Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 2364: CHƯƠNG 2364: ĐỒ ĂN 2

“Ăn cơm!”

Cự ma ồm ồm mở miệng nói, giống như là một cái tín hiệu, trong sơn động tức khắc vang lên tiếng cọ xát xuyên thấu, một đám “ma vật nhỏ yếu” phảng phất như xác chết biết đi, chết lặng đi đến bên người cự ma.

Ôn Đặc tiên sinh cũng ở trong đó, ông ta ôm Tiểu Ôn Đặc, cúi đầu, nhìn về phía cái nồi to trên mặt đất.

Trong nồi canh có một ít xương cá nổi lên, nước canh trong như nước trong.

Đây là bữa tối của những ma vật cấp bảy này…

Chúng ma vật chết lặng tiến đến phía trước nồi, phảng phất giống như súc vật uống nước canh nhạt nhẽo vô vị, lại không thấy được ánh mắt cự ma một mắt phía sau dần dần trở nên dữ tợn.

Đồ ăn đích xác không đủ…

Cho dù thân là “cường giả” trong doanh trại dân chạy nạn, chúng cũng không có nhiều thức ăn, – ma vật cấp bảy tuy có khả năng kháng đói, nhưng sức ăn cũng thật lớn, mấy con cá, mấy cân thịt, căn bản liền không đủ nhét kẽ răng!

Nhưng mà …

Cự ma một mắt cũng không quên thức ăn ngày trước của mình là gì.

Ma giới tài nguyên vốn là cằn cỗi, trong sự cằn cỗi này, vô số ma vật hung dữ và tàn ác đã được sinh sôi, mà tộc cự ma khổng lồ một mắt là kẻ xuất sắc nhất.

Ở trong mắt bọn họ, ma vật, thậm chí ma vật cùng tộc, đều là nguồn thức ăn tuyệt vời a!

Nghĩ như vậy, cự ma một mắt thu lại sự dữ tợn, hắn nhìn một ma vật bên cạnh, đầu tiên là vỗ vỗ bờ vai hắn, sau đó nhẹ giọng nói.

“Hắc, huynh đệ, muốn đồ ăn sao? Ta vừa mới ở bên ngoài thấy được một đám chuột…”

“Ta vừa mới ở bên ngoài thấy được một đám chuột…”

Thanh âm cự ma một mắt truyền rõ ràng vào tai Ôn Đặc tiên sinh, ông ta nhìn sắc mặc cự ma một mắt bình tĩnh, nội tâm chợt dấy lên nguy hiểm.

Giờ khắc này Ôn Đặc tiên sinh cẩn thận lui ra phía sau hai bước, ý đồ rời xa cự ma một mắt, ai ngờ cự ma một mắt bàn tay to, giống như sắt thép, chặt chẽ ấn xuống động tác của Ôn Đặc tiên sinh.

Thuyết phục thất bại!

Cự ma một mắt thần sắc trở nên dữ tợn, hắn kề sát bên tai Ôn Đặc tiên sinh, thấp giọng uy hiếp nói.

“Hoặc là theo ta đi, hoặc là lão tử bóp chết ngươi cùng đứa bé trong lòng ngươi!”

Những lời này, tức khắc làm Ôn Đặc tiên sinh cảm thấy tuyệt vọng …

Ông ta đã sớm dự đoán được một màn này – nếu phân hoá ra giai cấp, sinh ra mạnh yếu, liền sẽ xuất hiện loại “quy củ” căn bản nhất, cá lớn nuốt cá bé.

Đồ ăn không đủ, kẻ yếu tới thay thế.

Ma tộc lúc ban đầu, còn không phải như vậy tới đây sao…

Ôn Đặc tiên sinh vừa muốn phản kích, lại chỉ thấy cự ma một mắt phát lực, thô bạo đẩy tay phải Ôn Đặc tiên sinh ra, hắn một tay túm Tiểu Ôn Đặc tới, sau đó liền quay đầu rời đi!

“Con trai của ta! Con trai của ta, trả con trai cho ta, trả lại con trai cho ta!”

Ôn Đặc tiên sinh sốt ruột hét to lên, đổi lại chỉ là sự tuyệt tình của Cự ma một mắt và sự lạnh lùng của “kẻ yếu” xung quanh.

Không có bông tuyết nào là vô tội trong trận tuyết lở…

“Những kẻ yếu” xung quanh, đương nhiên cũng hiểu được dự định của Cự ma một mắt, nhưng mà…

Chuyện chết tiệt này, suy cho cùng cũng chưa đổ xuống đầu mình, không phải sao? Cái gọi là thêm một việc chi bằng bớt một việc, dù sao cũng đánh không lại, chúng ta chỉ có nhìn thôi.

Chính vì sự lạnh lùng với chuyện không liên quan đến mình, mới khiến Ôn Đặc tiên sinh hoàn toàn tuyệt vọng, ông ta thất tha thất thểu chạy ra cửa động, liếc mắt một cái, liền nhìn thấy Cự ma một mắt ôm tiểu Ôn Đặc không ngừng giãy dụa, dần dần biến mất trong phương xa mịt mù cát vàng.

Lúc này, Ôn Đặc tiên sinh tuyệt nhiên không chút do dự, ông ta một mặt gào thét, ý đồ thu hút sự chú ý của người ngoài, mặt khác co chân, nhanh chóng đuổi theo phía Cự ma một mắt biến mất.

Cho đến khi ba bóng người càng đi càng xa.

“Con trai của ta! Mẹ kiếp thả con ta ra…”

Tiếng kêu thảm thiết đã thu hút sự chú ý của Carmen, anh ta bỏ máy tính bảng trên tay xuống, từ trên mặt đất bò lên, năng lực nhận biết đỉnh phong cấp chín trong phút chốc bao trùm phía xa, chỉ trong nháy mắt, Carmen liền nhìn thấy Cự ma một mắt ôm tiểu Ôn Đặc điên cuồng chạy đến!

Phía sau Cự ma một mắt, Ôn Đặc tiên sinh nhắm mắt theo đuôi, loài thiên địch của Cổ Ma, nghiêm khắc mà nói so với Cự ma một mắt mạnh hơn một chút, hơn nữa sự khác biệt về cấu tạo cơ thể, khoảng cách của Ôn Đặc tiên sinh và Cự ma một mắt đang không ngừng được kéo gần, cho đến khi sau nửa tiếng đồng hồ, Ôn Đặc tiên sinh mới hoàn toàn đuổi kịp Cự ma một mắt.

“Trả con cho ta!”

Ôn Đặc tiên sinh gào thét dữ tợn, ông ta vươn tay phải, hung hăng túm xé áo khoác của Cự ma một mắt.

“Xoạc.”

Áo khoác bị xé rách, Cự ma một mắt bước chân loạng choạng một chút, sau đó ổn định cơ thể.

Nó quay đầu, nhìn về phía Ôn Đặc tiên sinh.

“Thực lực cũng không tệ…”

Cự ma một mắt nói xong, ngẩng đầu lướt nhìn xung quanh.

Trong năng lực nhận biết, cũng không có thể sinh mệnh nào khác.

Thực sự là chỗ tốt để giết người cướp của…

“Vậy thì, ngay tại đây…Lão tử lúc này cần phải ăn no!”

Cự ma một mắt mở to miệng, nhe răng cười một tiếng với Ôn Đặc tiên sinh, sau đó, nó đem tiểu Ôn Đặc vứt đi thật xa, lao về phía Ôn Đặc tiên sinh.

Chương 2364 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!