Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 2305: CHƯƠNG 2305: VIỄN CỔ KÊU GỌI 1

Thậm chí còn có thể nói là quan hệ một mất một còn!

Không còn nghi ngờ gì nữa, Ma Linh đang điều binh khiển tướng, chuẩn bị phát động tấn công với Ma điện.

Văn Vũ tưởng tượng đến số lượng cường giả và binh lực của Ma điện thì lập tức nheo mắt lại, hít sâu một hơi.

Thực lực hai bên chênh lệch nhau cũng không lớn, sự khác biệt nằm ở Ma Linh.

Vô số cấp mười một và phân thân đủ để phá vỡ sự cân bằng giữa hai giới!

Đứng ở biên giới rừng rậm mê đồ (Rừng rậm lạc đường), nhanh chóng cảm nhận được một cánh cửa truyền tống có hình dạng quỷ dị cuối cánh rừng.

Cánh cửa cao hơn mười mét, bên trên khảm đầy những tinh thể màu xám lấp lóe, dường như đang cung cấp năng lượng cho cánh cửa truyền tống, đồng thời giống như đang khóa chặt một tọa độ nào đó.

Cây cối xung quanh cánh cửa đã được dọn dẹp sạch sẽ, giờ phút này, những tinh anh Ma tộc cấp mười phá hạn đang đứng xung quanh cánh cửa truyền tống, khí huyết sôi trào, nhưng biểu cảm lại vô cùng mờ mịt.

Bọn chúng không biết cánh cửa này sẽ dẫn đến nơi nào, cũng không biết kẻ thù của mình là ai.

Nhưng đối với Ma Linh mà nói, những chuyện này bọn chúng cũng không cần biết…

Chỉ cần bọn chúng có thể giết địch là đủ rồi. Đây chính là số mệnh của bọn chúng.

Binh lính chẳng phải là công cụ để thực hiện dã tâm của ông ta hay sao?

Ánh sáng bên trong cánh cửa truyền tống càng lúc càng mạnh, sau đó, một giọng nói vang lên bên tai Ma Linh.

“Thưa đại nhân, bước đầu tiên đã chuẩn bị xong xuôi rồi.”

Ma Linh không tỏ ý kiến gì, một lát sau, giọng nói kia lại tiếp tục vang lên.

“Đại nhân, mười mấy trang bị truyền tống mà ngài cho chúng tôi rất thú vị. Chúng tôi đã trích xuất được tọa độ không gian của nó, có thể cải tạo lại theo ý của đại nhân.”

“Trải qua 58 lần thử nghiệm, chúng tôi đã có thể xác định được cánh cửa truyền tống sẽ thông đến nơi nào.”

“Tầng âm 998 của Ma điện… Chắc là vị trí này.”

Giọng nói kia hơi ngập ngừng, người này cũng không hiểu cái gọi là tầng âm 998 của Ma điện nghĩa là gì.

Nhưng Ma Linh cũng không cần phải giải thích cho bọn chúng biết.

Ông ta nhìn về phía cánh cửa truyền tống, khóe miệng khẽ nhếch lên.

Ma điện trước đây được canh phòng vô cùng nghiêm ngặt, cho dù có đường để tiến vào trái phép, nhưng nếu muốn dẫn cả một đại quân vào Ma điện thì đúng là một chuyện viển vông.

Nhưng sau trận chiến với Philip, sau khi Philip và Ma điện cử tới một nhóm cường giả thì lại giống như tặng cho Ma Linh một món quà.

Đó chính là ngọc truyền tống.

Có ngọc truyền tống và tọa độ không gian, nhóm học giả của Ma tộc đã chế tạo ra cánh cửa truyền tống này.

Một chuyện viển vông biến thành điều đơn giản, bây giờ chỉ cần Ma Linh ra lệnh là ngọn lửa chiến tranh sẽ bùng phát.

“Đúng là như thế…”

“Không sai, đúng là như thế!”

Ma Linh lẩm bẩm như đang nói chuyện với chính mình. Ông ta nhìn cánh cửa truyền tống phía xa, khẽ gửi một làn sóng liên kết tinh thần.

Ngay sau đó, Oga xuất hiện bên cạnh Ma Linh.

“Trước khi huấn luyện thì nói sơ qua tình hình của Ma điện cho nhóm tinh anh này, sau đó chuẩn bị thật tốt cho chiến tranh. Chờ mệnh lệnh của ta rồi khởi động cánh cửa truyền tống.”

Oga gật đầu, vừa ngẩng đầu lên thì Ma Linh đã biến mất.

Ma giới có hình bán cầu.

Phần hình cầu là Ma tộc sống trên mặt đất, còn phần lưng, giữa mênh mông dung nham vô tận là nơi ở của Ma chủ - Ma điện.

Văn Vũ chỉ nghe qua về hoàn cảnh địa lý ở đây mà đã nhớ mãi không quên, còn Ma Linh cũng đã tới đây không biết bao nhiêu lần.

Mỗi lần chế tạo phân thân thì Ma Linh đều phải tới nơi này một chuyến.

Mặc dù con đường Ma Linh đi là con đường nhập cư trái phép, nhưng ông ta thực sự quen con đường này đến mức không thể quen hơn.

Xuyên qua vách ngăn giữa mặt đất và địa tâm, Ma Linh bước không ngừng nghỉ. Ông ta ngẩng đầu nhìn dải ngân hà trên cao, sau đó lại nhìn về phía Ma điện phía xa.

Giờ phút này, mặt Ma Linh không chút biểu cảm.

Ông ta từng là Ý chí thế giới của Ma giới, nơi đó từng là nhà của ông ta, nhưng chỉ vì hai kẻ phá đám mà mọi thứ trở nên rối loạn. Thậm chí tới hiện tại, đến cả tên và quá khứ của ông ta cũng bị thế giới lãng quên!

Đã từng có lúc cảm giác này khiến Ma Linh điên cuồng, nhưng thời gian trôi dần, bây giờ ông ta đã quen rồi.

Nhưng quen ở đây không phải vui vẻ sung sướng… Mà là ngập tràn phẫn nộ!

“Đây là của ta! Đây là của ta! Dựa vào đâu! Dựa vào đâu!”

Mỗi lần đi đến nơi này thì sự phẫn nộ đó lại trỗi dậy. Giờ phút này, Ma Linh nhìn chằm chằm về phía Ma điện phía xa, khóe miệng khẽ lộ ra một nụ cười dữ tợn.

“Những ngày tháng tốt đẹp của ngươi đã chấm dứt rồi!

Ông ta thì thầm như thế, sau đó chậm rãi dang rộng đôi tay, giống như đang muốn ôm trọn thế giới vào lòng.

Sau đó…

Gió nổi mây phun.

Gió lốc thổi khắp toàn bộ thế giới. Ma Linh đứng ở phần lưng của biên giới Ma giới, âm phù liên tiếp từ trong miệng phun ra, âm thanh này vừa trầm thấp vừa lảnh lót, hai từ ngữ hoàn toàn tương phản nhau nhưng cũng không đủ để diễn tả sự phức tạp của âm phù này.

Âm thanh càng lúc càng vang xa, giọng điệu giống như một bản chiến ca (khúc quân hành) cổ xưa.

Sau đó, một tiếng “Vèo” vang lên.

Âm thanh xé rách không khí vang lên, một đoàn không khí quái dị xuất hiện từ phía xa, lởn vởn vây quanh Ma Linh.

Chương 2305 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!