“Những năng lực căn nguyên trong hồ căn nguyên bây giờ đã trở thành vô dụng rồi, nhưng có được nguồn năng lực căn nguyên này cũng đủ cho ta thực hiện một vài kỳ tích.”
Oga nhanh chóng bừng tỉnh.
Ma Linh đã biến hồ căn nguyên trở thành hồ bơi của chính mình.
“Đúng rồi, còn cả quân đoàn con rối linh hồn của ta nữa, bây giờ chưa cần bọn chúng ra tay. Cứ đưa bọn chúng tới Ma điện, phong ấn tạm thời cùng với quân đoàn con rối linh hồn biến chủng.”
“Vâng thưa đại nhân.”
Ma tộc đối với Ma Linh mà nói chỉ là đám bia đỡ đạn, nhưng quân đoàn con rối linh hồn lại là quân đoàn trực tiếp của Ma Linh, trung thành tuyệt đối với ông ta. Nếu như bây giờ đã có thể sử dụng đám bia đỡ đạn kia một cách thoải mái thì việc gì phải đẩy quân đoàn con rối linh hồn vất vả tích cóp ra nữa?
Sau khi truyền đạt xong mệnh lệnh này, Ma Linh híp mắt một lát, sau đó nói tiếp.
“Đúng rồi, ta nhớ rõ lần trước chúng ta bắt được một kẻ tên là Đường Hạo Phi, chắc tên này dùng mảnh vỡ của trái tim ma giới biến thành một hỗn chủng nhân ma (người ma lẫn lộn) đúng không?”
Oga hơi sửng sốt một chút, sau đó lập tức gật đầu.
“Không chỉ Đường Hạo Phi, theo tôi được biết thì cả Văn Vũ, thậm chí là hồn sủng của cậu ta cũng là hỗn chủng nhân ma…”
“Thật đáng thương.”
Ma Linh mỉm cười, sau đó quay đầu nhìn Oga.
“Đi làm việc đi, ta đến hồ căn nguyên, có vấn đề gì thì đến đó tìm ta.”
…
Ma giới mặt đất.
Khu trung tâm đô thị.
Cuộc chiến tranh với Ma điện không có bất cứ ảnh hưởng nào với Ma giới ở mặt đất, cuộc sống ở đây vẫn rất bình thường, muốn ăn thì ăn muốn uống thì uống. Chiến tranh cách bọn chúng rất xa, xa đến mức giống như đó là chuyện của một thế giới khác.
Đến giờ ăn tối, Ôn Đặc phu nhân nấu một bữa ăn vô cùng ngon lành. Tiểu Ôn Đặc nhanh chóng giúp mẹ chuẩn bị bát đĩa, vừa làm vừa nhìn ra cửa chờ cha mình - Ôn Đặc tiên sinh tan làm về nhà, mang cho mình chút đồ ăn vặt.
Tất cả mọi chuyện đều bình dị ấm áp, giống như tất cả mọi ngày.
Cho đến khi tai họa giáng xuống…
“Bộp!”
Cửa nhà bị gõ thật mạnh, những tiếng bước chân nặng nề vang lên, giống như báo hiệu một tai họa sắp đến.
Lúc này, Ôn Đặc phu nhân ngơ ngác nhìn ra ngoài cửa, tiểu Ôn Đặc cũng buông bát đĩa xuống, hai người đứng nhìn ra bên ngoài. Người bên ngoài dường như đã mất hết kiên nhẫn.
“Rầm rầm…”
Cánh cửa chống trộm bị xé toạc, một con ma vật mặc đồng phục cảnh vệ, thân cao hơn bốn mét sải bước vào nhà.
Người này nhìn xung quanh một chút, sau khi nhìn thấy hai mẹ con Cổ ma đứng trong nhà thì chậm rãi nhíu mày.
Phụ nữ và trẻ con…
Trong lòng anh ta dâng lên một tia áy náy, nhưng sự áy náy này nhanh chóng biến mất. Anh ta há chiếc miệng rộng, giống như những tiếng sắt thép va chạm.
“Nhà Ôn Đặc?”
“Đúng vậy, là chúng tôi.”
Ôn Đặc phu nhân lau tay vào tạp dề, đồng thời tiến lên chắn trước mặt Tiểu Ôn Đặc, vẫy tay ý bảo cậu bé vào nhà.
Nhưng Tiểu Ôn Đặc chỉ ngơ ngác nhìn người cảnh vệ trước mặt, không để ý đến cái vẫy tay của mẹ.
Nhân viên cảnh vệ mặt không cảm xúc, lôi ra một tấm lệnh bài rồi máy móc lên tiếng.
“Theo lệnh điều động chiến tranh số 0, bây giờ ta tuyên bố…”
“Từ từ đã…”
Nhân viên cảnh vệ còn chưa kịp nói xong thì ngoài cửa đã vang lên tiếng bước chân dồn dập. Ôn Đặc tiên sinh cầm theo cặp công văn, bước qua cánh cửa vào nhà.
“Các ngươi muốn làm gì? Ta là…”
“Phó bộ trưởng bộ kiểm tra chất lượng khu 58, tôi biết ông là ai, Ôn Đặc tiên sinh.”
Cảnh vệ ngắt lời, hoàn toàn không để ý đến chuyện chức danh của Ôn Đặc tiên sinh có thể dễ dàng giết chết mình.
“Ngươi!”
Ôn Đặc tiên sinh chỉ vào mũi cảnh vệ, nhưng người này hoàn toàn phớt lờ ông ta, tiếp tục nói nốt câu nói vừa rồi.
“Theo lệnh điều động chiến tranh số 0…”
Đội cảnh vệ rời đi, đồng thời một tờ tài liệu màu đỏ từ từ rơi xuống Ôn Đặc tiên sinh đang nằm liệt trên mặt đất.
Ôn Đặc tiên sinh ánh mắt ngơ ngác, ông ta chỉ ngơ ngác nhìn cánh cửa an ninh rách nát, rồi nhìn dòng chữ lớn "Lệnh điều động chiến tranh số 0" trên tài liệu, một lúc lâu sau, ông ta ngẩng đầu lên và cười khổ với vợ và con.
"Lệnh Điều động Chiến tranh số 0…"
Một giọng nói khản đặc phát ra từ miệng Ôn Đặc tiên sinh, một vài từ đơn giản dường như làm cạn kiệt toàn bộ năng lượng của Ôn Đặc tiên sinh.
Thấy vậy, Ôn Đặc phu nhân vội chạy tới và đỡ lấy Ôn Đặc tiên sinh dậy, bà ấy vỗ nhẹ vào lưng chồng, nhưng bà không biết làm cách nào để an ủi Ôn Đặc tiên sinh.
Lệnh điều động chiến tranh số 0…
Ôn Đặc tiên sinh hiểu, Ôn Đặc phu nhân cũng hiểu.
Tiểu Ôn Đặc không hiểu.
Cậu bé chỉ nhìn bố mẹ mình một cách ngây người, với một biểu hiện kinh ngạc trên khuôn mặt của cậu bé.
Cho đến khi bố mẹ ngồi vào bàn ăn một lần nữa, khua khoắng bộ đồ ăn và đũa một cách máy móc, bữa ăn vô vị chẳng mấy chốc đã kết thúc.
…
Về đêm, cuộc sống thường ngày đầy hiếu thảo và bình dị của cha mẹ và con cái đã không diễn ra.
Ôn Đặc phu nhân đang bận rộn thu dọn đồ đạc, Ôn Đặc tiên sinh chỉ ngồi trên ghế sô pha, vòng tay ôm lấy tiểu Ôn Đặc , một lúc sau, sau khi Ôn Đặc phu nhân đã thu dọn xong đồ đạc, Ôn Đặc tiên sinh thở dài một tiếng, ông ta bế đứa con lên, đi ra khỏi cánh cửa an ninh đổ nát.
Chương 2334 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]