Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 2367: CHƯƠNG 2367: SỰ CHUẨN BỊ PHÍA SAU 1

Chất nhầy trên mặt đất tụ lại, phát ra mùi tanh hôi, mùi này trộn lẫn với sương mù trôi dạt, liền làm cho các chiến Nhân tộc bên ngoài bị chặt miệng mũi.

Nhưng mà mùi, lại không che giấu được sự kinh ngạc trong mắt bọn họ.

Các đối thủ cũ – Ma vật vô tận kia, thế nhưng trong chớp mắt biến thành đồng loại của mình?

Cái quái gì đây?

Các chiến sĩ ngơ ngác nhìn nhau, cho đến khi ngân quang chân trời hiện ra.

Vô số chất lỏng kim loại màu bạc từ trên trời rơi xuống, trùng trùng điệp điệp giống như một trận mưa tầm tã xối xả, chất lỏng kim loại màu bạc đáp xuống chiến trường, liền tự phát hành động.

Bọn chúng tự chuyển động, biến thành dây thừng, với tốc độ nhanh như chớp đem tất cả Ma tộc buộc thành bánh chưng, trong nháy mắt, bất luận là hoàn thành biến hóa Ma vật, hay chưa hoàn thành biến hóa Ma vật, đều mất năng lực phản kháng.

Nhân dịp này, mệnh lệnh của cấp cao Yến Kinh mới vừa truyền đến.

“Thu nhận tù binh.”

Mệnh lệnh đơn giản.

Mặc dù kinh hoàng trận bạo loạn chiến tranh này, nhưng huấn luyện thời gian dài, sớm đem bản năng phục tùng mệnh lệnh khắc sâu trong xương tủy của những người lính, bọn họ dưới sự dẫn dắt của đội trưởng, đem Ma tộc trong chiến trường lần lượt giam xuống dưới, mọi thứ đâu vào đấy.

Mà Ma tộc, chỉ là khiếp sợ với sự biến hóa của cơ thể mình, bọn chúng một người hai người sững sờ tại chỗ, không còn cái gọi là hung ác và nóng nảy.

Chiến tranh đã từng oanh oanh liệt liệt, dưới kỹ thuật chuyển hoán nhân ma, nhanh chóng tiêu tan hết sạch.

Thấy thế, Độc Nhãn cười khà khà.

“Mặc dù không biết lão già ấy nghĩ như thế nào, nhưng mà kết quả này, cũng giảm bớt phiền phức.”

Ngược lại Đường Hạo bĩu môi, trong lòng nổi nóng…

Trở về Yến Kinh, cậu ta sao còn có cuộc sống nhàn nhã như vậy. Ngày tận thế triệu hồi điên cuồng.

Hai người đều có những tâm tư riêng, nhưng nhìn chung, đa phần là thoải mái.

Suy cho cùng, không ai muốn chiến đấu bất kể ngày đêm, rồi mỗi ngày mỗi đêm phải đắm chìm trong biển máu núi xác, hay chĩa dao đồ tể vào những kẻ yếu ớt.

Đường Hạo đứng ở lầu trên của tường thành, từ trên cao nhìn về phía xa, năng lực nhận biết mạnh mẽ đã theo dõi toàn bộ quá trình giam giữ tù binh bên dưới để đảm bảo không có chuyện gì xảy ra, còn Độc Nhãn vừa điều khiển phân thân, ở khu 9 làm những việc vừa mới làm ở khu 8, vừa liên lạc với Văn Vũ thông qua kết nối linh hồn.

“Rất nhiều bom từ trên trời rơi xuống…”

“Yến Kinh đã bao phủ lớp sương mù của thuốc chuyển hoán nhân - ma, biến tất cả ma tộc thành loài người…”

“Bây giờ lão già Lâm Hải Phong đang bắt người, cũng không biết ông ta muốn làm gì…”

“Cứ như vậy, đúng rồi đại ca, cậu không nói chuyện với Lâm Hải Phong hay hỏi ông ta rốt cuộc dự định làm gì à?”

Ma giới, bên trong tổ hư không của ác linh, Văn Vũ vừa điều khiển tảng đá khổng lồ, đánh bóng pháo đài độc nhất của chính mình, vừa trả lời câu hỏi của Độc Nhãn.

“Không, tao chưa nói chuyện với Lâm Hải Phong, tao cũng không biết ông ta thực sự muốn làm gì…”

Nghĩ như vậy, Văn Vũ lấy máy thông tin ra, vừa muốn liên lạc với Lâm Hải Phong, nhưng lại do dự một chút, vẫn là đặt máy thông tin vào trong nhẫn không gian.

“Bỏ đi, lão già này muốn làm gì thì làm, chúng ta không cần phải nhúng tay vào.”

Độc Nhãn đã sớm biết thái độ này của Văn Vũ, sau khi đại ca nhà mình có ý niệm cao chạy xa bay, Lâm Hải Phong muốn làm gì thì cũng không còn quan trọng nữa.

“Được rồi, đại ca, khi cậu đi rồi, đừng quên kéo phân thân của tôi về, thật đáng tiếc khi mất một phân thân lớn như vậy.”

“Đừng lo lắng, tao không thể quên mày đâu… Đúng rồi, không có việc gì thì trở về xem Sơn Khôi và Sơ Hảo, tới lúc đi, nếu có thể mang chúng đi cùng thì cố gắng đóng gói tất cả mang đi!”

“OK, cậu yên tâm giao cho tôi làm!”

Độc Nhãn lúc nào cũng cười đùa nhưng thời điểm quan trọng thì rất đáng tin cậy.

Sau khi kết thúc liên lạc với Độc Nhãn, Văn Vũ kéo một tảng đá thô ráp từ thế giới bên ngoài và cẩn thận đánh bóng nó thành hình vuông, trong khi suy nghĩ về những gì đã xảy ra trong trận chiến.

Chà, chỉ có thể mô tả được bằng từ kỳ lạ.

Nhiều điều trong đó có vẻ rất hấp dẫn, Văn Vũ cũng không hiểu ý định sử dụng quy mô lớn kỹ thuật chuyển hoán nhân ma của Lâm Hải Phong…

Nhưng có phải việc của tôi đâu?

Văn Vũ nghĩ như vậy, liền không quan tâm tới những chuyện này nữa.

Sau khi kết thúc liên lạc với đại ca nhà mình, Độc Nhãn lại nhìn chiến trường bên dưới, trong mắt đã không còn sự nghi ngờ và khó hiểu như vừa rồi.

Như Văn Vũ đã nói – có phải việc của nó đâu?

Độc Nhãn chỉ cần làm tốt công việc của mình là được rồi.

Nghĩ đến đây, Độc Nhãn trở lại ngồi ở lầu trên của tường thành, nhìn về sự bận rộn bên dưới, trong mắt lộ ra vẻ mơ màng.

Văn Vũ phải đi…

Đây là chuyện Độc Nhãn biết rõ…

Nhưng đi đâu?

Độc Nhãn không rõ lắm, có thể là đại ca của mình cũng không rõ nữa.

Có lẽ, chuyến đi này là cuộc phiêu lưu vô tận, với những nỗi cô đơn, lẻ loi vô tận…

Vậy thì…

Có muốn đưa hai cô gái xinh đẹp trở về không?

Nghĩ như vậy, bản thể của Độc Nhãn trong tổ hư không của ác linh đột nhiên trở nên dâm đãng…

Chương 2367 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!