Cánh tay của Ma Linh giống như bị phong hóa, lập tức bong tróc và vỡ nát, hóa thành một đám bụi bay tung tóe khắp nơi. Cánh tay đen bị phá hủy một phần ba!
“Thì ra là như thế.”
Ma Linh khẽ cảm khái một câu, nhanh chóng suy nghĩ rồi thu tay lại.
Ông ta không dám làm càn trước lá chắn phòng ngự mà chủ nhân làm ra!
…
Người khổng lồ màu đen đột nhiên biến đổi, nó giống như bị thu nhỏ lại.
Một con quái vật khổng lồ dài bằng mười mất tầng lầu đã thu nhỏ lại thành Ma Linh cao hai mét.
Sự thay đổi này lập tức thu hút sự chú ý của mọi người xung quanh. Một luồng ánh sáng nhanh chóng bay tới trước mặt Ma Linh.
“Đại nhân, ngài…”
Oga bay tới, lên tiếng hỏi.
“Chúng ta không thể lên hai tầng trên.”
Oga không biết nguyên nhân, chỉ nghĩ là Ma chủ ra tay ngăn chặn thế tấn công của Ma Linh.
Ma Linh hiếm khi giải thích cho Oga một câu.
“Là chủ nhân.”
“Chủ nhân?”
Cái tên Chủ nhân làm Oga hơi mơ hồ, bản chất của những phân thân của Ma Linh khác với phân thân của Văn Vũ, Oga hoàn toàn không biết gì về câu chuyện giữa Chủ nhân với Kim Giáp và người bảo vệ số 3.
Ma Linh chỉ hừ lạnh một tiếng.
“Đó chẳng qua chỉ là một bên thứ ba chen chân vào hành động lần này mà thôi, không có gì to tát cả.”
Mặc dù bên ngoài Ma Linh tỏ ra hoàn toàn không để ý đến chuyện này, nhưng từ sự phẫn nộ trong ánh mắt thì Oga cũng có thể cảm nhận được sự bất mãn và không cam lòng của Ma Linh.
Chỉ cách mục tiêu một bước nữa nhưng lại bị ngoại lực ngăn cản, chuyện này nếu xảy ra với ai thì cũng không dễ chịu gì.
Nhưng tố chất tâm lý của Ma Linh rất tốt, hoặc có thể nói ông ta đã sớm đoán được chuyện giữa Chủ nhân và Ma chủ.
Sau khi trả lời câu hỏi của Oga, Ma Linh ngẩng đầu nhìn khoảng không bên trên. Xuyên qua lỗ hổng, Ma Linh dường như nhìn thấy hai thế giới nhỏ được bao bọc trong luồng ánh sáng.
Cô đơn, nhỏ bé.
Giống như hai bào thai sinh đôi cuộn tròn trong bụng mẹ.
“Thật đáng buồn.”
Khóe miệng Ma Linh khẽ nhếch lên một nụ cười giễu cợt, Oga không hiểu chuyện gì. Ma Linh cảm khái một lúc rồi nhanh chóng chuyển đề tài.
“Các ngươi xử lý công tác chiến tranh tiếp theo như thế nào?”
Cái gọi là công tác chiến tranh tiếp theo thực ra chính là chiến lợi phẩm - Chuyện này đối với Ma tộc mà nói là chuyện vô cùng chuyên nghiệp.
“Những tư liệu, thiết bị, phòng thí nghiệm, nhân viên khoa học kỹ thuật… mà ngài muốn đã được tập trung đưa về trái đất, cũng bắt được không ít tù binh. Tầng âm 522, tầng âm 412… cũng được bảo lưu hơn phân nửa, chỉ cần chỉnh đốn một thời gian là sẽ không có gì khác trước.”
“Ngoài ra, căn cứ theo mệnh lệnh của ngài, Ma tộc mặt đất đã bắt đầu di cư. Không mất bao nhiêu thời gian thì số lượng Ma tộc dưới mặt đất di di cư hết đến nơi này. Chỉ khoảng mười năm là có thể đồng hóa Ma điện thành một bộ phận của chúng ta.”
Những chuyện này đã được sắp xếp ổn thỏa từ trước khi chiến tranh xảy ra. Ý tứ của Ma Linh vô cùng đơn giản.
Ông ta không những muốn nhân sự và còn muốn cả đất đai.
Chỉ cần giết sạch đám người ở Ma điện, sau đó di cư Ma tộc ở trái đất đến đây, thế thì chẳng bao lâu sẽ biến nơi này thành một phần của Ma tộc mặt đất.
Chuyện Ma điện không liên quan đến Ma giới chỉ là quá khứ.
Ma Linh nghe đến đây thì gật đầu nói “Không tồi”, sau đó ánh mắt trở nên mơ hồ. Một lát sau, ông ta nghĩ đến chuyện gì, chần chừ một lát rồi vẫy tay với Oga.
“Ngươi đi cùng ta.”
…
Oga đi theo sau Ma Linh, hai người đi xuống phía dưới.
Lúc đầu Oga còn chưa biết Ma Linh muốn đưa mình đi đâu, nhưng đi được một đoạn thì Oga đã phản ứng lại được.
Xuống phía dưới…
Ngoài tầng âm 999 của Ma điện thì còn có thể đi đâu được nữa?
Rất nhanh sau đó, Oga đã theo Ma Linh đi đến tầng âm 998, chuẩn bị đi xuống tầng âm 999.
Cảm giác mông lung nhanh chóng truyền đến, khi Oga mở mắt ra lần nữa thì đã đến được nơi cần đến.
Trước kia, mỗi lần Ma Linh chế tạo phân thần thì đều đến tầng âm 999 “ăn cắp” năng lực căn nguyên. Oga là chó săn của Ma Linh, tất nhiên cũng đi theo ông ta làm chuyện này.
Oga rất quen thuộc tầng âm 999.
Nhưng rõ ràng Ma Linh càng quen thuộc tầng âm 999 hơn.
Xung quanh trống trải, phía xa có một con đường thẳng tắp nối đến chân trời, nhìn không thấy điểm cuối.
Nhưng nhìn kỹ thì con đường này chính là một ống dẫn. Lần trước Văn Vũ tới đây đã xem rõ ràng, Ma Linh đến nhiều hơn Văn Vũ, tất nhiên rất quen thuộc bố cục nơi đây.
Oga cũng thế.
Ma long ba đầu lắc lư, nhẹ nhàng dẫm lên mặt đất, sau đó, một luồng dao động năng lượng truyền đến trong óc Oga.
Ông ta cau mày, lên tiếng.
“Hình như lưu thông năng lượng ở đây xảy ra vấn đề…”
“Ngươi nhìn thấy vấn đề?”
Ma Linh hỏi lại, nhưng Oga có thể nhận ra đây không phải câu hỏi mà là một bài kiểm tra.
Tất nhiên Ma Linh cảm nhận được tất cả mọi chuyện xảy ra ở đây, ngay khi tới nơi ông ta đã cân nhắc mọi chuyện.
Oga trầm ngâm một lát, sau đó cũng không nói ra suy đoán của mình mà chỉ nói những gì mình nhìn thấy.
Chương 2327 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]