Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 2302: CHƯƠNG 2302: VÔ ĐÔNG VÀ BINH CHỦ 3

Văn Vũ chơi đùa với Vô Đông và Binh Chủ một lúc thì thu hồi chúng lại, sau đó nhìn về phía Mệnh thú ở phía xa.

Năng lượng hỗn độn vẫn đang bao vây Mệnh thú làm nó muốn chạy cũng không chạy được, tuy nhiên, không có Vô Đông uy hiếp thì trạng thái của Mệnh thú đã tốt lên không ít.

Ít nhất thì nó lại có thể tiếp tục trợn mắt nhe răng với Văn Vũ.

Văn Vũ nhìn chằm chằm mệnh thú một lát, sau đó khẽ cười.

“Có còn sương mù tím nữa không?”

Mệnh thú có thể nghe hiểu những lời Văn Vũ nói, Văn Vũ cũng biết điều này, nhưng nhìn động tác của Mệnh thú thì cậu có thể nhìn ra con vật nhỏ này đến tận lúc này cũng không chịu thành thật.

Nó há miệng phun ra một đống bọt khí nhưng lại không thấy có sương mù màu tím.

Văn Vũ rất tò mò về nguồn gốc của màn sương này, cậu đoán nó chắc là một loại năng lượng được sinh ra từ trong cơ thể Mệnh thú.

Nghĩ đến đây, Văn Vũ lập tức nghĩ ra cách đối phó với Mệnh thú.

Giam cầm, phong ấn!

Biến Mệnh thú trở thành một nguồn sản xuất sương mù tím ổn định!

Đến khi nào Mệnh thú bị ép khô, đồng thời chính mình cũng nghiên cứu ra phương pháp tiến hóa tiểu linh thú thì lúc đó Mệnh thú sẽ tìm được điểm cuối cùng của nó.

Nghĩ là làm luôn.

Tấm lưới được đan bằng năng lượng hỗn độn nhanh chóng siết chặt lại, bao chặt lấy Mệnh thú.

Sau khi đã phong ấn Mệnh thú xong xuôi, Văn Vũ duỗi tay đưa Mệnh thú vào trong nhẫn không gian.

Cứ như vậy, chút lợi ích cuối cùng của bảo địa số 444 đã bị Văn Vũ ăn sạch, không sót chút nào.

Lục địa châu Phi, một kẽ hở không gian nào đó…

Bạch đang ngồi trên ghế sô pha, nhàn nhã uống rượu.

Ông ta đúng là rất nhàn nhã.

Tên tuổi của người bảo vệ số một nghe có vẻ vô cùng vang dội, nhưng Bạch cũng là hạt giống số ba được chủ nhân lựa chọn, hai người hợp tác chắc chắn sẽ tạo ra một phản ứng hóa học kỳ diệu.

Một mặt, Bạch không cần chịu trách nhiệm về những việc làm của người bảo vệ số một. Mặt khác, Bạch chấp nhận để người bảo vệ số một lấy đi một vài lợi ích trong khả năng.

Mấy năm nay, cuộc sống của Bạch quả thật vô cùng dễ chịu.

Bỗng nhiên chiếc chuông gió treo bên người đột nhiên kêu lên dồn dập như bùa đòi mạng, Bạch mới giật mình.

Ông ta đặt ly rượu xuống, nhìn chiếc chuông gió.

Trên chuông có khắc con số 444.

Điều này khiến Bạch nhớ đến chuyện quan trọng nhất thời điểm này.

Mệnh thú sống ở bảo địa số 444… Và Văn Vũ đã thâm nhập vào đó.

Bạch không biết Văn Vũ vẫn chưa nắm được trọng điểm của chuyến đi này, nhưng Văn Vũ sắp về rồi. Ông ta suy nghĩ một chút, sau đó vươn tay xé mở kết giới không gian, bước ra ngoài.

Bên ngoài đột nhiên sáng lên, theo vết nứt không gian, lục địa châu Phi nhanh chóng xuất hiện trước mắt văn Vũ.

Cậu chậm rãi bước ra, sau đó thấy Bạch đang từ xa tiến đến chỗ mình.

“Hoan nghênh cậu trở về.”

Bạch mỉm cười, vươn tay ôm lấy Văn Vũ. Ngay lúc hai người ôm nhau, một nguồn năng lượng linh hồn đã theo tay Văn Vũ chui vào trong cơ thể Bạch.

Đây là mảnh ký ức do chính Văn Vũ chế tạo ra, bao gồm trận chiến giữa Ngọc và chủ nhân.

Chỉ trong nháy mắt Bạch đã xem được khái quát mảnh ký ức đó, ánh mắt ông ta hiện lên vẻ ngạc nhiên, dùng khẩu hình nói cảm ơn với Văn Vũ.

Văn Vũ không để ý đến động tác nhỏ của Bạch, cậu ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh, lên tiếng hỏi.

“Tôi vào đó được bao lâu rồi?”

“Năm năm ba tháng.”

“Chà, cũng không quá lâu…”

Tiến vào mộng cảnh mấy trăm lần mà chỉ mất năm năm, thực sự không tính là lâu.

Hơn nữa, với tuổi thọ hiện nay của Văn Vũ, năm năm chẳng qua cũng chỉ là một cái chớp mắt mà thôi.

“Trong thời gian này có chuyện gì không?”

Văn Vũ lại hỏi tiếp.

Bạch nhanh chóng trả lời.

“Không!”

Văn Vũ nghe Bạch trả lời xong thì cũng không bận tâm đến nữa, cậu hàn huyên với ông ta một lúc rồi hóa thành ánh sáng biến mất.

Thành phố chính của chiến trường phân tầng.

Mọi thứ không khác gì năm năm trước.

Văn Vũ ngồi trên ghế sô pha, vừa ăn điểm tâm vừa nghe phân thân của Sơn Khôi bẩm báo.

“Sau khi cấp bậc xiềng xích cấp chín mở ra, Ma tộc phát động một cuộc tấn công quy mô lớn, trong đó có mấy trăm đơn vị chiến đấu cấp cao - Có thể mạnh hơn người nhân bản một chút, yếu hơn máy móc Thiên Địch một chút, cũng coi như rất xem trọng cuộc tấn công này. Nhưng thật đáng tiếc, lần này Đường Hạo Phi đại nhân đích thân ra tay.”

Chỉ cần nói thế là Văn Vũ có thể tưởng tượng ra được sự thảm bại của Ma tộc.

Ma Linh không giam giữ được Văn Vũ, Đường Hạo Phi và Đường Hạo, nếu phát động tổng tấn công thì chẳng khác nào đổ thêm dầu vào lửa.

Bọn chúng hoàn toàn không thể phá được hàng phòng ngự của Đường Hạo Phi.

“Sau đó, Ma tộc an phận hơn rất nhiều, không dám phát động chiến tranh nữa. Đường Hạo Phi cũng rút từ tiền tuyến khu chín về Yến Kinh.”

Hai câu đơn giản đã tóm tắt những sự kiện trong năm năm qua.

“Còn nữa, trận chiến xếp hạng trình tự đã được tổ chức một lần nữa, nhưng mặc dù đại nhân không tham gia nhưng vẫn không bị chủ nhân tước đoạt vị trí trình tự số một. Tôi đã thay đại nhân nhận phần thưởng rồi.”

Những phần thưởng của trình tự số một trong mắt Văn Vũ chỉ là râu ria, không đáng nhắc tới.

Chương 2302 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!