Mãi cho đến khi Văn Vũ hoàn hồn, cậu mới hít một hơi.
"Lại là cái quái gì thế này?"
Lại là cái quái gì thế này? "
Tất cả chuyện này diễn ra quá nhanh khiến Văn Vũ bị choáng ngợp
…
Mặc dù chỉ số IQ của Văn Vũ đã tăng lên đáng kể, nhưng cậu cũng vẫn bị choáng ngợp bởi chuỗi sự kiện này.
Nhưng ngay sau khi Văn Vũ hoàn toàn hiểu được hiện trạng, một câu hỏi khác đặt ra trước mặt Văn Vũ.
"Các ngươi nói,chúng ta nên đi thôi, hay là đi, hay là đi…"
Phong tỏa bề mặt không còn nữa… điều này có nghĩa là Văn Vũ có thể thoát ra khỏi vũng lầy này bất cứ lúc nào.
Về phần Đường Hạo Phi như thế nào, thế giới ra sao…
Hì hì, Văn Vũ trong giây lát nghĩ đến những câu hỏi này, tựa hồ đang trân quý mọi thứ trong quá khứ…
Sau đó, suy nghĩ chuyển sang câu hỏi "đưa ai theo".
Đúng vậy…
Văn Vũ chỉ đơn giản là đặt những nghi ngờ Phương Ngọc Kiệt ra sau lưng cậu - bây giờ cậu ta muốn chơi sao thì cứ chơi đi…
Cậu không quan tâm nữa.
…
Sơ tán… ừm,hay nói là trốn thoát, là kế hoạch từ trước của Văn Vũ, mặc dù đã ở trong thần điện không giới hơn năm nghìn năm, đủ khiến cho Văn Vũ hiểu cô đơn là hình phạt như thế nào, nhưng mọi diễn biến trên trái đất xảy ra thật kỳ lạ, cứ như rơi vào một vòng xoáy khổng lồ và Ôn Ngọc thực sự có khuynh hướng muốn rời xa nơi này hơn.
Thành thật mà nói, trên đời này không có thứ gì đáng để hoài niệm - ít nhất thì Văn Vũ không tìm được ai hay những thứ đáng để hoài niệm, Văn Vũ cũng không phải là người hay hoài niệm.
Con người sống thì dù thế nào cũng cần nhìn về phía trước…
Suy nghĩ vài giây ,trong đầu Văn Vũ đã có quyết định, ngẩng đầu liếc nhìn những người đang ngồi trước mặt.
Hồn sủng, con rối linh hồn…
Toàn bộ các hồn sủng phải được mang đi, ngay cả Sơ Hào, Văn Vũ cũng có cách để mang đi, với quy mô hiện tại của tộc con rối linh hồn, việc đưa tất cả đi không khả thi, nhưng chạy trốn thì chọn lấy 1% trong số chúng mang đi thì chẳng có vấn đề gì.
Tổ Hư không của ác Linh của Quái vật Baru… có khả năng ngụy trang
Nhìn thấy Văn Vũ chìm vào trầm tư, Sơn Khôi không rõ, cho nên chỉ cho rằng Văn Vũ đang suy nghĩ về ảnh hưởng của việc phong tỏa thế giới bên ngoài trái đất bị phá vỡ, nhưng hồn sủng có thể biết rõ suy nghĩ của Văn Vũ, cùng đám hồn sủng nhìn nhau , niềm vui từ từ hiện lên trong mắt.
Không có gì không nỡ…
Chỉ có niềm vui…
Bãi lầy của trái đất lúc này thực sự quá nguy hiểm, không ai muốn sống một cuộc sống ma quái đáng sợ như vậy.
Cho đến khi Văn Vũ mở lời, cậu nói với Sơn Khôi
"Chúng ta cần đi, không, chúng ta nên rời đi."
"Đi?"
"Ừm, rời khỏi trái đất, cắt đứt mọi ràng buộc với nơi này… ta không muốn sống dưới mí mắt của Chủ Nhân nữa."
Ôn Ngọc chân thành nói, rồi lại nói tiếp.
"Ta muốn đưa các ngươi đi, tất nhiên, chỉ đem đi một phần, theo ước tính sơ bộ, giới hạn nên là một phần trăm, còn chín mươi chín phần trăm còn lại… ta không thể lo được."
Văn Vũ trước tiên nói rõ giới hạn của năng lực, sau đó lại nói.
"Bây giờ, ta cho ngươi hai lựa chọn…"
"Chủ nhân, đừng nói nữa!"
Sơn Khôi phất tay cắt ngang lời của Văn Vũ, nó đứng dậy, quỳ xuống trước mặt Văn Vũ, nhẹ giọng gọi.
"Chủ nhân của tôi, tộc con rối linh hồn, sống là người của cậu, chết là ma của cậu, ý nghĩa tồn tại của chúng tôi là ở cùng chúa nhân của chúng tôi, chúng tôi ở cùng với cậu."
Văn Vũ chỉ nhẹ nhàng gật đầu khi nghe điều này.
"Vậy thì, ta sẽ giao nhiệm vụ chọn người di tản cho ngươi, đi ngay, ta sẽ cho ngươi ba ngày."
"Tuân lệnh."
Sơn Khôi lập tức tuân lệnh rồi rút lui, Văn Vũ quay đầu lại nghĩ tới vấn đề khác.
Vẫn còn chuyện liên quan đến Chủ Nhân…
…
Văn Vũ không biết lần này phong tỏa thế giới bên ngoài trái đất bị phá vỡ nó có liên quan gì đến Chủ Nhân hay không, nhưng dù sao thì Văn Vũ cũng là tù nhân của Chủ Nhân.
Về phần đánh lén chủ nhân… Chậc chậc, Văn Vũ cũng không biết mình có năng lực lớn như vậy không, dù sao quả đất thực sự quá nhỏ đối với cường giả cấp mười hai, thật sự quá nhỏ.
Văn Vũ suy nghĩ nát óc chưa tìm ra biện pháp, chẳng mấy chốc, Sơn Khôi vừa nhận lệnh đã quay trở lại đại sảnh, nó nhìn Văn Vũ với một nụ cười méo mó trên mặt.
"Chủ nhân,một người bảo vệ Bảo địa đến."
"Ồ?"
Đây là muốn làm gì đây…
Có lẽ đây là đang ngủ gật thì lại gặp chiếu manh…
Hoặc có thể đó là con chồn gửi lời chúc Tết đến con gà…
Văn Vũ suy nghĩ một lúc, tuy rằng không biết mục đích của người bảo vệ Bảo Địa là gì, nhưng dù sao hiện tại cậu vẫn ở trên trái đất, Văn Vũ cũng không thể cự tuyệt không nể mặt Chủ Nhân.
Văn Vũ khẽ gật đầu, Sơn Khôi liền biết Văn Vũ có ý tứ gì, xoay người rời đi, trong chốc lát, Sơn Khôi liền xuất hiện ở trước mặt Văn Vũ cùng với một người gầy gò tóc hoa râm.
"Tôi đã từng gặp qua đại nhân Văn Vũ, tôi là người bảo vệ Bảo địa số 8 dưới trướng của Chủ nhân, điện hạ có mệnh, mong đại nhân Văn Vũ đến gặp."
Vị khách tự giới thiệu bản thân trước, sau đó nói rõ mục đích của mình.
Hoặc cũng có thể, tên này không biết mục đích triệu hồi Văn Vũ lần này, hắn chỉ là một tên truyền tin.
Văn Vũ gật đầu ra hiệu đã biết, nhưng vừa thấy vậy, thay vì rời đi, số 8 vẫn đứng tại chỗ với vẻ mặt lạnh lùng.
Tư thế vẫn như vậy, biểu cảm vẫn vậy, suy nghĩ được bộc lộ đơn giản quá rõ ràng…
“Cậu nghĩ đi, tôi sẽ đợi cậu ở đây, chúng ta cùng nhau đi."
Chương 2469 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]