Mà từ thái độ của Số 3 cũng có thể nhìn ra, Ma Linh đã được chủ nhân và Ma chủ tiếp nhận, trở thành thế cực thứ ba của thế giới. Ma Linh có thể không mạnh được như Ma chủ và chủ nhân, nhưng bây giờ Ma chủ và chủ nhân đều không xem nhẹ Ma Linh, không coi ông ta là con sâu cái kiến như ngày trước nữa.
Sự bùng nổ của Ma Linh không chỉ khiến Văn Vũ ngạc nhiên mà cũng khiến cho chủ nhân và Ma chủ trở tay không kịp!
…
Tranh cãi vẫn đang tiếp tục.
Kim Giáp và Số 3 một bước không nhường, cả hai đều quyết tâm vì Ma chủ và Ma Linh. Còn chủ nhân chỉ ẩn sau lớp ánh sáng màu trắng, mặt không cảm xúc, nhìn qua không đoán được suy nghĩ.
Đến tận khi Kim Giáp và Số 3 nói đến miệng lưỡi khô khốc thì chủ nhân mới lên tiếng.
“Chuyện này ta tự có phán đoán của chính mình, hai người các ngươi cứ lui xuống trước đã.”
Sau khi chủ nhân nói xong điều này, cả Kim Giáp và Số 3 đều muốn nói thêm gì nữa. Nhưng chủ nhân vung tay lên, một cơn gió lốc nhanh chóng ập đến, cuốn bay hai người này ra khỏi đại điện.
Thế giới yên tĩnh trở lại.
“Hai người này thú vị thật.”
Chủ nhân lên tiếng, phá vỡ sự yên tĩnh này.
Sau đó, chủ nhân thay đổi một tư thế thoải mái.
“Một người là đối thủ cũ của ta, một người từng là hành tinh mẹ của ta. Bây giờ lực lượng mới xuất hiện này đang uy hiếp đối thủ cũ của ta, các ngươi nói xem, ta nên giúp ai đây?”
Câu này không phải một câu hỏi.
Nói một cách nghiêm túc thì cả Văn Vũ, Đường Hạo Phi và Bạch đều hiểu được mối quan hệ ở đây. Nói cách khác, chủ nhân nói thế không phải muốn nhận được câu trả lời từ ba người họ mà chỉ như đang lẩm bẩm với chính mình mà thôi.
Trên thực tế, bản thân chủ nhân đã tự có quyết định của mình rồi.
“Đường Hạo Phi, Văn Vũ…”
“Có, đại nhân.”
Văn Vũ là lão Đường tiến lên một bước, cúi đầu chờ đợi mệnh lệnh của chủ nhân.
“Hai ngươi đi đến Ma điện, giao thứ này cho một Ma tộc tên là Philip.”
Bàn tay chủ nhân lập tức lóe sáng, sau đó một quả cầu ánh sáng ngưng tụ trong tay chủ nhân.
Tiếp đó, quả cầu ánh sáng bay tới tay Đường Hạo Phi.
Văn Vũ nghiêng đầu nhìn sang bên cạnh.
Vừa nhìn đã lập tức hãi hùng khiếp vía.
Năng lượng của quả cầu này quá mạnh, mức năng lượng này hoàn toàn có thể nghiền nát phân thân do Ma Linh tạo ra.
Quả cầu ánh sáng không lớn, nhưng rơi vào lòng bàn tay Đường Hạo Phi lại năng như ngàn cân. Giờ phút này, Đường Hạo Phi nâng quả cầu, cũng bị năng lượng ẩn chứa trong nó dọa cho sợ hãi.
“Sau đó thì sao?”
Trong lúc lơ đãng, Đường Hạo Phi lên tiếng hỏi.
Chủ nhân lại bất ngờ giải đáp.
“Thứ này là một kết giới phòng ngự di động do ta tạo ra, năng lượng của nó đủ để ngăn trở công kích của Ma Linh. Đây là một chút “Thiện ý” ta gửi đến Ma chủ, dù sao thì đến giờ chúng ta vẫn chưa hiểu rõ được ý đồ của M Linh…”
Chủ nhân nói xong thì Văn Vũ lập tức hiểu ra lập trường của chủ nhân.
Chủ nhân sắp giành được “thắng lợi”, thế nên không hi vọng đụng phải một biến số như Ma Linh.
Giữ nguyên trạng thái ban đầu mới là sự công bằng giữa Ma chủ và chủ nhân, cũng là điều chủ nhân mong muốn…
Không biết Ma Linh sẽ nghĩ thế nào về chuyện này.
Văn Vũ nhanh chóng tưởng tượng ra vẻ tức giận hộc máu của Ma Linh.
Sau đó, hai luồng sáng lại xuất hiện trên tay Văn Vũ và Đường Hạo Phi.
“Xong việc thì các ngươi có thể tùy tiện đi dạo ở nơi nào đó, hoặc cũng có thể bóp nát thứ này để dịch chuyển tức thời về trái đất, Muốn làm thế nào thì tùy các ngươi, bây giờ nhanh chóng xuất phát đi.”
Mặc dù chủ nhân nói “nhanh chóng xuất phát”, nhưng mà chuyện này thực sự không thể nhanh được.
Văn Vũ thật ra không có việc gì, muốn đi là có thể đi, nhưng Đường Hạo Phi thì lại không như thế - Anh ta là tổng tư lệnh Yến Kinh. Thân phận này xét từ một góc độ nào đó mà nói thì có thể mang đến vinh quang cho Đường Hạo Phi, nhưng đồng thời cũng mang đến gánh nặng cho anh ta.
Anh ta muốn đảm bảo Yến Kinh không xảy ra chuyện gì bất trắc trong khoảng thời gian anh ta vắng mặt.
Đường Hạo Phi tốn không ít thời gian để lo liệu mấy việc này, khoảng bảy ngày sau, Đường Hạo Phi mới đến tìm Văn Vũ.
“Đi thôi.”
Lúc này lão Đường trông rất thoải mái, giống như chuẩn bị bắt đầu một kỳ nghỉ phép vui vẻ vậy.
Văn Vũ gật đầu, nhanh chóng kết nối tinh thần đến một nơi.
Lát sau, một luồng ánh sáng vàng lóe lên bên cạnh hai người, Kim Giáp nhanh chóng xuất hiện bên cạnh hai người họ.
Để Kim Giáp đi theo Văn Vũ và Đường Hạo Phi đến Ma điện chính là ý của chủ nhân.
Nhưng điều càng thú vị hơn là thái độ của chủ nhân với Kim Giáp.
Ngay cả khi Kim Giáp bại lộ thân phận thực sự của mình là ám tử mà Ma chủ sắp xếp bên cạnh chủ nhân nhưng anh ta lại không phải chịu bất cứ sự trừng phạt nào. Chủ nhân chỉ bãi nhiệm một vài quyền hạn râu ria của Kim Giáp, để anh ta trở về vị trí ban đầu.
Vị trí người bảo vệ số 2.
Điều này chứng tỏ chủ nhân hoàn toàn không quan tâm đến việc bên mình có phe cánh của Ma chủ, chỉ cần Kim Giáp tập trung công việc, có thể hoàn thành những nhiệm vụ chủ nhân giao phó thì chủ nhân cũng không quan tâm rốt cuộc trong lòng Kim Giáp suy nghĩ gì.
Từ góc độ này thì có vẻ như chủ nhân là người rất có phong độ, nhưng tình hình cụ thể thế nào Văn Vũ cũng không dám đưa ra kết luận.
Chương 2319 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]