Hơn nữa, Ma Linh đã sớm “Nói chuyện” với Ý chí trái đất, thế nên ông ta sẽ không dễ dàng từ bỏ trái đất đâu.
Thế nên, chuyện còn lại phụ thuộc vào Ý chí trái đất…
Theo báo cáo của số 3 thì phía Chủ nhân đã bắt đầu có dấu hiệu buông thả.
Nhưng điều này cũng không cần phải vội.
Bởi vì Chủ nhân chỉ gây ra một chút biến cố trong kế hoạch tấn công Ma điện của Ma Linh mà thôi.
“Còn vấn đề thứ hai mà ta muốn đề cập tới chính là ta không biết cái gì gọi là sinh sản vô tính, thế nên ta chỉ có thể từ từ tiến hóa ra một bộ tộc Lierda hoàn chỉnh.”
Ma Linh nói đến đây thì khẽ mỉm cười.
Oga không hiểu Ma Linh nói câu này là có ý gì, ông ta chỉ yên lặng đi sau Ma Linh. Đến khi hai người đến ngã ba đường thì Ma Linh đột nhiên dừng bước.
“Chúng ta tới nơi rồi.”
“Tới rồi?”
Oga nhìn ngã ba đường, ngẩn người.
Ông ta đã tới đây mấy lần, nhưng lần nào cũng đi xuyên qua nơi này chứ không phát hiện ra điều gì kỳ lạ cả.
Nhưng nhìn biểu cảm của Ma Linh thì nơi này rõ ràng đang cất giấu một bí mật gì đó.
Ma Linh nhanh chóng dùng hành động để giải thích nghi ngờ của Oga.
Ánh sáng ảm đạm tỏa ra từ cơ thể Ma Linh, Ma Linh vươn tay ra, không gian lập tức bị xé rách, một khe nứt nhỏ hẹp nhanh chóng lộ ra.
Tiếp đó, luồng năng lượng mạnh mẽ tràn từ trong khe nứt ra ngoài, thổi tới trên người Ma Linh, thổi bay quần áo của Ma Linh.
Năng lượng khủng bố đó đối với Ma Linh mà nói chỉ như gió thổi qua tai, căn bản không đáng nhắc tới.
“Đi theo ta.”
Ma Linh nói xong thì nhanh chóng chui vào khe nứt.
Oga đi sát theo sau.
…
Bóng tối và ánh sáng đan xen, khung cảnh trước mặt Oga thay đổi liên tục.
Ông ta giống như đang ở trong thiên hà vô tận, bầu trời lấp lánh ánh sao, những dòng năng lượng hỗn loạn đầy đủ màu sắc chồng chéo lên nhau. Một khung cảnh tráng lệ xuất hiện trước mắt Oga.
Nhưng Ma Linh lại chẳng hề dao động trước cảnh đẹp nơi đây chút nào, ông ta chỉ xác định lại vị trí rồi bay nhanh hơn.
Oga vừa ngắm nhìn phong cảnh vừa theo sát Ma Linh, đến khi màu sắc trước mặt càng thêm rực rỡ, năng lượng xung quanh càng thêm hỗn loạn, hai người dường như xuyên đến một lá chắn hư vô thì mọi thứ trước mặt đều biến mất.
Những gì Oga nhìn thấy chỉ là một hồ nước khổng lồ.
…
Hồ nước rất lớn, nhưng dựa vào thị lực của Oga thì vẫn có thể nhìn được giới hạn. Ông ta nhìn thấy những đường viền nhẵn nhụi tạo thành một vòng tròn hoàn hảo, Oga lập tức hiểu ra nơi này không phải tự nhiên mà là do con người tạo nên.
Nước trong hồ dâng trào, mặt hồ nổi lên những tia nước màu đen sền sệt.
Đúng vậy, nước hồ này đen ngòm, Oga có khứu giác vô cùng nhạy bén, ông ta thậm chí còn có thể ngửi được mùi hôi tanh của nước này.
Hôi thối vô cùng…
Giống như mùi phân vậy.
Oga nhíu mày, quay đầu nhìn về phía Ma Linh. Nhưng giờ phút này, hai mắt Ma Linh lấp lánh ánh sáng, giống như nhìn được bảo vật quý hiếm vậy.
“Hồ hóa ma!”
Ma Linh nói xong thì lập tức bay thẳng đến phía hồ nước.
…
Ký ức dường như đã lùi về quá khứ.
“Lierda, mẹ của ta!”
Người bên dưới đã nói như vậy.
Ma Linh nhìn chằm chằm con Cổ ma cao lớn phía dưới, tất cả mọi suy nghĩ trong lòng cuối cùng biến thành một tiếng thở dài.
“Silreka, vua của Cổ ma, chủ của vạn ma…”
“Bây giờ ngươi đã vừa lòng chưa?”
Lierda đã hoàn toàn suy vong, hàng vạn sinh mệnh mà bây giờ không còn lại một ai. Trận chiến song vương đã hủy hoại toàn bộ Lierda, một mình ông ta che chở cho một số linh hồn của người Lierda thuần chủng, vậy mà kẻ đầu sỏ gây ra tất cả chuyện này lại ngẩng cao đầu đứng trước mặt ông ta, giống như một vị tướng quân chiến thắng trở về.
Mặc dù Ma Linh, hoặc có thể nói là Ý chí thế giới Lierda hiểu rằng Silreka cũng không có ý nghĩ “Ta thắng, các ngươi là kẻ thất bại, các ngươi là lũ rác rưởi”. Nhưng việc đã đến nước này, cho dù người bên dưới có muốn cứu vãn như thế nào thì cũng đã vứt bỏ ý chí thế giới Lierda rồi.
“Ngươi đã vừa lòng chưa?”
Câu hỏi không che giấu sự trào phúng mỉa mai.
Nhưng Silreka chỉ nhẹ nhàng lắc đầu.
“Đó không phải lỗi của ta, hoặc có thể nói là không phải chỉ là lỗi của ta. Ta có sai, ta cũng tình nguyện gánh chịu tất cả những điều này, nhưng ta không hối hận về lựa chọn của mình.”
Không bao giờ hối hận…
Đó là một sự lựa chọn sáng suốt.
Ma Linh cũng không muốn nói nhiều về vấn đề hối hận hay không hối hận. Ông ta nhìn Silreka, sắc mặt vô cùng phức tạp, mãi đến tận khi Silreka nói tiếp.
“Ta đã nói rồi, mặc dù không phải tất cả mọi chuyện đều là lỗi của ta, nhưng ta cam tâm tình nguyện gánh chịu tất cả.”
“Gánh chịu? Nơi này còn gì để ngươi gánh chịu nữa?”
Hành tinh đã sắp sụp đổ, tộc nhân cũng không còn. Lierda không cần bất cứ kẻ nào gánh chịu, đơn giản vì nó đã chết rồi.
Silreka mở rộng vòng tay, khẽ nở nụ cười.
“Không, mẹ, mọi chuyện vẫn còn có thể cứu vãn.”
Dứt lời, Lierda cảm thấy toàn bộ thế giới đang run rẩy.
Đất đai sụp đổ một nửa lại liên kết lại với nhau, trái tim thế giới đã báo hỏng lại một lần nữa lấp lánh ánh sáng. Ánh sáng này thẩm thấu từ cơ thể Silreka mà ra, sau đó không ngừng vận chuyển đến bên trong trái tim thế giới.
Chương 2331 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]