Giống như anh cả đưa các em nhỏ ra ngoài thu phí bảo hộ vậy.
Nhìn thấy bộ dạng của Văn Vũ, Đường Hạo Phi và Bạch cũng lắc đầu cười trừ.
Không nói một lời nào, rất tốt, đây rất là Văn Vũ…
Không có lời từ biệt bạn cũ hay tình tiết đồng cảm, nếu đã quyết định chia lìa thì đừng nhắc đến nữa.
Văn Vũ luôn luôn không muốn thay đổi những chuyện tưởng tượng này.
Văn Vũ dừng bước cho đến khi cách Đường Hạo Phi và Bạch đủ xa, cậu mới cúi đầu nhìn xuống.
Chỉ nhìn xuống phía dưới, ánh mắt của Văn Vũ hoàn toàn dồn vào ma giới dạng nửa bán cầu…
Từ trên cao nhìn xuống toàn bộ ma giới, đây không phải là lần đầu tiên Văn Vũ làm, nhưng những gì cậu thấy bây giờ rất khác so với trước đây.
Ma giới lúc này lộ vẻ chật vật lạ thường.
Sinh linh tuyệt chủng, nhà cửa hoang vắng.
Đây là ma giới, Lierda đã từng, bây giờ là cơn ác mộng vô tận của thế giới …
Nhưng nó cuối cùng cũng không vượt qua được sự tấn công của thời gian…
Sinh mệnh của ma giới đã biến mất từ lâu – những ma tộc dưới cấp 10 đã bị Ma Linh phái tới chiến trường phân tầng, với tình hình thuốc thử chuyển hoán nhân ma bao phủ ở chiến trường phân tầng, nơi đó đã biến thành cấm địa của ma tộc.
Đi vào một mất một…
Nhưng nói thế nào, Ma Linh cũng chưa từng nghĩ tới sẽ để bọn họ phát huy vai trò gì lớn, cho dù bị con người đồng hóa, cũng có thể lãng phí một chút lương thực, còn tốt hơn là chết theo cùng ma giới.
Những ma tộc trên cấp 10 đã được Ma Linh triệu hồi về ma điện, chúng sẽ sống trong ma điện kể từ bây giờ.
Có lẽ bắt đầu từ hôm nay, chúng sẽ không xuất hiện ở thế giới loài người, nhưng nhiều khả năng Ma Linh sẽ định hình lại cánh cổng ma giới trong ma điện và tiếp tục triển khai chinh phục trái đất.
Cụ thể như thế nào, Văn Vũ không cần bận tâm chuyện đó nữa, hiện tại cậu chỉ muốn nhìn ma giới sụp đổ, cũng chỉ muốn nhìn thời đại này thuộc về ma giới tiến về bãi rác lịch sử…
Chà, chúng ta thực sự không thể đánh bại ngươi, nhưng chúng ta sống lâu hơn ngươi – đây là điều bất hợp lý nhất.
Trong đầu dường như hiện lên tất cả những trải nghiệm đã từng của mạt thế, lúc này Văn Vũ cảm thấy buồn không thể giải thích được khi nhìn mảnh đất hoang vắng dưới chân mình.
Cho đến khi một giọng nói của Bạch vang lên bên tai, suy nghĩ của Văn Vũ mới bị cắt ngang.
“Bắt đầu rồi.”
Bạch nói như vậy, sau đó ma giới chật vật phía dưới xuất hiện thay đổi khiến người ta kinh ngạc!
…
Đầu tiên, lớp vỏ nứt ra!
Một trận động đất mạnh mẽ không biết nên đánh giá ra sao đã ngay lập tức bao phủ tinh cầu dạng bán cầu này, cùng với tiếng động lớn "ầm ầm", mặt đất bắt đầu nứt ra, vô số khe nứt lập tức lan tràn ra bề mặt của ma giới trong nháy mắt, sau đó, ngọn lửa vô tận đốt cháy mọi thứ một cách điên cuồng.
Ngọn lửa phụt ra từ các vết nứt trên mặt đất, giống như một ngọn núi lửa phun trào dữ dội, tro bụi vô tận phun lên bầu trời dọc theo các vết nứt, giống như huyết dịch của thế giới vậy.
Ngọn lửa sáng rực trên bầu trời, soi sáng Văn Vũ và những hồn sủng của cậu, cùng với bóng dáng của Bạch và Đường Hạo Phi.
Là những khán giả cuối cùng, những người này là những người duy nhất tiễn ma giới rời đi vào lúc này.
“Chà chà.”
Bạch ở bên cạnh phát ra ngữ điệu vẻ kỳ quái không rõ, ông ta kéo Đường Hạo Phi lên cao hơn một chút, Văn Vũ nhìn thấy, liền chậm rãi đi lên.
Tro tàn xung quanh cơ thể của Văn Vũ, trong những hạt bụi mịn này dường như bộc bạch sự thê lương, điều này khiến Văn Vũ cảm thấy có chút buồn khó tả.
“Chết rất hay…”
Văn Vũ dứt khoát hạ lệnh.
Như để đáp lại lời chúc phúc của Văn Vũ, giây tiếp theo, lại có một tiếng nổ lớn!
Một tiếng “bùm”.
Những khe nứt lan tràn trên bề mặt đột nhiên mở rộng đến cực điểm, đá vụn bay tứ tung, những mảnh vỡ đại lục vô tận nổ tung và bắn ra bốn phương tám hướng, nhất thời, Văn Vũ chỉ cảm thấy có một lực vô hạn từ phía trước xuất hiện, cậu khởi động lá chắn hỗn loạn trước khi nghiền nát tảng đá đang bay vụt tới.
Và đây là sự huy hoàng cuối cùng của ma giới!
…
Trong nháy mắt, ma giới đã từng rộng lớn bị vỡ thành nhiều mảnh.
Ánh mắt sắc bén của Văn Vũ nhìn thấy một mảnh đất sụp đổ rộng chừng mấy trăm kilomet vuông, cậu dẫn theo một bầy hồn sủng bay lên mảnh lục địa vỡ nát, Văn Vũ đứng bên rìa nhìn xuống một lần nữa.
Ma giới trước mắt đã biến mất, thay vào đó là những thứ rác rưởi vụn vỡ như vành đai thiên thạch.
Từ lúc bắt đầu tới giờ, quá trình diệt vong của ma giới nhanh hơn tưởng tượng, Văn Vũ thoáng suy nghĩ liền cảm thấy đây có thể là ma giới sớm đã sụp đổ rồi, nếu không được ma chủ cưỡng ép tiếp tục sống sót, ma giới có thể không tồn tại từ lâu – quá trình ngắn ngủi này bây giờ không hơn gì một sự bùng nổ sau khi bị đàn áp.
Đáng lẽ nó đã chết rồi…
Vụ nổ trước mặt đã kết thúc, nhưng các mảng lục địa bị vỡ vẫn đang văng ra mọi hướng cùng với sức mạnh căn nguyên, có thể tưởng tượng được rằng vụ nổ này có lẽ không thể dừng lại được trong một khoảng thời gian ngắn.
Lực nổ của tinh cầu sẽ mang theo các thiên thạch bị vỡ này theo mọi hướng.
Nhưng phần còn lại không liên quan gì đến Văn Vũ.
Cậu đã xem đủ rồi.
Chương 2370 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]