Huyết Nhục Chi Chương bị thúc phát đến cực điểm, nhưng cho dù là như vậy thì vết thương trên cơ thể Độc Nhãn vẫn không có dấu hiệu cải thiện - không những không cải thiện mà vết thương càng ngày càng nặng thêm, càng nghiêm trọng hơn theo thời gian!
Độc Nhãn bị chích hai ống thuốc Giấc ngủ vĩnh cửu, thì Huyết Nhục Chi Chương, Bảo vệ dã tính cùng Kháng cự Tử vong 3 loại kỹ năng này dung hợp thành một, cũng chỉ có thể miễn cưỡng triệt tiêu được một ít tác dụng của độc dược này mà thôi.
Chưa kể tới mối liên hệ với linh hồn của Văn Vũ là không thể khôi phục, cũng như không thể khôi phục nhận thức về không gian của linh hồn, và thậm chí nó sẽ diễn ra mãi mãi, cho dù Độc Nhãn có lấy lại được khả năng di chuyển thì cuối cùng, thì nó vẫn sẽ bị Giấc ngủ vĩnh cửu ăn mòn và linh hồn của nó vẫn sẽ bị giam cầm.
Hiệu ứng của Giấc ngủ vĩnh cửu vẫn tồn tại, và nó tiếp tục làm trầm trọng thêm vết thương ở trên người của Độc Nhãn - đây là sự khác biệt giữa án tử hình và án treo tử hình…
Theo tình hình trước mắt thì cả hai kết quả trên có vẻ giống nhau, nhiều lắm thì Độc Nhãn có thể hoạt động trong một khoảng thời gian — có thể một ngày, có thể hai ngày, và ngày thứ ba thì dù như thế nào cũng sẽ kết thúc.
Phía trước, người nhân bản vừa mới hóa thành tro bụi nay lại một lần nữa sống lại, hắn ta tưởng rằng mình còn sống sót được thêm mấy ngày, thế nhưng bây giờ Độc Nhãn đang trong thời điểm rất tức giận, cho nên khi thấy hắn sống dậy liền không khách chút nào mà há to miệng cắn nát đầu của người nhân bản. Với âm thanh nhai rạo rạo, Độc Nhãn nuốt đầu của người nhân bản giống như nhai đậu thạch trong khi suy nghĩ về các biện pháp khác để tiếp tục cuộc sống của mình…
Tìm lão đại?
Điều đó là không thể.
Độc Nhãn không thể quay trở lại không gian linh hồn, điều này cũng đồng nghĩa với việc Văn Vũ đang ở ma giới. Văn Vũ không thể mang Độc Nhãn đến ma giới và tìm kiếm sự giúp đỡ từ Philip hoặc Ma chủ. Mà hiện giờ ở trái đất, Văn Vũ đang đối đầu với Ma Linh, và cũng không thể rảnh tay để giải quyết vấn đề của Độc Nhãn vào lúc này.
Nghĩ đến việc Văn Vũ lão đại của mình không xử lý được tình huống này, Độc Nhãn đột nhiên rơi vào tuyệt vọng. Độc Nhãn vừa nghĩ tới đây, nó liền nghĩ có thể tìm đến Lâm Hải Phong và Ngụy Thiên để cầu cứu, nhưng trong sâu thẳm trong lòng nó đột nhiên xuất hiện một luồng nhiệt huyết đang chạy trong của cơ thể mình.
Luồng nhiệt này ấm áp và thoải mái, chảy trên da của Độc Nhãn và làm giảm nhẹ hiệu ứng ăn mòn của Giấc ngủ vĩnh cửu.
Độc Nhãn cảm nhận được cảnh này thì sửng sốt trong chốc lát, nó nhìn thân thể của mình, trong giây lát liền nghĩ tới một khả năng.
Thịnh yến…
Thu nhận năng lượng từ thức ăn, chuyển hóa cải tạo cơ thể, tăng sức mạnh và tạo ra hiệu ứng tiến hóa ở một mức độ nhất định.
Đầu của người nhân bản vừa được ăn vào sẽ biến thành chất dinh dưỡng dưới tác dụng của Thịnh yến - chất dinh dưỡng này không chỉ làm tăng sức mạnh của Độc Nhãn, mà còn tạm thời giảm bớt tác dụng của Giấc ngủ vĩnh cửu.
Độc Nhãn lại hé ra cái miệng lớn, nuốt hết thức ăn còn sót lại vào trong bụng, thân thể của nó càng ngày càng nóng lên, Độc Nhãn lập tức nhận ra những thay đổi do Thịnh yến mang lại.
Hiệu quả này không nhỏ, nhưng bản thân số lượng người nhân bản cũng không lớn, và xác của những con ma vật còn lại chắc chắn sẽ không có so với người nhân bản nào bổ dưỡng hơn - cho dù Thịnh yến có hiệu quả, thì thời gian sống sót của Độc Nhãn cũng chỉ có thể kéo dài từ ba ngày đến ba mươi ngày.
Đây là một cuộc chạy đua với cái chết!
Nếu Giấc ngủ vĩnh cửu còn chưa được giải trừ, thì Độc Nhãn sẽ không bao giờ có được một ngày bình yên!
Nghĩ đến đây, trong mắt Độc Nhãn hiện lên sự tàn nhẫn, nó nhanh chóng xoay người chạy về phía cánh cổng.
…
Cùng với cảm giác hoa mắt kèm theo khi truyền tống dịch chuyển lóe lên, trong một giây tiếp theo, Độc Nhãn đã xuất hiện trên lục địa nơi chiến trường chính.
Tuy nhiên, theo như những gì có thể thấy được, thì cảnh tượng trước mắt nó quá khác xa quá khứ…
Cánh cổng của của chiến trường chính ban đầu của lục địa nằm cách xa tiền đồn hàng nghìn dặm, được dựng trên một đồng cỏ rộng lớn với tầm nhìn rộng và xung quanh không có các công trình phòng thủ.
Nhưng sau khi trở lại lần này, Độc Nhãn vừa đi qua cánh cổng đã phát hiện ra rằng nó đã ở giữa một khu rừng thép rộng lớn.
Xung quanh là vô số tòa nhà thép, đường phố thẳng tắp, binh lính ra vào và vật tư được chuyển đến từng đợt, con chó lớn vừa ra khỏi cổng thế là đã thu hút sự chú ý của một nhóm người.
Độc Nhãn với hình dạng vào lúc này trông rất dữ tợn - nội tạng và xương đều lộ ra ngoài, thịt đỏ lộ rõ ra ngoài, mỗi lần nó lắc nhẹ thân thể để đi, thì một mảng lớn của máu mủ màu vàng nhão nhẹt sẽ rơi ra khỏi cơ thể của nó.
Giấc ngủ vĩnh cửu không giết chết được chú chó Độc Nhãn trong lúc này, nhưng cũng đủ để biến Độc Nhãn thành một con quái vật ghê tởm và xấu xí…
Nhận thấy ánh nhìn của những người xung quanh, Độc Nhãn im lặng trong một khoảng thời gian ngắn, cho đến khi một bóng người từ xa lao đến và dừng lại trước Độc Nhãn.
"Độc Nhãn?"
Người vừa tới liền liếc mắt một cái thì không khỏi kinh ngạc mà hỏi.
"Là tôi… Lâm Khuyết… tại sao cậu lại tới đây, và ở đây…"
Sau khi Lâm Khuyết trầm ngâm lắng nghe một cách ngắn gọn, cậu ấy vẫy tay với Độc Nhãn.
"Hãy đi với tôi trước, chúng ta vừa đi vừa nói, Franke rất lo lắng cho sự an toàn của ngươi."
Chương 2191 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]