khi nói ra miệng thì nhóm người Tần Thiên vẫn cảm thấy khó chịu.
Ban đầu ai cũng nghĩ rằng trái đất đối mặt với ma tộc, mặc dù không có khả năng chiến thắng nhưng chống cự chắc chắn không thành vấn đề. Nhưng ai mà ngờ, chưa đến mười phút, toàn bộ khu tám đã thất thủ.
Vấn đề không chỉ ở đây…
“Theo quy tắc của chiến trường phân tầng, chỉ cần chúng ta còn có thể chống cự được ở khu vực cấp tám thì đám ma vật không thể nào đột phá khu vực cấp tám được, do đó chúng ta tạm thời bỏ khu vực cấp thấp này. Đây coi như là cơ hội cuối cùng của chúng ta, đúng vậy, cơ hội cuối cùng…”
Giọng điệu của Chiến thần Huyền Vũ vẫn bình tĩnh như thế, nhưng vẻ mặt của Lâm Hải Phong đứng sau lại vô cùng phiền muộn. Ma tộc đã cắm rễ ở khu tám, cơ hội này chẳng khác nào nhiệm vụ tự sát…
Điều đáng buồn hơn nữa chính là những người có thực lực yếu không thể hoàn thành được nhiệm vụ này, ông ta chỉ có thể đi tìm những cường giả để tự sát!
Chuyện này không khác gì đẩy tương lai của trái đất vào miệng Ma tộc.
Nhưng ông ta không còn lựa chọn nào khác…
Đúng như những lời Văn Vũ đã nói, cơ hội để bọn họ cống hiến và hy sinh đã tới rồi.
“Chiến thần Huyền Vũ sẽ di chuyển đến trước cánh cửa truyền tống của khối lục địa này, coi như có thể cho chúng ta một điểm tựa, cũng có thể tiện lợi cho công cuộc tiếp viện. Nhưng khi Ma tộc đi ra khỏi cánh cửa Ma giới càng lúc càng nhiều thì sớm muộn chiến thần Huyền Vũ cũng sẽ bị đánh tan… Tôi yêu cầu một cường giả hỗ trợ chiến thần Huyền Vũ, cố gắng kéo dài khoảng thời gian bị đánh tan càng lâu càng tốt.”
Nói một cách nghiêm túc thì nhiệm vụ này không quá nguy hiểm. Cánh cửa truyền tống ở ngay sau lưng, lúc nào cường giả cũng có thể rút lui đến một khối lục địa khác, thậm chí là tới bất cứ đâu trong thành phố chủ của chiến trường phân tầng.
Nhưng ba người trước mặt lại không ai tiến lên phía trước.
Chiến thần Huyền Vũ đành chủ động gọi tên.
“Tần Thiên, cậu đi đi.”
Tần Thiên lập tức sửng sốt, Arthur cũng lập tức lên tiếng.
“Anh đi đi… Thiếu An và Á Văn đều ở nơi đó… Haizz, hai người chúng ta nhất định phải có một người sống sót.”
Tần Thiên lập tức im lặng.
Thế hệ sau rồi cũng sẽ phải đối mặt với những chuyện nguy hiểm như thế này, có muốn trốn cũng không trốn được. Tần Thiên suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn nhấc chân đi tới bên cạnh chiến thần Huyền Vũ.
“Ba người các cậu…”
Chiến thần Huyền Vũ lại tiếp tục lên tiếng, nhìn Tinh, Ca Tu và Arthur.
“Chạy! Ở khu tám tùy ý chạy, tùy ý giết, muốn làm thế nào thì làm… Nhưng có một chuyện, đó là: Ma tộc có thể phá tan khu tám hay không, Ma tộc phá tan khu tám lúc nào… Tất cả mọi chuyện đều phụ thuộc vào thời gian các cậu tồn tại.”
“Tôi không muốn nói những lời vô vị như hay bảo trọng, tôi chỉ muốn nói cho các cậu biết, giờ phút này, sự an toàn của các khu vực cấp thấp của chiến trường phân tầng phụ thuộc một nửa vào sự sống còn của các cậu.”
Tất nhiên Lâm Hải Phong sẽ không đặt toàn bộ hy vọng lên Tinh, Ca Tu và Arthur, khu tám vẫn còn rất nhiều ẩn số, bên trong vẫn còn rất nhiều cường giả và thú biến dị, nhưng “một nửa” không hề giả.
Dưới sự tìm kiếm của Ma tộc, có thể trốn ở chỗ nào cũng là vấn đề khó. Trong thời khắc mấu chốt, vẫn phải dựa vào yếu tố du kích mới có thể đảm bảo khu vực cấp tám luôn luôn trong “trạng thái chiến tranh”.
Trạng thái chiến tranh…
Từ này thực sự đáng châm chọc.
Tinh, Ca Tu và Arthur nghe xong thì lập tức trầm mặc, một lát sau mới gật đầu.
Sau đó, Ca Tu và Arthur nhảy lên trên lưng Tinh. Tinh quay đầu nhìn Tần Thiên, chỉ nói một câu “Cẩn thận” rồi vỗ cánh bay lên cao.
Tinh không lo lắng đến chuyện sống chết của mình: Thứ nhất là nó có thực lực mạnh mẽ, khả năng phòng ngự cao; Thứ hai là có có liên kết linh hồn với Văn Vũ, chỉ cần Tinh gặp nguy hiểm thì Văn Vũ có thể ngay lập tức kéo nó trở lại không gian hồn cảnh, đảm bảo an toàn tính mạng cho nó.
Nhưng Ca Tu và Arthur…
Tần Thiên nhìn theo bóng dáng Arthur và Ca Tu càng bay càng xa, một lát sau mới thở dài một tiếng.
Chiến thần Huyền Vũ vươn tay nâng Tần Thiên đặt lên đầu mình, sau đó bước những bước kinh thiên động địa về phía cánh cửa truyền tống.
…
Chương 2185 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]