Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 2475: CHƯƠNG 2475: QUÂN TIẾP VIỆN 2

Nói cách khác, trên đời này, không ai có thể đứng cùng một đẳng cấp cao với Chủ Nhân! Ngay cả Ma Chủ trước kia và cả chủ nhân vô danh của viên đá trời ban bây giờ cũng không thể có sức mạnh lớn lao như Chủ Nhân!

Thử mà cả hai người bọn họ dựa dẫm vào, chẳng qua chỉ là tàn khuyết của một viên đá trời ban mà thôi.

Khi hai mảnh viên đá trời ban dung hợp lại làm một với nhau, hậu quả sinh ra chính là hai ký chủ một sống một chết…cái chết này cơ bản chính là sự hủy diệt hoàn toàn, nó không thể chuyển giao lại về năng lực hồi sinh.

Vì vậy,Chủ Nhân tại sao lại phải mạo hiểm như vậy? !

Về mặt lý thuyết mà nói, cưỡng chế dung hợp viên đá trời ban, lại chính là cách duy nhất để giết chết Chủ Nhân,, nhưng thật không may, Văn Vũ thực sự không có viên đá trời ban trong tay…

Theo như những gì chủ nhân nói, kết quả của trận chiến này đã b được định ngay từ đầu!

Văn Vũ căn bản không có khả năng có thể sống mà quay về!

Nhẫn không gian của Văn Vũ, một đạo cụ hồi sinh đột nhiên vỡ vụn ra,vậy là, ý thức lại quay về với cơ thể , cơ thể cũng bắt đầu hồi phục.

Lúc này, ánh sáng sinh mệnh mờ mịt, như ánh lửa tàn gặp được củi khô bùng cháy mãnh liệt, trong một khoảng thời gian ngắn nó đã cháy một cách rực rỡ.

Có thể thấy, đống thịt băm trên mặt đất bắt đầu nhúc nhích, thi thể nát bấy đột nhiên tự tu tập lại, huyết nhục động đậy, xương cốt hình thành lại,, trong khoảnh khắc ngắn ngủi, huyết nhục nát bấy trên mặt đất biến thành hình dáng của Văn Vũ.

Sau đó, Văn Vũ mở mắt ra, liền nhìn thấy Chủ Nhân đang đứng ở trước mặt.

"Chào mừng trở lại."

Lúc này, Chủ Nhân mỉm cười, ánh mắt giễu cợt —— bản thân ông ta là một lão già bất bại quá lâu , bây giờ đang nhìn Văn Vũ như nhìn một món đồ chơi…

Văn Vũ cũng cười đáp lại.

"Thương lượng chút đi, để cho ta đi, ta tình nguyện giúp ngươi lấy lại nửa viên đá trời ban.

Bất chấp sống chết, bất chấp cường quyền…

Nói cho cùng tất cả đều vô ích.

Có thể sống thì ai lại muốn chết?

Vào lúc này đây, Văn Vũ đã từ bỏ đi sự kiêu ngạo…

Phải đến khi cái chết ập đến, Văn Vũ mới nhận ra thật sự trong lòng cậu như nào.

Hóa ra ,để tồn tại, để sống, thực sự có thể từ bỏ mọi thứ…

Như thể quay lại những năm tháng khó khăn của kiếp trước, Văn Vũ lúc này ,đang giãy dụa như cá thiếu nước, cố hết sức tìm kiếm cơ hội sống sót.

Tuy nhiên, Chủ Nhân chỉ khẽ lắc đầu.

"Thực ra,ta là một người rất giữ lời thề."

Ông ta nói như vậy cứ như ông ta đã không thấy vẻ chế nhạo bĩu môi khinh miệt của Ma Linh ở phía xa.

Sau đó,Chủ Nhắn nắm chặt nắm đấm, đấm thẳng về phía Văn Vũ!

Giờ đây mọi chuyện giống y như sự bạo hành của Văn Vũ dành cho Chủ Nhân trước đó trong linh hồn chiến trường, Chủ Nhân giờ đây đang trả lại nguyên vẹn mọi thứ khi nãy cho Văn Vũ không thiếu cái gì.

Nhưng thật không may, lần này, tình thế lần này không có gì có thể xoay chuyển được…

Văn Vũ chỉ có thể chịu đựng từng đòn tấn công chết chóc hết lần này đến lần khác, dựa vào những thủ đoạn kéo dài sự sống mà cậu đã tích lũy để sống tiếp - cậu không những không tìm được cơ hội đánh trả, thậm chí còn không tìm được cả cơ hội để chạy trốn!

Ngay khi vừa sống lại, đã bị một quả đấm nặng nề giáng xuống, ba loại năng lượng quái dị khác nhau trực tiếp tiến vào trong cơ thể, phá hủy mọi thứ trong cơ thể.

Đây giống như một loại lăng trì, đương nhiên đối với chủ nhân mà nói, đây cũng chỉ là một kiểu giết gà dọa khỉ - tuy rằng con khỉ Ma Linh kia rất ngoan ngoãn.

Chà, ít nhất trong thâm tâm của Chủ Nhân,ông ta thực sự đã nghĩ như vậy…

Chính vì vậy, ông ta lúc này không hề nhìn thấy, Ma Linh đang ở đại sảnh của người cai trị, nhưng vẻ cười cợt trên mặt càng ngày càng rõ ràng.

Cho đến khi Văn Vũ hồi sinh lần thứ 38, mọi chuyện đột ngột xảy ra biến cố.

Những dao động trong không gian biến mất một cách bí ẩn trong nháy mắt, một giây sau, bún máu nát bấy được gọi là Văn Vũ đột nhiên chuyển động,xuất hiện ở rìa hành lang đại sảnh của người cai trị,còn Chủ Nhân, sau khi thấy Văn Vũ biến mất, mới quay đầu lại nhìn về nơi sinh ra dao động trong không gian.

Có thể thấy, không gian nơi xảy ra dao động đột nhiên xuất hiện một khe hở lớn, ngay sau đó ,Bạch bước ra từ khe hở trong không gian tay ôm một cái kén khổng lồ màu trắng như tuyết có đường kính gần mười mét.

"Có vẻ như tôi đến đây không đúng lúc lắm thì phải."

Bạch cười híp mắt nói, còn Chủ Nhân, lúc này cũng đột ngột cười nói.

"Ta lại thấy vừa đúng lúc."

"Ta chỉ là không biết, ngươi tại sao vội vàng đến tìm chết?"

Đôi mắt của Chủ Nhân đầy tò mò…

Bạch có liên quan đến sự biến mất của viên đá trời ban, nhưng ông ta chắc chắn không phải là ký chủ của nửa viên đá trời ban đó - mà về thực lực, bất cứ một ai không có viên đá trời ban,ngay lúc này lại xuất hiện ở đây, ngoại trừ chủ động tìm chết, thì không có lý giải nào khách.

Chương 2475 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!