Nhìn thấy Văn Vũ quay người rời đi, Trương Văn Hổ không nói hai lời vội vàng mở miệng gọi!
Nói là hai lựa chọn, nhưng đối với Trương Văn Hổ mà nói, sự thật chỉ có một loại, quan hệ về nghề nghiệp, khiến cho Trương Văn Hổ chỉ có thể tiến lên!
“Muộn rồi!’
Giọng nói lạnh lùng phát ra từ miệng Văn Vũ.
Đúng là đã muộn, bởi vì, sức mạnh chiến đấu mạnh mẽ của ma tộc lại một lần nữa xuất hiện rồi!
…
Một ngọn lửa màu đen bay từ trong cánh cổng ma giới.
Sau đó, là một bộ xương khoác áo choàng đen từ từ đi ra khỏi cánh công ma giới.
“Kít kít kít, một hương vị rất hấp dẫn.”
Cũng không biết con ma vật này nói đến là không khí, hay là mùi vị máu thịt cách đó không xa.
5 ngọn lửa màu đen không ngừng trôi nổi bay xung quang bộ xương khoác áo choàng đen, mỗi một ngọn lửa đen, dường như bên trong có một tiếng thét xuyên thấu!
“Chết…chết…chết…”
“Giết tôi đi…”
“Giết hết bọn chúng đi…”
Cảm giác tiêu cực lan truyền từ ngọn lửa đen đến khắp xung quanh ma vật áo choàng đen, khiến cho đám ma vật hắc bì xung quanh náo động, sau đó bay nhanh sang hai bên dạt chỗ cho con ma vật áo choàng đen này!
Con đường này, thậm chí còn rộng hơn con đường cho ba con cự ma xanh!
“Sao không phát động tấn công?”
Những dao động bằng tinh thần từ ma vật áo choáng đen truyền đến tâm trí của con cự ma xanh ở giữa.
Cự ma xanh khẽ cúi người, với một thái độ rất cung kính, trong miệng phát ra một âm thanh nghe không rõ.
“Đại nhân Allos nói rồi, đợi đến khi ngài ấy đến đã, mới phát động tấn công!”
“Ồ ồ ồ, vậy thôi vậy, dù sao lần này hắn cũng là chỉ huy đợt tấn công, thật đáng tiếc…”
Vẻ mặt ma vật áo choàng đen, ừm, có thể nói là phần mắt, nghiêm túc nhìn Văn Vũ không ngừng lui về phía sau, trong miệng phát ra một tiếng thở dài nặng nề.
“Mảnh vỡ linh hồn của chúa tể, là ở trên người cái sinh vật kia…”
“Đúng là một mùi vị quyến rũ…”
…
“Đợi đã, Văn Vũ, đợi đã!”
Trương Văn Hổ ở phía sau không ngừng gọi, nhưng lại không để cho Văn Vũ dừng lại !
Ma vật áo choàng đen mới xuất hiện khi nãy, nhìn thấy Văn Vũ, Văn Vũ tất nhiên cũng nhìn thấy con ma vật đó.
Như vậy lại càng khiến cho Văn Vũ hạ quyết tâm!
Chỉ nhìn vào điều đó, Văn Vũ liền cảm thấy một nguồn năng lượng cực kỳ tiêu cực truyền vào trong não mình!
Cái loại kẻ địch này, chắn chắn là đối thủ mà Văn Vũ phải toàn lực đối phó.
Mà ngay cái lúc con ma vật đó xuất hiện, sức mạnh của con người và ma vật, đã xảy ra một sự nghiêng ngả nghiêm trọng!
Điều này cũng có nghĩa, bây giờ mà đánh, là tự tìm chết!
“Chúng ta lên, chúng ta xông lên có được không?”
Đằng sau, giọng van xin của Trương Văn Hổ không ngừng kêu lên, nhưng không làm lung lay được quyết tâm của Văn Vũ!
Văn Vũ còn không quay đầu lại, đi thẳng về phía trước.
Khi nhìn thấy kỹ năng chức nghiệp của Trương Văn Hổ, Văn Vũ đã hiểu được một chuyện, Trương Văn Hổ, chết chắc rồi!
Doanh trại căn bản không bảo vệ được, ngay cả bây giờ toàn bộ sinh vật trên đại cầu này có đứng trước mặt ma tộc, cũng vẫn không bảo vệ được!
Nơi tập hợp nhỏ bé này, thậm chí còn không có đủ tư cách tiếp nhận trận chiến giữa hai bên!
“Văn Vũ, Văn Vũ đợi đã, đi thật sao? Vậy chúng tôi phải làm sao?”
Tôn Thụy Tinh gọi Văn Vũ từ phía sau, kéo chặt lấy áo của Văn Vũ.
“Làm sao? Đi mới sống được, không đi là chết, bây giờ còn có lựa chọn, đợi đến khi đối mặt với sự tấn công của ma vật, đến cả lựa chọn cũng không có đâu!”
Văn Vũ nhìn gương mặt rối răm của Tôn Thụy Tinh, dùng giọng nói lạnh lùng tiếp tục nói.
“Tôi nhất định phải đi, anh có đi không, tự anh chọn đi!”
Chuyện đến nước này, dưới tình huống uy hiếp đến tính mạng bản thân, Văn Vũ không muốn nói nhiều với Tôn Thụy Tinh nữa.
“Em đi với anh.”
Tôn Thụy Tinh còn chưa biểu hiện gì, Tôn Ngạo Thiên ở bên cạnh vội vàng đi đến bên cạnh Văn Vũ.
“Tôi…tôi cũng đi cùng anh…”
Người nói câu này, là một chức nghiệp gỉa mà Văn Vũ không quen biết.
Sức mạnh thấp, gương mặt sợ hãi, đều giống y như các chức nghiệp giả đang đứng ở đây.
“Có tôi nữa…”
Một người rồi lại một người nữa đi đến bên cạnh Văn Vũ, cúi đầu, không dám nhìn Trương Văn Hổ đang đứng đối diện.
“Muốn đi mau tranh thủ đi!”
Văn Vũ thấp giọng nói, quay người đi tiếp.
Bởi vì, quân tiếp viện của ma tốc lại xuất hiện, ngoại trừ lượng lớn bia đỡ đạn, còn có ba con ma vật cấp 3.
Không ai chắc chắn được ma vật khi nào sẽ phát động công kích, cho nên, đi càng nhanh càng tốt!
“Đợi đã, Văn Vũ,tôi đi tập trung vài người thường ở trong doanh trại đã.”
Giọng Tôn Thụy Tinh vang lên,nhưng Văn Vũ đẩy ra.
“Tùy anh, tôi đợi không được đâu!”
Tôn Thụy Tinh do dự một lúc, rốt cuộc vẫn là vì lòng lương thiện, cắn răng cắn lợi, đi đến nơi ẩn nấp của người bình thường.
Trương Văn Hổ nhìn Văn Vũ đưa hơn một nửa chức nghiệp gỉa trong doanh trại đi càng ngày càng xa, lại nhìn lại những người tâm phúc ở bên cạnh mình và những người bị khế ước khống chế, suy nghĩ, sau đó hạ quyết tâm.
Chương 239 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]