Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 242: CHƯƠNG 242: CỦNG CỐ, TRỰC TIẾP CHIẾN ĐẤU! 2

Đi cùng với bóng dáng của Độc nhãn là đám sinh vật biến dị trong núi.

Giống như địa chấn, các sinh vật biến dị có kích cỡ khác nhau lao thẳng từ ngọn núi xuống những nơi gần thành phố, sau đó từ từ ngừng lại.

“Ư..ư…”

Một tiếng rên rỉ yếu ớt từ trên lưng Độc nhãn vang lên, Văn Vũ ngẩng đầu nhìn lại một con rồng nhỏ đang đứng trên lưng nó ngước mắt chào hỏi Văn Vũ.

“Ư, chào.”

Một giọng nói non nớt truyền vào trong đầu Văn Vũ, nhìn dáng vẻ kiêu ngạo của Tiểu Long, cậu thiếu chút nữa trợn to mắt.

“Ngươi đến trễ mấy chục phúc rồi!”

“Mười phút, là bao nhiêu?”

“Hazz!”

Văn Vũ cười khổ, giọng nói cũng thay đổi.

“Tụi mày tới vừa lúc.”

“Ta nói rồi mà, chuyện ta đồng ý với ngươi thì nhất định sẽ làm được.”

Văn Vũ trực tiếp giơ ngón cái lên, chứ không nói gì với Tiểu Long nữa.

Nhưng Tiểu Long gặp lại Văn Vũ rõ ràng có chút vui vẻ.

“Mấy thứ này là đồ ăn mà ngươi nói đó hả?”

“Ừ!” Văn Vũ gật đầu.

“Thế nào? Nhìn rất ngon đúng không?”

“Ừm!” Tiểu Long gật đầu lia lịa.

“Hơn nữa trên người bọn chúng có hương vị của chim ưng!”

“Mùi của chim ưng!”

Văn Vũ nghĩ thầm, cậu nhíu mày nhưng vẫn bỏ qua nghi hoặc này sau đầu.

Văn Vũ không mẫn cảm với mùi vị hay hơi thở của động vật, cho nên cậu không phân biệt được như Tiểu Long.

Hơn nữa chuyện quan trọng bây giờ không phải là tìm hiểu vấn đề này mà là…

Tham lam chi xúc nhanh chóng dài ra, đồng thời ánh mắt của Văn Vũ càng ngày càng bình tĩnh.

Trước giông tố mọi thứ luôn yên bình.

….

Cách đó trăm mét có trận bạo động giữa những con ma vật.

Ba con cự ma da xanh đang đứng phía trước từ từ di chuyển sang hai bên, để hai con ma vật phía sau bọn nó đi ra.

Một con cổ ma và một con ma vật áo choàng đen.

Cổ ma Allods yên lặng nhìn Văn Vũ ở phía trước, sau đó giọng nói khàn khàn truyền tới.

“Các ngươi là nhân tộc?”

Đây là tiếng phổ thông.

Có lẽ những con ma vật này đã tìm hiểu cẩn thận rõ ràng về những tin tức của địa cầu.

Văn Vũ gật đầu.

“Vậy những thứ sau lưng mấy người… Là gì?”

Văn Vũ quay đầu lại nhìn những sinh vật biến dị đông đảo phía sau, nghiêm túc nói.

“Phía sau ta điều là chiến hữu của tôi, ngươi có thể gọi bọn nó là sinh vật Địa Cầu.”

Cổ ma Allods gật đầu nói: “Những sinh vật Địa Cầu, tên hay. Những thám tử của bọn ta nói các ngươi là chúa tể của hành tinh này, và có rất nhiều suy nghĩ kiêu ngạo trong đầu, không nghĩ tới trong nhiệm vụ nhỏ lần này để ta thấy được những nhân loại nhỏ bé thú vị như các ngươi.”

“Với sinh vật Địa Cầu thì chuyện này ý nghĩa hơn nhiều.”

“Giết! A! Giết bọn chúng!”

Với tiếng gầm vang dội của Cổ ma Allods truyền tới, đại quân bắt đầu di chuyển.

“Rống!”

Nhìn ma vật đang nhanh chóng chạy tới trước mặt, Tiểu Long trên lưng Độc nhãn lập tức gầm vang một tiếng thật lớn không tương xứng với cơ thể của nó.

Cùng với tiếng gầm của vương giả, những sinh vật biến dị ở đằng sau lập tức vượt qua Văn Vũ lao về phía ma vật.

Dường như hai con sóng lớn, hai bên lập tức lao vào chiến trường.

Ngay lập tức máu tươi văng khắp nơi, tiếng gào thét bao trùm cả thị trấn.

Các chức nghiệp giả phía sau Văn Vũ, ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, họ vẫn đứng yên vị trí cũ không biết làm gì.

Nhìn tình trạng bây giờ thì những chức nghiệp giả bình thường này thật sự vô dụng.

“Chiến đấu thôi, sinh vật biến dị sẽ không tấn công mọi người.”

Văn Vũ vừa nói xong, Tôn Thụy Tinh lập tức xông ra phía trước, vung cái khiên trên tay, trực tiếp đập vỡ đầu của một con vật da đen.

Sau đó chức nghiệp giả mới phản ứng lại, và do dự đi về phía chiến trường.

Lúc này bắt đầu tận mắt nhìn thấy chiến trường của sinh vật biến dị và quái vật, những chức nghiệp giả này mới nhận ra sức mạnh mà họ luôn lấy làm kiêu ngạo lại buồn cười đến cỡ nào!

Phía sau đám người Lý Thiện Lâm lôi kéo góc áo của Trương Lập Phi, hai người liếc nhìn nhau.

Rồi yên lặng chạy về phía núi sâu.

Hành vi của bọn họ có thể nói là lâm trận chạy trốn, nhưng lúc này đâu ai quan tâm tới chuyện nhỏ nhặt như vậy.

Chẳng có ai để ý tới hành động của bọn họ.

À, ngoại trừ Tôn Ngạo Thiên.

Tôn Ngạo Thiên nhìn thấy hai người Trương Lập Phi chạy trốn khỏi chiến trường, trong đầu cậu ta suy nghĩ, lập tức đi tới bờ rìa chiến trường.

Văn Vũ sẽ không tha thứ cho hành vi như vậy, nhưng nếu cậu không thấy thì có lẽ sẽ khác.

“Liệu cậu còn sống để nói gì không?”

Tôn Ngạo Thiên nhìn những con ma vật trước mắt thầm nghĩ.

“Mấy người đi chịu chết thì đi thôi, tôi thì không muốn chết. Hơn nữa trong cuộc chiến này có tôi hay không cũng không có khác gì cả!”

Lòng người phức tap không ai đoán trước được điều gì.

Biết rõ ma vật và sinh vật biến dị chỉ có một loài có thể sống sót, vậy mà còn có người cho rằng là chuyện bình thường, vẫn có suy nghĩ sức lực của họ cũng chẳng giúp ích gì dù sao trời có sập cũng có người có thực lực mạnh hơn chống đỡ rồi.

Không ai nghĩ sâu xa hơn rằng nếu người có thực lực mạnh hơn chết đi thì người mạnh hơn sẽ là ai.

Chương 242 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!