Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 2489: CHƯƠNG 2489: THUA NÁT BÉT 2

“Cho đến khi đại nhân trở về, tôi đã nói tin tức này cho đám người Franke. Bọn họ muốn xin tôi liên hệ với đại nhân, chỉ đáng tiếc, đoạn thời gian trước, Chủ nhân không biết tại sao phát điên cái gì, điều động quy mô lớn người bảo vệ bảo địa, thăm dò tin tức về thứ gì đó, vì vậy, tôi đã làm lỡ chuyện này.”

Số 8 nói đến đây, trên mặt anh ta lộ ra nụ cười xấu hổ. Văn Vũ thấy thế cũng thả lỏng xuống.

Mặc dù thứ tự của số 8 rất gần vị trí đầu, nhưng chắc không phải là nhân vật sát bên cạnh Chủ nhân – anh ta không chỉ không rõ tin tức về viên đá trời ban. Một loạt chuyện lướt qua Văn Vũ, thậm chí đến hiện tại, sau khi tất cả đều đã đến hồi kết, Văn Vũ mới có thể gặp được Franke, biết được tất cả chân tướng từ Franke…

Chỉ là quá muộn rồi…

Thật sự quá muộn rồi!

Trong lòng Văn Vũ thở dài, mà số 8 lại nói dông dài một số chuyện không quan trọng.

Thành trì không lớn, còn nhỏ hơn “thị trấn nhỏ” mà Văn Vũ gặp qua trên chiến trường phân tầng.

Nhận thức đơn giản một chút trạng thái của thành thị này – Dân số không nhiều, tổng cộng cũng chỉ có vạn người, mà hầu hết trong đó là người quen cũ của Văn Vũ, có điều việc chuẩn bị chiến tranh ở thành phố nhỏ này lại cao đến mức khiến người ta căm phẫn. Các loại máy móc chiến tranh, vũ khí phòng thủ tiên tiến nhất, kết gii phòng thủ của thành phố đều có sẵn.

Ngay cả chủ thể của thành phố này cũng là một chiến thần Huyền Vũ loại nhỏ.

Không thể nói Franke và những người khác chuẩn bị nhiều, chỉ có thể nói họ đang sợ hãi – Sợ mất đi nới nương thân cuối cùng này.

Có thể tưởng tượng được chính là “cuộc đảo chính” từng xảy ra ở Yến Kinh thật sự đã mang đến áp lực cực đoan cho đám người Franke, mà hiện tại, tình huống của họ chỉ có thể nói là lùi một bước, chính là muôn đời không trở lại được.

Nơi này chính là chỗ dựa cuối cùng của bọn họ!

Mà dưới hoàn cảnh này, Franke vẫn thỉnh cầu số 8 ra tay “cứu” mình, tin tức này được tiết lộ trong đó.

Khoảnh khắc này, Văn Vũ lờ mờ nắm bắt được manh mối nào đó, nhưng manh mối này đến đột ngột, mà tình tiết không rõ ràng. Văn Vũ đang nhíu mày suy nghĩ thì bên cạnh lại lóe lên tia sáng.

“Văn Vũ!”

“Cha nuôi!”

Hai giọng nói quen thuộc vang lên bên tai, làm gián đoạn suy nghĩ của Văn Vũ. Cậu ngẩng đầu lên, vừa nhìn liền thấy Franke và Cổ Nhĩ đang bay tới. Vừa đến gần, Cổ Nhĩ liền cho Văn Vũ một cái ôm lớn, mà Franke cũng nở nụ cười, trong mắt ông ta lộ ra tia nhẹ nhõm rất khó nhìn thấy.

“Kẻ yếu ôm lấy nhau để sưởi ấm…”

Trong vô thức, Văn Vũ tự nhiên lại nghĩ đến câu này. Cậu nhìn Franke rõ ràng đã già đi và Cổ Nhĩ kích động đến mức khoa tay múa chân, trong lòng cậu lại cảm thấy thê lương.

Kết hợp tất cả những chuyện đã phát sinh, cuối cùng lúc này Văn Vũ đã hiểu, ít nhất từ tình huống trước mắt xem ra, Tiên Đế và Bạch thật sự cho rằng đại sự đã thành – Chỉ dựa vào sức mạnh của mình và Franke, căn bản không thể lay động Bạch một chút nào.

Chỉ có dùng cụm kéo dài hơi tàn mới có thể hình dung hoàn cảnh lúc này của Văn Vũ, Franke và những người khác…

Lần này, cuối cùng Văn Vũ bừng tỉnh rồi, đến lúc này, Bạch và Tiên Đế đã là kẻ thắng cuối cùng, mà tất cả người còn lại có lẽ sẽ thua nát bét…

Trong lòng nghĩ mọi khả năng, nhưng trên mặt Văn Vũ vẫn miễn cưỡng lộ ra nụ cười. Cậu nhẹ ôm lấy Cổ Nhĩ, cười gật đầu.

“Cha về rồi…”

“Cuối cùng cha cũng về rồi… Thời gian cha không ở đây, cuộc sống của mọi người trải qua không ra sao cả…”

Ngồi ở sân nhỏ của Franke, nhìn Franke giống như một ông già yếu ớt, mặt Văn Vũ không có biểu cảm gì, chỉ quay đầu lại nhìn mấy người đang ngồi.

Franke, Cổ Nhĩ, Ngụy Thiên…

Tổng cộng ba người…

Nhớ lại trận chiến hiện tại của Yến Kinh, Văn Vũ mới hiểu trong cuộc đảo chính, Franke có thể đã thua hết tất cả gia sản của mình.

Không có ai chết, nói cách khác, người chết không phải những nhân vật quan trọng. Đây được coi là chuyện tốt, nhưng càng đáng sợ ở chỗ này!

Franke thậm chí không tìm được người có thể trợ giúp cho mình…

Có thể tưởng tượng là Franke chắc đã phát hiện ra gì đó, nhưng ông ta không chuyển tin tức ra ngoài được, liền bị Tiên Đế đẩy xuống vương tọa. Từ thủ đoạn của Tiên Đế lộ ra thật sự có thể dùng từ ‘kinh người’ để hình dung.

“Chúng tôi sống không ra sao cả…”

Sau khi Franke nói xong câu này thì im lặng không nói nữa. Cổ Nhĩ và Ngụy Thiên ngồi gần Văn Vũ cũng chỉ gục đầu xuống không nói gì.

Giống như một đám chó nhà có tang!

Lúc này, cuối cùng Văn Vũ cười khổ một tiếng.

“Đâu chỉ có mỗi mọi người…”

“Tôi sống cũng không tốt.”

Đầu tiên là bị nhốt trong Thần điện Không Giới năm nghìn năm. Sau khi ra ngoài liền bắt đầu đối diện với những “người bạn cũ” trước đây. Cuối cùng, lại bị Bạch và Thông Thiên Tiên Đế ngắt mất quả đào. Hưởng phúc? Không tồn tại. Bỏ trốn? Điều này cần được quyết định bởi sát tâm của Bạch đối với mình! Một khi sát ý của Bạch đã định, cho dù Văn Vũ muốn chạy cũng vô cùng khó khăn – Một khi Văn Vũ và Đường Hạo Phi đánh nhau thì hai người đều có thể đánh đến thiên hoang địa lão. Văn Vũ thậm chí không tìm thấy cách ném Đường Hạo Phi ra… Mà đợi đến sau khi cán cân linh hồn chuyển xong, thì Thông Thiên và Chủ nhân chắc chắn đã phân thắng bại rồi, vì vậy hiện tại dù có chạy nữa thì cũng có xác suất thành công nhưng thật sự không cao như trong tưởng tượng.

Nghĩ đi nghĩ lại, Văn Vũ bất lực thở dài một tiếng. Cậu nhìn Franke đã già yếu, nhẹ giọng nói.

Chương 2489 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!