Văn Vũ nghiêng người né tránh quả cầu lửa của nó đồng thời nhanh chóng quay người chạy tới nơi xa.
Nói đùa gì vậy, nhìn thôi đã biết đánh không lại còn muốn ở đây liều chết làm màu cái gì. Loại chuyện ngu xuẩn như vậy, Văn Vũ làm không nổi!
Ở trong tối chạy như bay, tốc độ của Văn Vũ tuyệt đối không chậm. Hơn nữa lại thêm ưu thế về thể hình, trong lúc nhất thời, áo choàng đen không có tí xíu biện pháp nào giữ Văn Vũ lại.
Hai người một đuổi một chạy, phía dưới đều là tốc độ cấp ba cho nên hoa cỏ cây cối ven đường bọn họ đi qua đều trong tình trạng bị hủy diệt phá hư.
Ngay vào lúc Văn Vũ mang theo áo choàng đen đuổi chạy vòng vèo thì Lý Thiện Lâm và Trương Lập Phi mới rời khỏi trung tâm chiến trường đã nhanh chóng chạy tới vị trí biên giới kết giới.
Đối với sinh vật mà nói, bản năng sợ hãi khiến bọn chúng tránh xa nguy hiểm, càng xa càng tốt! Nhìn kết giới to lớn trước mặt, Trương Lập Phi đặt mông ngồi phịch xuống trên mặt đất, há to miệng thở hổn hển.
Chạy trốn cũng là một việc rất tốn thể lực!
“Không sao chứ?”
Lý Thiện Lâm nhìn người ngồi dưới đất ánh mắt mờ mịt đang ra sức hô hấp, không nhịn được hỏi.
Quan hệ giữa Lý Thiện Lâm và Trương Văn Hổ có thể nói là quan hệ thân thiết lớn lên từ nhỏ cùng nhau. Đối với đứa cháu lớn của ông ta, Lý Thiện Lâm hoàn toàn coi cậu ta thành một nửa cháu trai của mình mà quan tâm. Nghe thấy giọng của Lý Thiện Lâm, Trương Lập Phi lắc đầu nhưng không hề nói gì tiếp.
“Yên tâm đi, có Văn Vũ và mấy sinh vật biến dị ở đó, chiến đầu lần này chắc chắn không có vấn đề gì. Chúng ta ở đây đợi một lúc là được rồi.”
“Vâng.”
Trương Lập Phi lấy ra một bình đựng nước từ nhẫn không gian đưa cho Lý Thiện Lâm rồi đồng thời cũng lấy ra một bình khác tự mình uống một ngụm lớn.
Nhìn dáng vẻ của Trương Lập Phi, Lý Thiện Lâm không nhịn được thở dài.
Đối với một đứa nhỏ còn chưa tới mười tám tuổi mà nói, mất mẹ từ nhỏ, ngay sau đó đã phải chịu đả kích mất cha, tuyệt đối không coi là chuyện nhỏ. Trương Lập Phi hiện tại có thể giữ vững bình tính, đã coi như là tố chất tâm lý không tệ rồi.
Ngồi xuống bên cạnh cậu ta, Lý Thiện Lâm ôm lấy bả vai Trương Lập Phi, mở miệng nói.
“Chờ chuyện này kết thúc, hai chúng ta liền tới thành phố Mẫu Đơn Giang. Dựa vào thực lực của chúng ta, kiếm được một chút thành tựu như ý, vậy thì tôi cũng xem như không có lỗi với cha cậu.”
“Cảm ơn chú Lâm.” Khóe miệng Trương Lập Phi kéo ra một ý cười miễn cưỡng, nói với Lý Thiện lâm.
“Giữa chúng ta còn nói cảm ơn cái gì, cậu quên là…. ai u, con mẹ nó!”
Không đợi Lý Thiện Lâm nói hết câu, phía sau lập tức truyền tới một cảm giác thiêu đốt. Lý Thiện Lâm lôi Trương Lập Phi ở trên mặt đất lên, chạy về phía trước một đoạn rồi mới quay đầu lại nhìn.
Thế nhưng phía sau hai người ngoại trừ kết giới màu đen thì chẳng có gì khác.
“Lập Phi, cậu nhìn sau lưng tôi xem có làm sao không?”
Lý Thiện lâm khẳng định, cảm giác thiêu đốt vừa rồi tuyệt đối không phải ảo giác!
Trương Lập Phi nghe theo nhìn sau lưng Lý Thiện Lâm, rồi sau đó nhìn kết giới cách đó không xa, sắc mặt lập tức khó coi.
“Thứ quái quỷ này, vừa rồi hình như đã chuyển động!”
Lý Thiện Lâm và Trương Lập Phi đứng tại chỗ nhìn chằm chằm kết giới tới hơn mười phút, rốt cuộc phát hiện ra một chuyện.
Kết giới cứ cách mười phút sẽ di chuyển một lần!
Hơn nừa khoảng cách nó di chuyển là khaongr 10 mét.
Điều này cũng có nghĩa là vào lúc kết giới không ngừng co vào, phạm vi chiến trường cũng sẽ càng ngày càng nhỏ!
Khi phạm vi chiến trường thu nhỏ tới một khoảng nhất định, cũng đồng nghĩ với việc người ở trong đó dù không có ý định chiến đấu cũng bắt buộc phải chạm mặt với công kích của kẻ thù.
Không thể trốn đi bất kỳ đâu khác!
“Chú Thiệu Lâm, phải làm sao đây?”
Trương Lập Phi có hơi không biết phải làm gì nên đành mở miệng hỏi.
“Chờ, tiếp tục chờ, bây giờ nếu như trở về thì quá nguy hiểm!”
Nghe được quyết định, Trương Lập Phi nhẹ gật đầu.
So với việc trực tiếp tham dự chiến đấu, chờ đợi kết giới co vào có lẽ là một ý kiến hay.
………………
Oanh!!!
Quả cầu lửa đen đốt cả cỏ cây tươi tốt xung quanh, xung kích còn sót lại khiến Văn Vũ lảo đảo một trận.
Anh rất nhanh chóng ổn định lại thân hình rồi chạy nư điên về nơi xa.
Việc chạy trốn giữ mạng, Văn Vũ có rất nhiều kỹ xảo. Các loại tình huống nguy hiểm ở kiếp trước giúp Văn Vũ rất am hiểm loại chuyện này.
Hơn nữa Văn Vũ còn lâu mới cho rằng bản thân đang chạy trốn giữ mạng!
Đây gọi là kiềm chế!
Văn Vũ không ngừng an ủi bản thân trong lòng, việc này có thể làm dịu đi chút tâm trạng phiền muộn. Đồng thời cũng có thể đè xuống xúc động muốn triệu hồi Độc Nhãn của anh!
Sau lưng không ngừng truyền tới âm thanh kêu gào của áo choàng đen. Đối với chuyện này, Văn Vũ chỉ có thể làm như không nghe thấy gì.
“Ngươi có thể chạy đi đâu được mà chạy!”
Tiếng gầm gừ của áo choàng đen lại lần nữa vang lên, đồng thời một quả cầu lửa đen khổng lồ lại bay về phía Văn Vũ!
“Hư hóa!”
Chương 246 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]