Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 2346: CHƯƠNG 2346: MỘT THẾ GIỚI KHÁC (1)

Ôn Đặc ngồi trong lều trại, bên cạnh là đứa con trai đã ngủ say, phía trước là người vợ đang không biết lẩm bẩm điều gì. Ông ta ngẩng đầu nhìn lên đỉnh lều, ngơ ngác nhìn, mãi đến tận khi tiểu Ôn Đặc trở mình hất chăn ra thì Ôn Đặc tiên sinh mới nhẹ nhàng đắp lại chăn cho con.

Nhìn vẻ mặt non nớt của con trai, Ôn Đặc tiên sinh thở dài một tiếng.

“Phải làm thế nào đây…”

Ôn Đặc tiên sinh là nhân viên văn chức, ông ta không biết phải đối phó với cuộc chiến sắp tới như thế nào. Tuy nhiên, theo lệnh điều động chiến tranh số 0 thì chuyện này cũng không tới phiên ông ta quan tâm.

“Tập hợp! Tập hợp!”

Tiếng đội trưởng vang lên bên ngoài lều trại. Ôn Đặc tiên sinh giật mình, vội vàng bế con trai lên, không quan tâm đến hai mắt tiểu Ôn Đặc vẫn nhập nhèm, sau đó lại vẫy tay với vợ, cả nhà vội vàng ra khỏi lều.

Đập vào mắt bọn họ là một mảnh đất trống trải và vô số lều trại.

Trong lều vang lên những âm thanh rối loạn, không bao lâu sau, một đống Ma vật trông như dân chạy nạt hốt hoảng chạy ra ngoài. Bọn chúng đứng giữa mảnh đất trống, nhìn thẳng tiểu đội trưởng, hai bên cứ thế nhìn nhau.

Tiểu đội trưởng nhìn đám “dân chạy nạn võ trang” này thì thở dài. Anh ta cũng không thèm quan tâm đám ma vật này có phù hợp với yêu cầu của quân đội hay không mà chỉ hét lên.

“Cấp trên đã hoàn thành xong kế hoạch tác chiến, chúng ta sẽ là tiểu đội thứ 856412 tiến vào cánh cửa Ma giới. Khoảng ba ngày sau sẽ bắt đầu lên đường, tất cả nhanh chóng chuẩn bị.”

“Bây giờ, ta lặp lại một lần nữa điều khoản bổ sung cho lệnh tổng động viên chiến tranh số 0.”

“Ba ngày sau! Mọi người tập hợp ở chỗ này. Sau khi tập hợp đông đủ, ta sẽ dẫn mọi người xuất phát. Kẻ nào không đuổi kịp, hoặc là cố ý không tới sẽ bị xử cực hình.”

Tiểu đội trưởng nói xong thì nhìn đám ma vật trước mặt, hơi giảm ngữ điệu, giọng nói trầm thấp.

Lúc này, giọng nói của tiểu đội trưởng dịu dàng chưa từng có, nhưng những lời nói ra lại không mấy tốt đẹp…”

“Chắc hẳn mọi người đều đã biết mệnh lệnh điều động chiến tranh số 0 rồi đúng không? Mặc dù chuyện này trước nay chưa từng có, nhưng một khi bắt đầu thì nó sẽ là trận chiến của Ma tộc chúng ta. Bây giờ trung tâm thành phố đã hoàn toàn bị bỏ trống, từ trẻ con một tuổi đến lão ma vật già khú nằm liệt giường đều đã bị đưa tới chiến khu, chuẩn bị lên chiến trường. Ta không dám đảm bảo nhất chúng ta nhất định sẽ thắng, cũng không dám đảm bảo tất cả những người ở đây đều có thể sống sót. Nhưng ta dám đảm bảo một chuyện, so với việc chết trên chiến trường thì những kẻ đào ngũ sẽ càng có kết cục khủng khiếp hơn…”

“Đây là kinh nghiệm do vô số những kẻ đào ngũ dùng sinh mạng để tổng kết ra… Cho nên, mọi người nghe xong chắc cũng tự hiểu nên làm thế nào.”

Tiểu đội trưởng nói xong thì quay đầu rời đi. Chờ đến khi bóng dáng của anh ta biến mất thì một tiếng hét thê lương đột nhiên vang lên!

“Mẹ ơi! Mẹ ơi!”

Ôn Đặc tiên sinh quay đầu lại, chỉ thấy một con Cổ ma nhỏ hơn tiểu Ôn Đặc một chút đang khóc thét lên. Tiếng khóc này giống một cái ngòi nổ, đám Cổ ma nhỏ lập tức không khống chế được cảm xúc, những tiếng khóc lóc chửi rủa vang lên không ngừng.

Sắc mặt Ôn Đặc tiên sinh xấu xí đến cực điểm. Ông ta suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn ôm tiểu Ôn Đặc rồi nắm tay vợ trở về lều trại của mình.

“Ông không quản chuyện này à? Nghe nói cha mẹ đứa bé kia đều đang nhậm chức ở quân đoàn cấp chín, một đứa bé cô đơn lẻ loi thật đáng thương…”

Ôn Đặc phu nhân chua xót nói, nhìn thấy đứa trẻ kia, tình mẫu tử trong người bà nhanh chóng trỗi dậy.

Nhưng Ôn Đặc tiên sinh chỉ đặt tiểu Ôn Đặc xuống đất, sau đó chậm rãi châm một điếu thuốc, hút một lúc rồi thở dài ngao ngán.

“Không quản được…”

“Từ khi mệnh lệnh động viên chiến tranh số 0 được huy động thì thế giới đã không còn dân thường nữa rồi.”

Khi tuyết lở ập đến thì không có bông tuyết nào vô tội…

Bọn họ hưởng thụ phúc lợi mà những chiến sĩ ở ngoài tiền tuyến mang đến, hưởng thụ cuộc sống hòa bình và sinh hoạt yên ả bấy lâu nay. Bây giờ rốt cuộc đã đến lúc bọn họ phải cống hiến rồi.

Dứt lời, Ôn Đặc tiên sinh hít sâu một hơi, sau đó dập tắt tàn thuốc.

“Được rồi, nghỉ ngơi thôi.”

Tiểu Ôn Đặc ngủ rất say.

Ba ngày trôi qua, cậu bé vẫn ngủ rất say.

Có lẽ cha mẹ ở bên cạnh khiến Tiểu Ôn Đặc cảm thấy vô cùng an toàn. Ba ngày sau, cậu bé tỉnh dậy, lập tức nhìn thấy cha mẹ đã một thân võ trang.

Đồng phục tác chiến - Có thể ngăn chặn những đòn tấn công năng lượng và vật lý ở một trình độ nhất định.

Chiến đao cấp SS - Loại mặt hàng rác rưởi được sản xuất hàng loạt, dùng nó cho đám người này làm vũ khí thì Ma tộc không tiếc lắm, dù sao thì số lượng cũng nhiều đến mức muốn vứt đi.

Và một chiếc tai nghe chiến thuật vô cùng giản dị.

Tổng cộng chỉ có ba món đồ.

Nhìn qua thì có vẻ vô cùng oai phong, nhưng những ai có hiểu biết thì đều hiểu được, ngay cả trang bị của đám ma vật bia đỡ đạn cũng nhiều hơn và mạnh hơn so với trang bị của nhà Ôn Đặc…

Tất nhiên Ôn Đặc biết chuyện này. Giờ phút này, gương mặt ông ta vô cùng căng thẳng, cũng hơi sợ hãi. Ông ta nhẹ nhàng kéo chỉnh bộ đồ tác chiến của mình, cố gắng để bản thân thả lỏng một chút.

Mãi đến khi Ôn Đặc phu nhân tiến lên chỉnh lại quần áo cho chồng mình. Một lát sau, bà đi tới bên cạnh tiểu Ôn Đặc, đưa một bộ đồng phục tác chiến nhỏ cho cậu bé.

“Cầm lấy!”

Chương 2346 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!